|
PHÙNG-QUÂN


LÀM
SAO EM BIẾT
Em bảo Thu nào cũng giống nhau
Mới vàng hôm trước, đỏ hôm sau
Trời xanh mây trắng bình-yên quá
Ai biết ngoài kia lắm kẻ sầu ?
Nơi đây lá đỏ tuy không nhiều
Như lòng cô gái một lần yêu
Thu không sắc đỏ đành như thiếu
Lá chỉ vàng thôi... cũng chín chiều (*) !
PHÙNG-QUÂN
(*) Chú-thích:
Cảm hứng từ 2 câu ca-dao Nam-Bộ:
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều.
Cụm từ "chín chiều" hiểu theo nghĩa đen là “chín nấc ruột”,
nghĩa bóng để chỉ lòng người, tâm-trạng nhớ thương ray rứt
đến quặn đau cả tâm-hồn.
Trong Đoạn-Trường Tân-Thanh, khi Nguyễn-Du tả cảnh
Thúy-Kiều gẩy đàn cho Kim-Trọng, có nói đến tâm-trạng này:
Khi tựa gối, khi cúi đầu
Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày.

COMMENT JE LE SAIS ?
Adapté du poème LAM SAO EM BIET de Phung-Quan .
Est-ce-que tu m’as dit, m’as juré que toutes Automnes
pareilles?
Les feuilles changent couleur, jaunies hier, rouges demain,
même toi.
Là, le ciel est bleu, des nuages blancs, la nature apparait
si calme si sereine.
Dehors, le temps s’arrête, blesse mon coeur.
Comment je le sais?
D’ici, les feuilles sont tombées, elles changent de couleur,
mais pas si autant
Tel est le coeur d’une jeune fille qui est tombée amoureuse
sa première fois.
L’ Automne sans couleur, le coeur lourd, c’est le vide, la
solitude et tout est vain.
Si les feuilles jaunissent un peu, si ça te plaise?
Comment je le sais?
Rosette de FEY (For Ever Young)

|