Ta đi chùa
thường thấy h́nh tượng ông Thiện, ông Ác và c̣n có nhiều
tượng thần khác nữa. Xưa nay tôi cứ tưởng ḿnh bị ảnh
hưởng văn hóa ngàn năm của Tàu nên vẫn giữ h́nh tượng
của các vị thần Trung Hoa! Thưa không! Đó là Long Thần
Hộ Pháp của Phật giáo, c̣n được biết như Thiên Long Bát
Bộ, là thuật ngữ của Phật giáo chỉ những vị bồ tát tự
nguyện hóa thân xuống trần độ tŕ cho tứ chúng (nam nữ
xuất gia và nam nữ tại gia) được yên ổn tu học, là những
vị hộ pháp hữu h́nh và vô h́nh. Hộ pháp hữu h́nh gồm
những vị hộ tŕ tam bảo giúp xiễn dương đạo pháp như vua
Ba Tư Nặc, vua Tần Bà Xa La, ông Cấp Cô Độc, thái tử Kỳ
Đà, A Dục Vương Đại Đế … và ở nước ta th́ có Phật Hoàng
Trần Nhân Tông cùng nhiều vị khác nữa. Hộ pháp vô h́nh
là những vị được thờ phượng ở chùa. Xin lược kể một câu
chuyện Long Thần Hộ Pháp tôi được chứng kiến.
Mùa Chúa giáng sinh năm 2004, tôi được thăm xứ Phật với
một cô bạn đạo ở chùa. Chúng tôi được một vị lạt ma Tây
Tạng ở Ấn Độ hướng dẫn. Thầy Tashi Dondop, ngoài 60
tuổi, là viện trưởng viện đại học Phật giáo Tây Tạng hồi
hưu ở Mysore, một tỉnh lỵ cách thành phố Bangalore hai
tiếng lái xe. Bạn tôi, cô Bảy, có duyên quen biết Thầy
Tashi và đă mời Thầy sang thăm Việt Nam năm trước. Năm
2004, Thầy Tashi mời chúng tôi sang Ấn Độ dự một khóa tu
do Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 hướng dẫn.
Chứng kiến quang cảnh hỗn độn ở phi trường Bangalore,
miền Tây nước Ấn, tôi sợ lắm. Thầy Tashi đón và đưa về
campus của trường đại học ở Mysore. Theo lịch thăm viếng
th́ cô Bảy ở lại một tháng c̣n tôi sẽ về sau Tết Tây v́
nhà trường không cho nghỉ lâu hơn nhưng khi hạ cánh ở
Bangalore, tôi rất sợ phải bay về đây từ Bồ Đề Đạo Tràng
ở miền Đông và chờ ở phi trường một đêm một ḿnh để bắt
máy bay về Mỹ! Tôi vội vàng thưa với Thầy Tashi nhờ thầy
đổi vé để về cùng cô Bảy. Vậy là ngày nào Thầy cũng lấy
xe bus ra thành phố để đổi vé cho tôi. Chúng tôi gặp
phái đoàn Việt Nam tham dự khóa tu gồm bà mẹ và người
con trai làm tour guide, một bà bác và một nhà sư trẻ
tuổi, thầy Thích Hoàng Hiển. Thấy tôi lo lắng quá, sư
thầy và hai bà bác nói sẽ tiếp sức niệm Long Thần Hộ
Pháp giúp tôi đổi được vé về. Thấy tôi ngơ ngác hỏi sao
không niệm Phật, thầy ôn tồn giải thích rằng Long Thần
Hộ Pháp là những vị bồ tát bảo vệ, hộ tŕ tứ chúng trên
bước đường tu học. Cần giúp đỡ th́ niệm các ngài, Phật
không can thiệp chuyện của chúng ta! Ngày thứ ba, máy
nghe của tôi bị hỏng nên tôi ra ngoài, xuống pḥng tri
khách uống trà gặp thầy Hoàng Hiển ở đây. Thầy phân trần
là không biết tiếng Anh nên thầy chỉ ngồi đây. Để khơi
chuyện cho vui, tôi lễ phép hỏi cơ duyên ǵ đưa đẩy thầy
chọn con đường xuất gia! Cuộc đời của thầy cũng khá ly
kỳ!
Từ khi lọt ḷng, thầy không chịu bú sữa mẹ nên mẹ thầy
phải cho uống nước cháo. Khi biết ăn th́ thầy không chịu
ăn thịt cá. Và 5 tuổi th́ cha mẹ đưa ra tỉnh lỵ đi học.
Thầy tá túc ở tịnh xá do một vị ni bà con trụ tŕ. Vậy
là thầy ở chùa, ăn chay niệm Phật cho đến năm 19 tuổi
th́ ba mẹ gọi về làng cưới vợ. Thầy không muốn lập gia
đ́nh nhưng cũng không quen căi lời cha mẹ. Tôi đùa hỏi
cô dâu có đẹp không. Thầy thành thật trả lời là cô ấy
xinh đẹp. Tôi cười trêu thầy: “Cô dâu xinh đẹp, hèn chi
thầy bằng ḷng”. Thầy nghiêm trang: “Chỉ c̣n hai tuần là
đến ngày cưới nên tôi cũng không đành.” Vậy là thầy cưới
vợ nhưng vẫn ăn chay trường trong hai năm đầu. Thầy có
bốn con và cùng vợ làm ăn buôn bán b́nh thường cho đến
một ngày kia, tự nhiên thầy ngă bệnh. Thuốc tây, thuốc
ta đủ cả nhưng bệnh không thuyên giảm cho đến một ngày
thầy cảm thấy âm binh bộ hạ đă đến quanh giường. Thầy
vội khấn Long Thần Hộ Pháp phù hộ cho thầy qua cơn bệnh,
thầy sẽ xin tu hành trọn kiếp này. Và lạ thay, sáng hôm
sau, thầy ăn cháo được. Và đúng một tuần th́ thầy khỏe
hẵn. Sau đó, thầy trốn nhà đi tu. Tu hành được mấy năm
th́ vợ t́m được và khóc lóc bắt thầy phải về. Thầy nói
rằng thầy sẽ về v́ không muốn vợ làm khó dễ sư phụ nhưng
thầy sẽ trốn nữa và sẽ trốn kỹ hơn. Nếu để thầy tiếp tục
tu hành th́ thỉnh thoàng thầy có thể về thăm nhà hay vợ
con có thể đến chùa thăm. Nghe cũng hợp lư nên vợ thầy
bằng ḷng. Vậy là thầy yên thân tu hành trong nhiều năm
cho đến một hôm, vợ thầy đến khóc lóc báo cáo là cửa
hàng bị cướp, mất hết của cải vàng bạc và yêu cầu thầy
trở về. Lại một lần nữa thầy cầu nguyện Long Thần Hộ
Pháp giúp đỡ. Và lạ lùng thay lần này cũng được các ngài
phù hộ. Vợ thầy là người không bao giờ mua vé số nhưng
chiều hôm ấy, bà chị vợ ghé cửa hàng chơi và mua hết vé
số nhưng cậu bán vé số không có tiền thối nên bà trả lại
một ít. Thấy cậu nhỏ cằn nhằn, vợ thầy mua hết giùm và
trúng độc đắc! Cô vui mừng, hôm sau lại mua cả xấp vé số
nữa và lại trúng độc đắc. Vậy là cô có đủ tiền để làm
ăn, không bắt thầy phải về nhà nữa. Không biết đây là
một sự trùng hợp hy hữu hay một kỳ tích không ai lư giải
được!
Sau khi kể xong câu chuyện về đời ḿnh, thầy Hoàng Hiển
nói tôi nên tin tưởng Long Thần Hộ Pháp, và tin rằng tôi
sẽ đổi được vé về như ư nguyện. Nửa tin nửa ngờ nhưng
tôi cũng tiếp tục niệm Long Thần Hộ Pháp phù hộ. Đến
chiều ngày cuối ở Mysore, thầy Tashi vui vẻ báo tin đă
đổi được vé cho tôi từ Bangalore về Singapore, c̣n chờ
vé từ Singapore về Mỹ. Tôi mừng rỡ, thầm cảm tạ Long
Thần Hộ Pháp. Nếu phải ở lại đêm ở Singapore chờ chuyến
bay về Mỹ tôi cũng không sợ v́ phi trường rất hiện đại,
an toàn. Sáng hôm sau, tôi và cô Bảy cùng thầy Tashi bay
qua New Delhi để đi tham quan đền Taj Mahal ở Agra trước
khi bay về Bồ Đề Đạo Tràng nơi Đức Phật thành đạo. Sáng
ngủ dậy thấy có tờ báo chuồi từ cửa vào, mở báo ra và
kinh hăi thấy tin tức về Tsunami, tôi vội vàng bật TV
lên. Quang cảnh trước mắt quá kinh hoàng. Tsunami xảy ra
ở miền Tây Ấn Độ, cách Bangalore, nơi chúng tôi vừa dời
đi, chừng hai cây số! Báo chí các nơi đưa lên câu hỏi có
Thượng Đế không! Thượng Đế toàn năng tạo ra vũ trụ, sao
c̣n tạo ra tai nạn tầm cỡ này! Phương tiện giao thông
nào cũng bị đ́nh trệ. Sau khi thăm viếng Tạj Mahal,
chúng tôi t́m máy bay về Bồ Đề Đạo Tràng, chừng 8 giờ
tối th́ tới. Thầy Tashi quyết định sẽ ghé văn pḥng du
lịch xem vé cho tôi trước khi vào đạo tràng lạy Phật.
Mấy phút sau, thầy bước ra hớn hở báo tin mừng là họ đă
nhận được, qua Fax, vé về Mỹ của tôi năm phút trước! Vậy
là chúng tôi yên chí bước về phía Bồ Đề Đạo Tràng và gặp
lại phái đoàn Việt Nam ở đây. Họ đi xe lửa và cũng tới
tối hôm ấy. Tôi mừng thầm được ở lại đi thăm tứ động
tâm, thành cổ Ca Tỳ La Vệ, Đại Học Na Lan Đà, nay chỉ
c̣n nền gạch đỏ. Na Lan Đà là viện đại học đầu tiên của
cả nhân loại! Chúng tôi cũng được hướng dẫn đến thăm
ḍng sông Ni Liên Thuyền, nơi Đức Thích Ca ngâm ḿnh
trước khi đến tọa thiền ở cội Bồ đề và thành đạo ở đây.
Con sông này ngày nay đă cạn nước. Người Nhật cho xây
một cây cầu bắt qua sông, thuận lợi cho dân chúng địa
phương qua lại.
Xin nhắc là cây bồ đề ở Bồ đề Đạo Tràng ngày nay không
phải là cây bồ đề gốc, nơi Đức Phật thành đạo. Người Hồi
giáo xâm lăng Ấn Độ ở thế kỷ 13 đă phá các thánh tích
Phật giáo, chặt trụi cây bồ đề. Công chúa, con vua A
Dục, đem một nhánh bồ đề từ Ấn Độ sang trồng ở Sri
Lanka. Sau này, người ta lại đem một nhánh bồ đề từ Sri
Lanka trở về trồng ở Bồ Đề Đạo Tràng cho nên cây bồ đề
ngày này cũng là trực hệ của cây bồ đề gốc. Năm 2017,
tôi được chiêm ngưỡng cây bồ đề ở Sri Lanka, nay đă hơn
2000 năm tuổi, ốm yếu lắm rồi. Người ta phải dựng một
giàn cột sắt nâng đỡ thân cây.
Tôi thấy ḿnh thật may mắn, đầy đủ phước duyên, được
trải nghiệm một cuộc viễn du thăm viếng đất Phật rất thú
vị, được gặp thầy Hoàng Hiển, được thầy chỉ dạy về các
vị Long Thần Hộ Pháp vô h́nh và hữu h́nh, và nhờ thầy
Tashi sắp xếp, được diện kiến Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14.
Nguyện xin, trọn đời này, bớt tham đắm ngũ dục, sống
theo lời Phật dạy: “Làm những điều lành, tránh những
điều dữ, giữ tâm ư trong sạch”. Xin hết!
Nguyên Ngọc Hoàng T. Quỳnh Hoa


