NGUYỄN AN BÌNH
 

 

NỖI NHỚ THỜI GIAN

 


Tôi nhớ em như nhớ tiếng còi tàu

Đi xa mãi cho sân ga đứng đợi

Hàng cột điện chạy dài trong mòn mõi

Những đường ray hoen rỉ suốt mùa đông.

 

Tôi nhớ em như nhớ một dòng sông

Kiệt sức chảy qua đôi bờ đất lở

Chờ nước lên đem phù sa màu mỡ

Tưới cánh đồng tình suốt những cơn say.

 

Tôi nhớ em như đèn nhớ đêm dài

Tiếng dế gáy trong vườn xưa buồn quá

Mặt hồ soi ánh trăng vàng xứ lạ

Em có về trên sóng nước sương tan?

 

Tôi nhớ em như bướm nhớ hoa vàng

Vườn xơ xác hồn tôi thành sa mạc

Tôi đứng đợi mưa cuối mùa rớt hạt

Để nụ tình chợt nở giữa trời xanh.

 

Tôi nhớ em như lá nhớ thương cành

Cơn bão rớt làm se lòng ai thế

Có tìm nhau từ đầu non cuối bể

Sóng xô bờ đành lạc mất làn hương.

 

Anh nhớ em như nhớ một con đường

Thời áo trắng đã mòn chân qua đó

Từng cánh phượng đỏ khung trời hạ nhớ

Má ửng hồng theo từng bước lang thang.

 

Tôi nhớ em một màu áo thời gian

Đã theo tôi quên mất thời trai trẻ

Gói trong tim môi hồng đào nhỏ bé

Vẫn thơm nồng ngày ấy còn có nhau.

 

Nguyễn An Bình
 

 

art2all.net