Nhà thơ Phạm-Thiên-Thư đă ra đi, thế nhưng một số bài thơ
t́nh lăng-mạn, mang sắc áo nâu ṣng, nửa ṿng tục-lụy của
Ông sẽ măi c̣n ở lại với trần gian nhiều hệ-lụy này. Bên
cạnh những bài thơ quen thuộc đă từng được phổ thành ca-khúc
và nổi tiếng một thời như Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa Em T́m
Động Hoa Vàng, Đạo Ca... c̣n có một bài thơ khác "Vết
Chim Bay" ít biết đến, được giới hâm-mộ Ông, giới thiệu
và nhắc đến như một câu chuyện t́nh đẹp thánh-thiện, mối
t́nh đầu lăng-mạn của Thi-sĩ.
Điều thú vị có khá nhiều Nhạc-sĩ đă cảm hứng và cùng phổ
thành ca khúc bài thơ ấy như Nhạc-sĩ Cung-Tiến, HMNguyen,
Vĩnh-Phúc...
Ở đây chỉ xin được đơn-cử và kính mời quí vị thưởng thức
phần diễn-ngâm cũng như nghe ca-khúc phổ bài thơ "Vết
Chim Bay" ấy để cùng Tưởng Nhớ và Tiễn Biệt người Thi-Sĩ
tài hoa và lăng đăng hương vị Thiền này.
Phùng-Quân
VẾT CHIM BAY
Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Con chim nào qua đó
C̣n để dấu chân in
Anh một ḿnh gọi nhỏ
Chim ơi biết đâu t́m
Mười năm anh qua đó
C̣n vẫn dấu chân chim
Anh một ḿnh gọi nhỏ
Em ơi biết đâu t́m
Ngày xưa anh đón em
Trên gác chuông chùa nọ
Bây giờ anh qua đó
C̣n thấy chữ trong chuông
Anh khoác áo nâu sồng
Em chân trời biền biệt
Tên ai c̣n tha thiết
Trong tiếng chuông chiều đưa
Ngày xưa em qua đây
Cho t́nh anh chớm nở
Như chân chim muôn thuở
In măi bậc thềm rêu
Cơi người có bao nhiêu
Mà t́nh sầu vô lượng
C̣n chi trong giả tưởng
Hay một vết chim bay!
Phạm-Thiên-Thư
Nguồn: Phạm Thiên Thư,
Ngày xưa người t́nh,
Nxb Văn nghệ, 2006