Hoàng thị Quỳnh Hoa

 

 

CHUYẾN THĂM VIẾNG CUỐI NĂM


          Nếu có mặt ở Việt Nam vào cuối năm th́ thế nào thím tôi cũng nhắc nhớ ghé Saigon dự sinh nhật chú tôi. Ông oe oe vào đúng ngày Chúa ra đời nên sinh nhật của ông được cả thế giới ăn mừng! Năm 2025 cũng không ngoại lệ. Tôi khăn gói từ Huế lên đường vào Nam sớm v́ phải về lại Huế ngay sau lễ Giáng Sinh để tiếp đón một cựu Gia Long từ Úc hẹn về Huế thăm vào ngày 27 tháng 12. Chuyến thăm viếng cuối năm này đặc biệt hơn những năm khác v́ hai cô con gái của chú sẽ tổ chức một buổi giới thiệu sách (GTS) của bố và cho tôi ké. Hai em cũng sẽ mời nhóm Gia Long và các bạn tôi tham dự. Tôi hăng hái đóng một thùng sách gởi vào trước và báo cho Bạch Tuyết G̣ Công, cô học tṛ thân thiết của tôi, ngày đi và ngày về. 

Tôi vào Saigon ngày 13 th́ 15 được đón tiếp phái đoàn Gia Long và các bạn đến tham dự chương tŕnh GTS, được tổ chức tại nhà hàng của hai cô con gái chú có tên OMA Eatery với menu món Huế. OMA là acronym của tên ba đứa cháu ngoại của chú, Olivia, Mila, và Addison, ngọt ngào chưa! T́nh chị em tỷ muội thật dễ thương! Mấy em Gia Long c̣n nhớ tôi lập một Quỹ Học Bổng từ năm 2013 khi cho ra đời cuốn “Lá Trúc Che Ngang – Chuyện t́nh của cô tôi” để kỷ niệm 100 năm sinh của cô là bà Hoàng Thị Kim Cúc, nàng thơ thứ nhất của thi sĩ Hàn Mạc Tử, và quyết định cho hết tiền bán sách vào Quỹ Học Bổng, giúp đỡ học tṛ nghèo, tiếp tục hạnh nguyện cứu giúp kẻ khó của cô. Cũng nâng đỡ được mười mấy em từ ngày ấy. Có 3 em đă tốt nghiệp đại học. Một em nhận việc ở Saigon từ hai năm trước nhưng em này không liên lạc. Hai em mới ra trường là hai cô giáo Mầm Non ở Huế. Vẫn nhớ chuyện Quỹ Học Bổng nên nhóm 8 em của Bạch Tuyết đă gom góp và đưa tôi 8 triệu đồng sau khi nhận sách biếu của tôi ở buổi GTS, 3 cuốn tôi viết và 1 cuốn tôi chuyển ngữ từ tiếng Anh. Sách biếu, không bán. Ai muốn có sách xin cứ liên lạc. Nhóm Gia Long tôi mới gặp do Thúy Lệ ở Cali giới thiệu, liên lạc viên là bác sĩ Đào Hoài Nguyên. Mấy cựu học sinh này gọi nhóm ḿnh là Nhóm Mùa Măi Xanh, Gia Long 73! Hoài Nguyên đến thăm và trao cho tôi 5 triệu đồng nói của nhóm góp vào tiền cứu lụt ở Huế và tiếc không tham dự ngày GTS được v́ nhóm đă có lịch đi chơi xa, kỷ niệm ngày ra trường. Cám ơn tấm ḷng của mấy chị em.

Thấy tôi viết tặng dài ḍng, kư nhiều sách quá có em Hương, nhóm bạn của em gái tôi, hứa sẽ đặt khắc con dấu tặng để khỏi kư mỏi tay và hai hôm sau Hương đem cho con dấu mới tinh. Cám ơn em!

Nhóm Bạch Tuyết mời tôi du ngoạn Vũng Tàu vài ngày. Ngoài Bạch Tuyết G̣ Công, có Bạch Tuyết Long An, Thu Thủy, và Tuyết Mai. Bốn em này đă ra Huế dự cửu tuần thượng thọ của tôi và đă cùng tôi thăm thú Sông Gianh, Đèo Ngang rất vui. Phải chờ tôi khám mắt định kỳ nên đến ngày 21/12 phái đoàn mới lên đường, trực chỉ Bà Rịa Vũng Tàu, nơi một thời được thực dân Pháp đặt tên là Cap Saint Jacques, một đô thị nghỉ dưỡng của Nam Kỳ thuộc Pháp.

Ngược ḍng lịch sử, ta thấy từ thế kỷ I đă có người sinh sống ở đây. Và cho đến thế kỷ VII, vùng này thuộc Vương Quốc Cổ Đại Phù Nam, sau bị Chân Lạp độc chiếm. Phù Nam là một đế quốc hàng hải, hùng mạnh một thời bao trùm khu vực Nam Bộ Việt Nam, Campuchia, một phần Thái Lan và Mă Lai Á. Đến thế kỷ XIX, vua Gia Long cho ba đội quân vào xây dựng đồn lũy, dẹp loạn hải tặc và trấn giữ bờ biển, dành đất từ Chân Lạp, tiếp tục mở mang bờ cơi ở phương Nam! Đến đời Minh Mạng, nhà vua cho ba đội quân đem gia đ́nh vào định cư ở đây, lập thành ba làng gọi là Làng Thắng Nhất, Làng Thắng Nh́, và Làng Thắng Tam, gọi chung là Vùng Tam Thắng. Về sau có tên là Vũng Tàu, một phần đất của nước ta từ đây. Tên Vũng Tàu chắc là do có nhiều tàu đậu ở vũng này!

Chúng tôi xuất phát sớm nên đến căn hộ ở cao ốc nghỉ dưỡng trước giờ ăn trưa. Căn hộ gồm hai pḥng ngủ rộng răi, mở cửa bước ra ban công là thấy trời nước bao la, gió biển ùa vào. Pḥng khách và căn bếp cũng tươm tất đủ đồ dùng. Ăn uống phủ phê với 3 món mang đến tận nơi mà chỉ 120,000đ. Mọi người cười quá nói Bạch Tuyết Long An chỉ gọi 3 xuất cho 5 người ăn! Xài tiền kiểu này chắc Long An giàu! Ăn xong, thầy tṛ cùng đánh một giấc trưa, đến xế chiều th́ tản bộ ra băi biển. Chiều nay biển động, sóng dữ nên chúng tôi không dám lội nước. Cũng tiếc của trời nên ráng đứng hóng gió biển cho đến khi mặt trời lặn. Đường ra biển có nhiều cây bàng hột vuông ngộ lắm, hoa cũng khá ly kỳ.

Chúng tôi về pḥng sửa soạn vào thành phố ăn tối. Dường như đă nghiên cứu trước, Bạch Tuyết G̣ Công dẫn đến nhà hàng hải sản có tên Ốc Tự Nhiên 2, Khách ngồi chật cả không gian rộng răi hứa hẹn món ăn chất lượng. Ăn xong th́ anh tài cho dạo một ṿng ra Băi Trước, quành về Băi Sau thăm quăng trường Tháp Tam Thắng, kỷ niệm Vùng Tam Thắng từ đời vua Minh Mạng. Tháp gồm nhiều lớp đèn màu được thay đổi toàn diện, trắng sang tím, xanh lơ, hồng, đỏ v.v… rất đẹp mắt.

Trước khi về c̣n ghé quán kem nổi tiếng của vùng: kem bơ với một múi sầu riêng. Một ngày dài, hưởng đủ mọi thú vui ở thành phố biển nên đêm đến mọi người ngủ yên, không mộng mỵ, nạp đủ năng lượng cho một ngày mới. Sáng hôm sau, anh tài dẫn đến tiệm phở ngon của Vũng Tàu, ngon mà rẻ, 35,000đ lại có cả gầu. Dù thầy tṛ đều quá tuổi nhưng không sợ mỡ, bốn người gọi gầu. No nê rồi, thầy tṛ kháo nhau đi t́m cà phê. Một chị đang ngồi nướng gừng để nấu phở than lớn, “Người ta ăn sáng xong đi thưởng thức cà phê, số ḿnh sao khổ!” Rồi chị cười, không biết chị than thân trách phận thật hay đùa vui! Mà chúng tôi cũng sướng thật, thầy tṛ tuổi vàng, tuổi kim cương cả rồi mà c̣n được thảnh thơi cùng nhau đi ăn uống vui chơi thật không dễ. Thế là phái đoàn trực chỉ làng B́nh An, một resort du lịch chiếm cả cây số dọc bờ biển, có cà phê ngon, không gian thơ mộng. Được thưởng thức hương vị cà phê, hít thở gió biển trong lành thật b́nh yên hạnh phúc! Chúng tôi la cà ở đây khá lâu, chụp h́nh chụp ảnh rồi sửa soạn lên đường đến Lan Rừng ở Phước Hải, môt resort nổi tiếng mà mấy em chưa có dịp khám phá. Dừng chân ăn trưa tại quán Thanh Hào, nh́n ra biển cả mênh mông thật sảng khoái yên b́nh! Nhà hàng phục vụ hải sản sống từng ngày nên món nào cũng ngon. Hồ cá có cá mập con nữa. Ḿnh ăn thịt cá mập sao?

Vùng Lan Rừng rất rộng. Từ Vũng Tàu tới th́ bên trái gồm nhiều dăy nhà cao tầng, bên phải chỉ có một dăy cao ốc gồm 13 tầng và nhiều villa 4 pḥng ngủ có hồ bơi nh́n ra biển rất ngoạn mục. Chúng tôi ở lầu 12. Khi nghe tôi nói ḿnh ở tầng cao nhất v́ thấy thang máy đến số 12 thôi th́ có em chỉ cho tôi là có tầng trên nữa ghi 12A. Th́ ra họ kiêng con số 13! Khi chúng tôi tản bộ ra biển đă có đông người. Cho dù hết hè rồi nhưng vẫn c̣n nhiều bà con nhớ biển và nhiều người ngoại quốc. Việt Nam được xem như điểm đến được du khách nước ngoài ưa chuộng v́ phong cảnh hữu t́nh, văn hóa, lịch sử khá thú vị, đặc điểm là giá cả c̣n khá rẻ. Chúng tôi nghỉ ngơi đến chiều rồi tản bộ ra biển cho đến khi mặt trời lặn th́ rả rời cả hai chân. Mệt quá, không ai muốn dậy đi ăn tối! Nhưng rồi cũng hăng hái đi t́m một tiệm cơm niêu ở phố biển xem có ǵ đặc biệt, và đă đến một tiệm b́nh dân mà bà chủ là người Long An nên nghe phái đoàn có người từ Long An th́ đến chuyện tṛ thân thiết và biếu dĩa dưa giá không tính tiền. Món cá đục chiên gịn rất ngon, cá kho tộ cũng ngon và tuyệt vời là chén mắm Huế, thịt luộc! Về đến pḥng nghỉ 5 sao với chăn êm nệm ấm, nhưng thấy hơi nóng, phải gọi dich vụ th́ mới biết ḿnh chưa bật nút máy lạnh, quê thật! Hôm sau, Bạch Tuyết G̣ Công tuyên bố mặc áo bơi để xuống bể bơi trong sân biệt thự cao tầng trước khi ăn sáng. Em cho tôi cái quần đùi bó để tôi xuống nước với cái áo lót màu đen thay v́ đồ tắm. Bể bơi xây lượn quanh co với nhiều cầu vồng bắt ngang khá lạ mắt.

Chúng tôi ăn sáng trễ nên không ăn trưa cho đến khi đi về, xe đến tiệm Thủy Bánh Canh Long Hương mới dừng chân thưởng thức món ăn đặc sản nổi tiếng của vùng này.

Chỉ ba ngày hai đêm mà tôi thấy đầy đủ lắm và rất cám ơn mấy em đă cho tôi những kỷ niệm dễ thương ở hai thành phố biển nổi tiếng của miền Nam với mấy em cũng U 80 cả rồi mà vẫn cô cô em em ngọt ngào. Mà mấy em có học với tôi đâu, chỉ là bạn học của Bạch Tuyết G̣ Công, người duy nhất trong nhóm học với tôi niên khóa 1966-67 và sau 50 năm dài không gặp, em nhận ra cô giáo cũ ở buổi đi dă ngoại với ĐHGLTG 2013 ở Úc Châu! Đến nay cũng đă hơn 12 năm rồi, em kéo theo đám bạn tiếp đón tôi mỗi khi tôi có mặt ở Saigon, c̣n kéo mấy em về Huế dự cửu tuần thượng thọ của tôi. Cám ơn em, cám ơn học tṛ Gia Long đă cho tôi hưởng một giao t́nh ấm áp trong những ngày cuối đời vui vẻ.

Sinh nhật chú tôi được tổ chức tại nhà cô gái út ở Thảo Điền. Thím tôi nổi tiếng nấu ăn ngon nên tiệc tùng nhà chú lúc nào cũng đông, cũng nhiều món ăn nhớ đời. Năm nay thực khách đặc biệt yêu cầu món Huế. Rất tiếc, tôi chỉ nếm được ba món trong số hơn chục món Huế tŕnh bày đẹp đẽ, mỹ thuật. Hôm sau vẫn c̣n ăn Giáng Sinh nhưng chỉ con cháu, họ hàng trong nhà, cũng hơn 30 người, ăn món thuần túy của người Anh do người con rể gốc Anh đứng đầu bếp. Một ḿnh Paul làm món thịt ḅ, khoai tây, salad và bánh ḿ đặc biệt cho ngày Giáng Sinh ở nước anh. Cũng có người làm món macaroni & cheese, là một phần không thể quên trong menu Giáng Sinh.

Tôi muốn gặp lại học tṛ nên mời hai nhóm Gia Long đến ăn trưa ngày 26/12 để tôi được nói lời chia tay trước khi về Huế. Hoài Nguyên phải mổ cườm hai mắt nên tiếc không đến được. Mấy em đem cho tôi rất nhiều quà làm tôi lúng túng v́ đă đóng vali rồi nhưng ḷng dặn ḷng sẽ soạn lại và đem những món quà chân t́nh này về theo. Nh́n hai nhóm Gia Long tíu tít làm quen với nhau mà cơi ḷng tôi thấy ấm áp. Tôi dành phần gọi món v́ có em chưa hề có cơ hội nếm thử món Huế. Tôi nhớ lúc ăn buffet sáng ở Lan Rừng, bốn cô, U80, đi lấy thức ăn ba lần, vừa ăn hết bún riêu, bánh khọt, croissant/bánh ḿ với thịt nguội, rồi khoai, sắn, bắp, chuối, quưt, c̣n lấy thêm yaourt nữa làm tôi ngẩn ngơ nh́n! Thấy tôi tiếp tục gọi món, có em cười nói chắc cô sợ tụi ḿnh ăn nhiều như ở Lan Rừng và ngăn không cho gọi thêm! Mấy em ăn uống thiệt t́nh, chuyện tṛ rôm ră rất vui, hứa hẹn những buổi cùng họp mặt trong tương lai và tiễn tôi lên đường trong không khí thân t́nh. Cám ơn mấy em.


Nguyên Ngọc Hoàng Thị Quỳnh Hoa
Vỹ Dạ, Jan. 30, 2026

 

 

art2all.net