Trời tháng Hai vẫn mang cái lạnh khe
khẽ, như một lời nhắc nhở về những ngày Lễ T́nh Nhân đă qua. Ngồi bên cửa sổ,
nh́n những cặp đôi dắt nhau trên đường, tôi không thể ngăn được cảm giác nhớ
thương người đă xa.
Ngày 14/2/1985, đúng 40 năm trước, tôi có ca trực làm AOD (Administrative
Officer of the Day) từ 4 giờ chiều đến 8 giờ sáng hôm sau tại bệnh viện quân đội
Hoa Kỳ, Moncrief Army Medical Activity (MAMA), Fort Jackson, SC. Khi ấy, tôi đă
gia nhập ngành Y của Lục quân Hoa Kỳ được 5 năm và mang cấp bậc Đại úy. MAMA
cũng là nhiệm sở đầu tiên của tôi sau khi hoàn thành khóa huấn luyện quân sự và
khóa Thực tập Dinh dưỡng gần hai năm.
Hôm đó, tôi tranh thủ hoàn thành công việc sớm hơn thường lệ và xin phép về nhà
lúc 2:00 chiều để có thể trở lại bệnh viện nhận ca trực AOD lúc 4:00 chiều. Nhà
tôi nằm trong khu cư xá sĩ quan, cách bệnh viện chỉ một dặm, nên tôi nhanh chóng
về nhà chăm sóc mẹ chồng đang bị cảm (mẹ chồng tôi bị bệnh tiểu đường, áp
huyết cao, bệnh tim và bệnh thận), giúp bà uống thuốc và tiêm insulin. Sau
đó, tôi nấu sẵn bữa cơm chiều cho bố mẹ chồng và chồng con, rồi vội vă trở lại
bệnh viện nhận ca trực trước khi chồng và con tôi đi làm và đi học về.
Đêm hôm đó, tôi rất bận rộn với trách nhiệm AOD. Ngoài những công việc thường
trực, tôi c̣n lo thủ tục hành chính cho một binh sĩ tự tử bằng thuốc độc cần cấp
cứu và hai bệnh nhân qua đời. Măi đến gần 11 giờ đêm, tôi mới có cơ hội trở về
pḥng trực để nghỉ ngơi, người mệt nhoài và bụng đói meo v́ từ trưa đến giờ chưa
được ăn ǵ. Khi mở cửa pḥng, tôi sững sờ ngạc nhiên khi thấy chồng tôi đă ngồi
đó từ bao giờ. Bên cạnh anh là một lọ hoa với 12 đóa hồng nhung đỏ thắm, một hộp
kẹo chocolate và bữa cơm chiều tôi đă nấu sẵn ở nhà. Anh đứng dậy, dịu dàng ôm
tôi vào ḷng, nhẹ nhàng hôn tôi và nói: "Happy Valentine vợ yêu của anh, chắc em
mệt lắm. Anh đă mang hoa và cơm tối đến cho em đây. Anh đă đợi em từ lúc 7:00
tối để ḿnh cùng ăn cơm với nhau..."
Tôi ngồi ăn cơm với chàng mà nước mắt cứ ứa ra v́ ḷng cảm động nghẹn ngào và
hạnh phúc. Chúng tôi đă lấy nhau được 16 năm, có với nhau ba con 11, 13 và 15
tuổi, đă định cư ở Mỹ được 10 năm sau ngày miền Nam Việt Nam bị mất vào tay Cộng
sản. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhận được hoa hồng trong ngày Lễ T́nh Nhân từ
chàng. Tôi biết không phải v́ anh không yêu tôi - trái lại anh thương yêu tôi
tha thiết - mà v́ phong tục Việt Nam không có ngày lễ này, anh luôn cho rằng
ḷng yêu thương chân thành từ trái tim mới là điều đáng quư. Tôi cũng đă quen
tính anh, không v́ điều này mà buồn giận, cũng không mong nhận hoa hồng vào ngày
Valentine.
Nhưng tôi nào ngờ đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh tặng hoa hồng
cho tôi vào ngày Lễ T́nh Nhân. Chỉ vài tháng sau đó, định mệnh cướp anh ra khỏi
đời tôi vào ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ 4/7/1985, khi anh cố gắng cứu bốn đứa bé
(trong đó có con gái út của tôi) bị sóng ngầm cuốn xa trong lần picnic cùng bạn
bè bên bờ biển Folly Beach, Charleston, SC.
Sau khi chàng mất đi, trong ngày Lễ T́nh Nhân năm sau, tôi đă mua 12 đóa hồng
nhung đặt trên bàn thờ và mộ chàng. Đêm ấy, lần đầu tiên chàng hiện về trong
giấc mơ...
CHIÊM BAO
Trong giấc mơ anh trở về mờ ảo
Dáng anh gầy tóc rối mắt hư hao
Anh nh́n em không nói một lời nào
Và cứ thế anh dần dần tan biến...
Trong khói sương dáng anh mờ ẩn hiện
Em nghẹn ngào níu kéo bóng h́nh anh
Một tí thôi tí nữa đừng đi nhanh
Xin anh đó xin anh đừng đi vội....
Anh mờ dần tia mắt anh bối rối
Lẫn ngậm ngùi chua xót và yêu thương
Anh đi rồi em ôm lấy mùi hương
Đừng tan mất xin hương đừng tan mất...
Đă 40 năm qua rồi, nhưng mỗi năm vào ngày Lễ T́nh Nhân, tôi lại hồi tưởng kư ức
xưa và ḷng dạt dào tưởng nhớ đến người chồng yêu quư với nụ hôn dịu dàng, ṿng
tay ôm thắm thiết và những đóa hồng nhung đỏ thắm chàng tặng tôi trong ngày
Valentine.
phamphanlang 14/2/2025
THE LAST VALENTINE'S GIFT
The chilly air of February still lingers, a subtle reminder of past Valentine's
Days. Sitting by the window, watching couples strolling down the street, I can't
help but be overwhelmed with memories of the one I lost.
On February 14, 1985, exactly forty years ago, I was on duty as the
Administrative Officer of the Day (AOD) from 4:00 PM until 8:00 AM the next day
at the Moncrief Army Medical Activity (MAMA) hospital at Fort Jackson, SC. At
that time, I had been serving in the U.S. Army Medical Corps for five years and
held the rank of Captain. MAMA was my first assignment after completing Army
Basic Officer Training and Army Dietetic Internship for almost two years.
That day, I finished my patient care duties earlier than usual and was granted
permission to go home at 2:00 PM so I could return to the hospital in time for
my AOD shift at 4:00 PM. My house was located in the officers’ housing area,
just a mile from the hospital, allowing me to quickly return home to tend to my
mother-in-law, who was ill. I gave her medication, administered her insulin
shots (she had diabetes, high blood pressure, heart, and kidney disease), and
prepared dinner for my in-laws, husband, and children. Then, I hurried back to
the hospital before my husband and children returned home from work and school.
That night, I was extremely busy with my AOD responsibilities. Besides routine
duties, I had to handle the administrative procedures for a soldier who
attempted suicide by poisoning and required emergency care, as well as two
patients who passed away. It wasn’t until nearly 11:00 PM that I finally had a
chance to return to the on-call room to rest. I was utterly exhausted and
starving, having not eaten since noon. When I opened the door, I was stunned to
see my husband sitting there, waiting for me. Beside him was a vase with twelve
vibrant red roses, a box of chocolates, and the dinner I had prepared earlier.
He stood up, gently embraced me, kissed me softly, and said, "Happy Valentine’s
Day, my love. You must be exhausted. I brought you flowers and dinner. I've been
waiting since 7:00 PM so we could eat together."
Tears streamed down my face as I ate with him, overwhelmed by emotion and
happiness. We had been married for sixteen years, had three children aged 11,
13, and 15, and had been living in the U.S. for ten years after the fall of
South Vietnam to the Communists. This was the first time he had ever given me
roses on Valentine’s Day. It wasn’t that he didn’t love me—on the contrary, he
loved me deeply. However, in Vietnamese culture, Valentine’s Day was not a
common tradition, and he always believed that genuine love from the heart
mattered more than gifts. I had long understood this about him and never felt
upset about not receiving flowers on Valentine’s Day.
But little did I know that this would be the first and last time he would ever
give me roses on Valentine’s Day. Just a few months later, fate took him away
from me on July 4, 1985. He lost his life trying to save four children
(including our youngest daughter) who were swept away by an undertow during a
beach picnic with friends at Folly Beach, Charleston, SC.
The following Valentine’s Day, I bought twelve red roses and placed them on his
altar and grave. That night, for the first time, he appeared in my dreams...
A DREAM
In my dream, you return in misty glow
Thin and frail, your hair unkempt, eyes full of woe
You gazed at me, yet spoke no word
And slowly, you faded, like a drifting bird...
Through misty haze, your form appears so slight
I reach for you but you drift out of sight
Just a moment, don't step so far, so fast
Please, my love, don't let this moment pass...
Your tender eyes, so full of love and pain
A touch of sorrow, a longing deep, ingrained
You fade away, just fragrance left behind
Oh, dearest scent, please linger for all time…
phamphanlang
Forty years have passed, but every Valentine’s Day, I find myself reliving that
memory, my heart swelling with remembrance of my beloved husband—the gentle
kisses, the warm embrace, and the deep red roses he gave me on that one
unforgettable Valentine’s Day.