ThaiNC

 

CHUYỆN HAI NGƯỜI BẠN

 

          Suốt những năm trung học, Hào và Hữu là hai thằng bạn nối khố, cặp bài trùng. Họ thân nhau ngay từ ngày đầu tiên ngồi cạnh nhau, và bao giờ cũng sát cánh suốt bảy năm trời mài ghế nhà trường.

Sau khi cùng đỗTú Tài tốt nghiệp trung học, Hào ghi danh vào Luật Khoa như dự định. Tưởng bạn sẽ theo ḿnh, hay ít ra cũng tiếp tục đường học vấn, nhưng không, Hữu cho biết hắn sẽ xin vào Hải Quân, thực hiện mộng hải hồ. Hào ngạc nhiên khi nghe hắn nói. Tương lai, gia đ́nh, và bè bạn không đủ cầm chân hắn. Hữu cho biết hắn đă suy nghĩ kỹ. Hải Quân là nơi thích hợp nhất, vừa đáp lại lời kêu gọi của núi sông, vừa là dịp cho hắn được đi khắp miền quê hương gấm vóc.

Năm đầu ở Luật Khoa buồn nản. Hào cảm thấy thiếu vắng t́nh bạn thân thiết. Hữu ra đi biền biệt, thỉnh thoảng chỉ gửi cho Hào một tấm thiệp nhỏ, cho biết từng địa danh hắn đă đi qua… Anh cảm thấy phục bạn ḿnh hơn bao giờ. Hắn đă dám dấn thân nam nhi chi chí, c̣n anh vẫn mỗi ngày cắp sách đến trường, sống yên vui trong sự che chở của bao người cùng trang lứa, đang từng ngày đối diện với quân thù.

Mặc cảm hèn yếu theo đuổi Hào ngày mỗi lớn. Khi anh có ư định ra đi như Hữu, th́ Mai xuất hiện trong cuộc đời chàng. Những ánh mắt gặp nhau trong giảng đường, những ly nuớc dừa tươi của con đường Duy Tân cây dài bóng mát đă mang đến cho Hào một luồng gió mới. Buổi ḥ hẹn ḥ trong thư viện, từng ṿng tay ôm, nụ hôn vội vàng, đă cầm chân Hào trở lại. Anh tạm quên ư hướng ra đi, tạm quên Hữu để phiêu lưu trong t́nh yêu đầu đời.


***

 

Hữu trở lại Sàig̣n lần đầu tiên sau một năm trời xa vắng, đến t́m Hào tại trường. Hắn thay đổi hẳn, mái tóc cắt ngắn, da đen sạm, khỏe mạnh trong bộ quân phục màu xanh nước biển. Chỉ có ánh mắt tinh nghịch và phong cách cởi mở là không thay đổi. Một lần nữa Hào lại cảm thấy ḿnh nhỏ đi trước bạn. Không để anh suy nghĩ lâu hơn, Hữu vỗ vai Hào thân mật:

 -Đi mày, ra làm vài chai băm ba với tau rồi nói chuyện sau.

 Hào vui vẻ theo Hữu ra khỏi trường, quên luôn giờ hẹn với Mai ở thư viện....

 Đơn vị Hữu đang đóng ở Vũng Tàu nên hắn về Sàig̣n đều đặn hơn. Gặp Hào, hắn nói là phép, thỉnh thoảng lại mỉm cười bí mật: tao “dù” về chơi. Hào giới thiệu Mai với Hữu. Nhưng những cuộc đi chơi tay ba không mấy thú vị. Hào nhận thấy bạn ḿnh không được vui vẻ cởi mở như trước nữa. Có thể hắn thấy sự hiện diện của Mai chia xẻ t́nh thân của Hào. Cũng có thể hắn thấy lẻ loi. Hào biết bạn ḿnh đang trống vắng. Đời sống quân ngũ với thời gian ít ỏi đă không cho hắn những cơ hội gặp gỡ. Anh đem cảm nghĩ ḿnh bàn lại với Mai, nhờ nàng giúp đỡ.

Như dự định, lần sau đó khi Hữu về Sàig̣n, Mai đă đến với một người con gái khác, Vân, cô em họ của nàng để giới thiệu với Hữu. Họ tổ chức một cuộc picnic tại Thủ Đức. Buổi đi chơi xa có lẽ mang lại kết quả tốt. Hào và Mai cố ư tách ra để hai người được tự do. Vân thật hiền và ít nói. Nàng chỉ chăm chú nghe và hưởng ứng những chuyện Hữu kể về những chuyến đi biển và phong tục đặc biệt từng địa phương hắn ghé qua.

Qua mấy lần gặp gỡ, thấy bạn không có dấu hiệu ǵ tiến triển, Hào hỏi thẳng cảm nghĩ của Hữu về Vân.

-Vân? Đẹp và dễ thương ghê.

-Vậy mày…. thấy sao?

Hắn tỉnh bơ:

-Tao nhận Vân làm em gái rồi.

Hào sững sờ.

Ban đầu chàng tưởng bạn ḿnh giở tṛ “em gái hậu phương” để tô điểm cho cuộc t́nh. Nhưng anh lầm. Hữu thật t́nh coi Vân như em. Hào buồn bă kể lại cho Mai và nhờ nàng kiếm giùm… một người khác.

Cơ hội thứ hai không thể đến. Hữu được lệnh nhổ neo ra một vùng nào đó ở miền Trung. Hắn nói lần này ra đi sẽ rất lâu, chưa biết khi nào trở về. Hào, Mai và Vân lặng lẽ tiễn đưa Hữu rời bến.

Đó là lần cuối cùng hai người gặp nhau. Đất nước sụp đổ đă kéo hàng vạn người ra biển vượt thoát, trong đó có Hào. Anh ra đi bất ngờ như tiếng gọi của định mệnh. Từng khối người chen chúc trên con tàu già nua từ từ rời cảng Sàig̣n. Hào phóng ḿnh bơi theo và leo lên như một mănh lực huyền bí nào đó đă khiến anh quên tất cả.


*
 

Sàig̣n 1980

Anh yêu ,

Chỉ c̣n vài tiếng nữa là bắt đầu một năm mới. Pháo đang nổ báo hiệu cho tất cả mọi người, già cũng như trẻ, trai hay gái, tư sản hay vô sản…đều được thăng thưởng thêm một tuổi. Có lẽ đây là điều công bằng nhất của thượng đế. Giữa giây phút thiêng liêng của đất trời này, Mai lại nhớ anh.

Anh ơi, Mai mới ra Bắc thăm ba. Mẹ lại đau nặng và yếu quá nên năm nay Mai đi thay. Mai đáp tàu lửa ở Sàig̣n đến một vùng hẻo lánh thuộc Cao Bắc Lạng gần biên giới Tàu. Cả đi lẫn về mất gần một tháng. Nghĩ lại Mai c̣n rùng ḿnh thấy sợ. Nếu không có anh Hữu chắc Mai chết mất. Cũng tức cười, anh Hữu vừa ra khỏi tù th́ lại đi thăm tù. Ba anh ấy cùng giam một chỗ với ba Mai nên tụi Mai đi chung. Lần đầu tiên trong đời Mai đi xa như vậy, và có đi mới biết được thế nào là thân gái dặm trường. Mai chỉ c̣n nhớ khi tàu ra tới Huế là kiệt lực, không biết ǵ nữa. Mọi việc anh Hữu lo liệu hết. Mai ngất xỉu nhiều lần, mỗi lần tỉnh lại thấy gói quà cho ba vẫn c̣n bên cạnh mới yên tâm, rồi lại thiếp đi. H́nh như sau khi xuống sân ga Cao Bằng, tụi Mai đă đi xe hàng, đi xe, đi bộ…và có lúc anh Hữu phải cỏng Mai nữa. Tội nghiệp anh ấy, ôm hai gói đồ trong tay lại c̣n đèo Mai trên lưng. Vậy mà anh vẫn cố gắng theo kịp mọi người vào trại ở trên đồi. Mỗi khi nghĩ lại cảnh đó Mai chỉ muốn khóc. Cuối cùng rồi Mai cũng đưa được gói quà đến tận tay ba. Rồi lại đi bộ, đi ghe, đi tàu về lại Sàig̣n …vừa kịp đón Tết.

Không biết ḿnh c̣n phải chờ bao lâu nữa mới gặp lại nhau? Anh Hữu bảo nếu em muốn, anh ấy có thể t́m đường giùm. Người ta đi nhiều lắm anh ơi! Mỗi ngày lại thấy vắng bóng một người quen làm Mai nóng ruột quá. Làm sao bây giờ? Ba vẫn c̣n tù tội, mẹ đau yếu, lũ em nheo nhóc…cả nhà chỉ c̣n trông chờ vào Mai. Mai đă cố gắng hết sức và mỏi mệt lắm rồi! Nếu ba về, chắc sẽ có nhiều hy vọng hơn, nhưng biết đến khi nào?

Ḱa, pháo nổ lớn, nhiều lắm! Giao thừa rồi! Mẹ Mai đang cúng ông bà, riêng Mai nhớ anh muốn khóc đây. Chờ Mai nhé, viết thư cho Mai nhiều hơn nghe anh.

Chúc anh một năm mới như ư.

Mai.

 

Hào gấp lá thư lại, thở dài. Anh đọc măi câu cuối “…chờ Mai nhé” mà tưởng như tiếng nàng vang vọng bên tai. Mai ơi, năm sáu năm rồi anh vẫn chờ, nhưng liệu chúng ta sẽ c̣n chịu đựng được bao lâu nữa?

Ngẩng đầu lên, chàng nh́n lại Vân, người con gái đă ở cạnh chàng gần hai năm qua.

Ngày gặp Vân thật bất ngờ khi hội nhà thờ địa phương nhờ chàng giúp đỡ phiên dịch cho hai chị em Việt Nam mới được bảo lảnh qua. Nh́n cô gái co ro trong cái lạnh của xứ người, chàng ngờ ngợ nhưng không dám nhận. Chỉ khi Vân ngạc nhiên hỏi “Anh…Hào hả?” chàng mới reo lên mừng rỡ và ôm chầm lấy Vân. Trong một giây, Hào quên mọi người chung quanh, quên Vân là con gái, quên luôn người mới qua chưa quen lối thân mật kiểu Mỹ mà chàng ít nhiều bị ảnh hưởng. Trước mắt chàng không phảI là Vân nữa, mà là những ǵ chàng bỏ lại sau lưng từ tháng tư năm ấy, là Sàig̣n, là em gái chàng, là Mai, là … tất cả.

Sau khi lo liệu xong mọi việc cho chị em Vân, đời sống của Hào bỗng nhiên khởi sắc. Mỗi tuần Vân đă đến. Căn pḥng độc thân bề bộn được chăm sóc gọn ghẽ. Nhà bếp từ lâu vắng lạnh  được hâm nóng với những món ăn quen thuộc mà Vân khéo léo chắp nối từ những gia vị của Tàu, Đại Hàn… Hào có cảm tưởng như ḿnh đang sống trong cảnh Bích Câu Kỳ Ngộ mà chàng đă học trong một giờ Việt Văn năm xưa.

Nhưng không hẳn. Tú Uyên đă xé bức tranh và cưới Giáng Kiều làm vợ. C̣n Hào và Vân vẫn c̣n một khoảng cách ở giữa: Mai. Đă có những lúc Hào muốn quên tất cả để xây dựng hiện tại và tiến tới hạnh phúc tương lai th́ những lá thư của Mai từ quê nhà kéo  anh trở lại. Những kỷ niệm êm đềm, những lời hẹn ước đằm thắm c̣n văng vẳng. H́nh ảnh cô sinh viên Luật trẻ trung tươi thắm, theo ḍng đời đổi thay đă thành một cô chợ trời lam lũ.

Mai, anh vẫn yêu em nhưng anh không là thánh nhân. Làm sao anh có thể sống măi với một bóng h́nh trừu tượng? Nơi đó dù sao em cũng c̣n một quê hương để yêu, để ghét. Dù sao em cũng c̣n t́nh thương của gia đ́nh, bạn bè thân thuộc. Anh ở đây nào có ǵ ngoài một tấm thân cô độc?

Hào nh́n Vân. Cả năm trời gần gũi mà t́nh thân không qua một cái nắm tay. Sự quan hệ gắng gượng giữa hai người ngày càng làm Hào bứt rứt.

-Anh ăn đi, cơm nguội hết rồi.

Tiếng Vân nhắc nhở cắt đứt ǵ̣ng tư tưởng. Chàng nâng chén và bắt gặp Vân đang nh́n ḿnh âu yếm. Hào cảm thấy bồi hồi xao xuyến, chỉ muốn bỏ chén xuống, ôm lấy tấm thân nhỏ nhắn kia, xiết mạnh và hôn lên đôi mắt dịu hiền, nói tiếng cám ơn.

-Em tốt với anh quá?

Vân cúi đầu thật lâu, và nói dối với chính ḿnh:

-Em… săn sóc anh giùm cho chị Mai mà.

Hào muốn nổ tung ra như xác pháo. Nếu anh có thể xẻ ḿnh làm hai. Một nửa ở lại chờ Mai, nửa kia giao cho Vân, đáp đền duyên tri ngộ.


*

 

Sàig̣n 1982.

Hào thân mến,

Cám ơn thùng quà của mày đă cho tao một mùa Giáng Sinh êm đẹp. Đừng cười bạn hiền. Tao biết tiếng cám ơn giữa tao và mày quả hơi thừa thải. Nhưng nếu không như thế, tao biết lư do nào để viết thư này? Mấy lần cầm bút rồi lại buông! Có nhiều điều muốn nói với mày quá, mà sao cứ ngập ngừng. Thôi th́ cũng đành nói hết một lần.

Ba tao mất rồi, trước Noel khoảng ba tháng. Khi tao ra tới nơi, chỉ c̣n nấm mồ hoang lạnh của ông dưới hai gốc chuối. Tao ở đó một ngày trời, không biết làm ǵ hơn là đọc kinh cầu nguyện cho ông. Chẳng hiểu sao đời tao gặp nhiều bất hạnh. Năm 75 khi mày ra đi th́ tao mang thân tù tội. Vừa ra tù th́ mẹ mất. Bây giờ người thân cuối cùng cũng bỏ ra đi. Tự nhiên tao trở thành một thằng không cha mẹ, không luôn cả thân bằng quyến thuộc. Bạn bè cũ đă từng thằng giă biệt. Bà con tao hầu hết ở ngoài Bắc và cũng không liên lạc. Hết cả rồi! Tao đă có ư định t́m đường qua đó với mày. Sàig̣n không có ǵ cho tao lưu luyến, nếu không v́ hoàn cảnh của Mai.

Cuộc sống bên này chắc mày đă biết, qua báo chí, qua thư của Mai. Nhưng Hào ạ, mày không thể tưởng tượng được hoàn cảnh sự thực qua những gịng chữ đó đâu! Mai đă thôi bán chợ trời. Tụi nó bố ráp, kiểm kê, tịch thu… và cho Mai đi cải tạo thương nghiệp 7 ngày, nhẹ thôi mà. Bây giờ Mai dọn một hàng trà đá và thuốc lá lẻ ở bến xe miền đông, gắng gượng qua ngày. Bác gái không làm ǵ được nữa, chỉ chăm sóc nhà cửa, đau yếu luôn. Tao từ ngày về vẫn chiếc xích lô độ nhật. Một thân một ḿnh dầu sao vẫn dễ chịu hơn. Mỗi sáng, tao tạt ngang qua nhà phụ Mai chở đồ ra bến xe, rồi tà tà kiếm khách. Bữa nào khấm khá th́ ghé làm vài ly bia quốc doanh… tối lại đến bến xe giúp Mai dọn về. Cứ thế mỗi ngày mà sống. Thỉnh thoảng ở lại dùng cơm tối với nhà Mai, t́m lại chút hơi ấm gia đ́nh. Bác gái làm tao nhớ mẹ ray rứt.

Hào ạ, tao có lỗi với mày nếu tao yêu Mai không? Thời gian qua tao vẫn cố giúp đỡ Mai giùm mày và hằng đêm vẫn cầu nguyện cho hai người sớm gặp lại. Nhưng Chúa ở cao quá, hay có quá nhiều người cầu nguyện nên chưa tới phiên tao. Mai không thể ra đi trong hoàn cảnh này. Bác trai hầu như tuyệt vọng. Càng ngày tao càng cảm thấy số phận tao và Mai có ǵ ràng buộc lẫn nhau. Từ những lần tiếp tế đồ cho hai ông cụ. Những lần Mai hớt hăi lo buồn khi bị đổi tiền, gia đ́nh bị kiểm kê tài sản. Người con gái yếu ớt cần một sự chở che, an ủi bên cạnh mà mày nào biết. Mày làm sao tưởng tượng được cô sinh viên tươi tắn ngày nào, nay đă héo hon, ṃn mơi, mỗi chiều ngồi trước xe, ôm lấy từng cái ly, từng gói thuốc, bảo vệ di sản cuối cùng của nàng. Hào ơi, trái tim tao cũng không phải bằng đá. Ngày xưa, t́nh yêu của mày và Mai được tô thắm bằng những buổi chiều công viên, bằng vị ngọt của nước dừa. Hôm nay t́nh yêu của tao và Mai chỉ là những lon gạo đong, chan ḥa những giọt nước mắt.

Tao biết mày vẫn chưa quên Mai và cố gắng đợi chờ. T́nh đầu bao giờ cũng đẹp nhưng không có nghĩa là nó sẽ thành. Dù mày không nói nhưng tao cũng đoán Vân và mày đă yêu nhau rồi, chỉ có Mai là chút vấn vương c̣n sót lại. Đă đến lúc ḿnh không thể chối bỏ sự thực. Bắt đầu già hết rồi Hào. Ḿnh không thể ôm kỷ niệm mà sống, và để tuổi xuân của Mai và Vân phai tàn theo thời gian. Kỷ niệm dù đẹp cũng chỉ là dĩ văng, hăy nên nh́n vào thực tại và vươn lên nắm lấy tương lai. Vân là em gái tao, mày nhớ chứ? Và tao sẽ rất vui mừng nếu có thằng em… là mày.

Những ǵ cần nói, tao đă nói hết, mong mày hiểu. Dù sao đi nữa tao cũng đợi thơ mày trước khi làm bất cứ chuyện ǵ. Chúc mày những ngày tháng đẹp.

Hữu .

 

Hào lặng lẽ châm điếu thuốc và đọc lại lá thư dài của Hữu. Có phải đây là kết cuộc tốt đẹp nhất cho bốn người? Tâm trạng và lời lẽ của Hữu trong thư cũng giống như những ǵ Hào đang nghĩ và định viết cho Mai. Không ai có thể sống măi với kỷ niệm mà quên đi hạnh phúc trước mắt. Chàng không thể để cho Vân chờ đợi lâu hơn, mà ngay cả chính chàng cũng không thể chịu đựng được nữa những ngày dài cô độc. Vân ở đây, vẫn mỗi ngày săn sóc chàng với cả trời thương mến, tại sao chàng cứ để một bóng h́nh khác che khuất con tim?

Và Hữu, cuối cùng rồi hắn cũng t́m được t́nh yêu, cho dù là t́nh yêu của từng lon gạo đong chan ḥa những giọt nước mắt như hắn nói. Hắn nào có lỗi ǵ đâu? Hào cảm thấy thông cảm và thương bạn hơn bao giờ hết. Tại sao số phận cứ dành cho anh những ưu đăi, b́nh yên, rồi trừ lại bằng những mất mát bất hạnh cho Hữu? Dù sao Hào cũng cảm thấy yên tâm và an ủi vi Hữu là người sẽ đưa Mai đi nốt quăng đời c̣n lại.


*

 

Đám cưới của Hào và Vân, Hữu gửi mừng một bức cưa lộng rất công phu do chính tay hắn làm lấy. Những miếng gỗ thông mịn màng do chính Hữu cưa và tỉ mỉ ghép lại theo h́nh con tem đám cướI Việt Nam ngày trước. Trong thư hắn viết: “Quà cưới của mày cho tao và Mai hậu hĩ quá, làm tao không biết gởi ǵ cho Vân và mày nữa. Bên đó đầy đủ tất cả, đành gởi tạm cái này gọi là…”

Hào cảm động trước chân t́nh của bạn. Hắn và chàng là đôi bạn thân nhưng từ lâu Hào biết, trong thâm tâm, Hữu hơn ḿnh về mọi phương diện. Rời ghế nhà trường hắn đă biết chọn cho ḿnh một lư tưởng để noi theo. Ngày bại trận, với phương tiện vượt thoát trong tay, hắn can đảm chọn ở lại để mong thấy quê hương thanh b́nh. Vỡ mộng, cái giá phải trả là mấy năm cải tạo, hắn vẫn chịu đựng, phấn đấu để sống c̣n và đùm bọc cho Mai.

Trước đó, trong thiệp cưới của Mai và Hữu gởi cho Hào và Vân, Mai kèm một bức thư ngắn: “… Mai cám ơn anh đă thông cảm cho hoàn cảnh của chúng ta. Từ nay mọi chuyện anh Hữu sẽ viết thư cho anh. Tâm hồn Mai bây giờ đă b́nh yên, không c̣n cuống quít với kỷ niệm xưa cũ nữa. Mai cảm thấy tin tưởng hơn vào cuộc sống mới, và vẫn kính trọng anh là một người bạn thân thiết nhất của đời Mai. Vân là một người hoàn toàn, anh phải đối xử tốt với nó và đừng chần chờ nữa.”


*

 

Nhưng ḍng đời không bao giờ trôi suông sẻ. Bên kia bờ đại dương, Hữu và Mai đang sống những ngày hạnh phúc. Đứa con đầu ḷng của họ đă được ba tuổi. Ngày Mai khai hoa nở nhụy, Hữu đánh điện tín sang, phong cho Hào-Vân làm cha mẹ đỡ đầu đứa bé. Hào cũng vui mừng không kém. Trong giờ phút thiêng liêng được lên chức “bố” hắn vẫn nhớ đến chàng. Thư từ qua lại đều đặn hơn giữa bốn người.

Niềm sung sướng hănh diện về đứa con Hữu và Mai làm Vân lo lắng suy nghĩ. Đă mấy năm chung sống, hai người ân ái mặn nồng như bất cứ cặp vợ chồng nào hạnh phúc nhất trên đời, vẫn không thấy có triệu chứng ǵ Vân sẽ cho Hào một đứa con.

Nỗi lo lắng của Vân ngày một lớn dù Hào có an ủi và không mấy quan tâm. Anh vẫn quan niệm, con cái là do trời cho, khi có là… tự nhiên sẽ có. Nhưng Vân lại không nghĩ như vậy. Nàng bắt đầu ḍ hỏi, t́m ṭi qua sách báo, t́m ra những phương pháp và yêu cầu Hào áp dụng khi hai người gần gũi. Thậm chí nàng c̣n đi lễ chùa để cầu khẩn (mặc dù đây chỉ có chùa…Nhật Bản). Nghĩa là Vân đă cố gắng hết sức, từ khoa học hiện đại cho đến mê tín dị đoan. Vẫn không thấy kết quả.

Bác sĩ cho hay Vân không thể có con. Đám mây đen đầu tiên xuất hiện trong cuộc sống hai người. Cả mấy tuần Vân chẳng thiết ăn uống, chỉ nằm khóc cho số phận. Hào không biết làm cách nào để an ủi vợ. Chàng hiểu nỗi mong ước có con của Vân lớn đến chừng nào. Đến khi giải pháp xin một đứa con nuôi của Hào mới làm Vân nguôi ngoai.

Họ thực hiện ngay ư định. Những cú phone, thư từ và các thủ tục khác lần lượt qua Hội Cha Mẹ Nuôi, qua Cao Ủy Tị Nạn… đă mang bé Hạnh về với gia đ́nh chàng. Vân và Hào được Cao Ủy cho hay, Hạnh là một số ít người c̣n sống sót trong chuyến tàu vượt biên bị hải tặc tấn công. Cha mẹ đều vùi thây dưới biển cả. Cô bé sống trong trại không thân nhân, không rơ gốc tích, và đang chuẩn bị được đưa sang Thụy Sĩ nhờ những bàn tay nhân ái. Hai người cảm thấy thương mến ngay đứa bé mồ côi tội nghiệp, và quyết định mang bé về với gia đ́nh.

Sự hiện diện của bé Hạnh đă mang lại gia đ́nh Hào nguồn sống mới. Vân như hồi sinh. Ngày đón đứa bé tại phi trường, Hào và Vân đă nắm chặt tay nhau trong niềm thông cảm sâu xa. Cuộc đời cũng không đến nỗi bất công cho lắm. Tại đây, gần mười năm trước hai người đă gặp lại nhau, vượt qua bao thử thách. Nay cũng nơi này, đang mang về cho họ một đứa con từ bên kia bờ biển xa xôi.

Vân đă chuẩn bị đầy đủ tất cả. Một căn pḥng riêng cho con, áo ấm, giầy vớ, búp bê…không thiếu món ǵ. Nàng dạy cho bé Hạnh kêu chàng là “ba”, gọi nàng là “mẹ”. Mỗi ngày đi làm về, Hào sung sướng khi thấy hai mẹ con quấn quít bên nhau.

Tuy sống trong t́nh thương yêu của Vân và Hào, hai người thỉnh thoảng bắt gặp bé Hạnh một ḿnh tư lự trong pḥng. Bé có một cuốn sổ tay mang theo trong người, hàng ngày vẫn mở ra coi rồi lại buồn thiu muốn khóc, nhưng mỗi khi thấy vợ chồng chàng, nó lại dấu đi. Vân ṭ ṃ muốn xem, cuối cùng lại thôi. Hai người đều tin đó là kỷ vật c̣n lại của cha mẹ ruột nó. Họ phải tôn trọng người đă khuất cũng như sự riêng tư của con. Ngày tháng c̣n dài để t́m hiểu bé.

 

*

 

Hôm nay tại sao bé Hạnh lại đưa cho Vân coi cuốn sổ tay có tấm h́nh?
Tấm h́nh tuy đă nḥe vài chỗ nhưng vẫn rơ ràng một gia đ́nh gồm hai vợ chồng và một đứa con, bé Hạnh.

Hai người ở phía sau, chính là Hữu và Mai.

Hào và Vân run rẩy nh́n sửng tấm h́nh như không thể tin được sự thật.

Chỉ một thời gian không thư từ, Hào đâu ngờ họ đă vượt biên để đi đến một kết quả bi thảm!

Nước mắt chảy dài trên má. Hào đau đớn không thể thốt ra tiếng nấc… Chàng như nghe thấy tiếng sóng biển ŕ rào lẫn trong tiếng cười man rợ của loài dă thú.

Có tiếng la hét cầu cứu!

Tiếng phụ nữ!

Tiếng của Mai...

Hào như thấy Hữu thân yếu thế cô vẫn cố xông lại mong cứu người vợ yêu dấu đang dẫy dụa trong bàn tay của loài thú dữ.

Một nhát búa!

Hai nhát búa!

Máu loang lổ!

Một cái đẩy tay tàn bạo đưa người sĩ quan Hải Quân trẻ tuổi năm xưa về với biển khơi. Chuyến hải tŕnh cuối cùng! Hào lại thấy Mai trong phút tuyệt vọng khốn cùng, thoát khỏi bàn tay dă nhân, lao ḿnh xuống ḍng nước. Nàng lấy tay che vết thương trên đầu chồng và cùng nhau ch́m xuống biển sâu.

*
 

Hào đón lấy bé Hạnh từ tay Vân. Đứa con của Hữu và Mai đây. Nó đă từ ngàn dặm t́m đến gia đ́nh chàng mà chàng nào biết. Có phải hồn thiêng của hai người bạn đă đưa đứa con mồ côi của họ về cho vợ chồng chàng nuôi dưỡng?

Hữu và Mai ơi, các bạn hăy yên tâm nhắm mắt. Đây là đứa con của chúng ta. Tôi sẽ thương yêu, đùm bọc nó cho đến khi nên người.

Bé Hạnh nằm yên trong ḷng. Nó cũng đang khóc và cảm nhận sự thương yêu vô cùng của cha mẹ.

Ngoài kia, trên bầu trời xanh, trong áng mây chiều lờ lững như đang có Hữu và Mai đứng đó đón nhận lời khấn nguyện của Hào. Họ mỉm cười măn nguyện, và nương theo làn gió bay về chốn thiên đàng  ./.


ThaiNC

 

art2all.net