|
CHUYỆN NỬA ĐÊM : NẰM TRÊN HAY NẰM DƯỚI
Không lẽ nhà có ma? Giả thiết này không vững lắm. V́ ngoài tôi ra c̣n có chị chủ nhà và hai đứa con nhỏ. Ma có muốn nhát cũng không ngu đến độ lựa tôi là thằng mạnh bóng vía nhất đời để thi hành thủ đoạn, chỉ uổng công toi. Đă mấy lần tôi bừng dậy khỏi giường bật đèn pḥng lên th́ tiếng nói chuyện im bặt. Nếu là ma thật th́ chắc cũng thuôc loại ma “thỏ đế”. V́ vậy tôi không sợ lắm, chỉ lấy làm thắc mắc và ṭ ṃ thôi. Có hôm tôi nằm yên cố lắng tai nghe và biết chỉ có hai người, giọng c̣n rất trẻ. H́nh như lúc nào họ cũng bàn bạc hay căi vă nhau về một vấn đề ǵ đó. Cứ người này nói qua, người kia nói lại, không ai chịu nhường ai. Cuộc đối thoại kéo dài khoảng 5, 10 phút rồi ngừng cho đến…đêm hôm sau. Cho đến một hôm, v́ uống tới hai cữ café tối cùng với mấy tên bạn nên tôi lên gường đă lâu mà vẫn c̣n thao thức. Khoảng giữa khuya, tiếng nói chuyện bí mật lại nổi lên. Lần này không hiểu sao tôi nghe thật rơ từng chữ một. Đầu tiên, một người nói: ˗Tại sao lâu lâu mày lại rùng ḿnh một cái, không cho ai ngủ nghê ǵ cả? Tiếng người thứ hai đáp lại:
˗Ai biểu mày… đứng trên đầu tao làm chi rồi cằn
nhằn? Mà mày cũng đâu tốt lành ǵ, thỉnh thoảng lại “Teeee” một hồi
nghe nhức óc không chịu nổi.
Tôi nghe tiếp: “Te một hồi” hỏi lại: ˗Tại sao bất công? ˗Đáng lẽ mày nặng, tao nhẹ, th́ mày phải nằm dưới, tao nằm trên mới phải. C̣n tính theo tuổi tác dầu ǵ tao cũng lớn hơn mày nhiều. Vậy mà cậu chủ không biết nghĩ sao lại đặt mày lên trên, thiên địa luân thường đảo lộn hết. ˗Tao lại nghĩ cậu chủ rất có lư. Ở đời ai cũng trọng người có giá trị hơn. So ra, tao “mắc” hơn mày nhiều th́ nằm trên là đúng quá rồi. Đến dây, tôi đă nhận định được rơ ràng nơi phát xuất cuộc đàm thoại lư thú này. Trong ánh sáng mập mờ đèn đường lọt qua khe cửa, tôi nhướng mắt về hướng góc pḥng. Trời đất! Không lẽ là chúng nó? Ở góc pḥng đâu có ai khác lạ ngoại trừ cái… tủ lạnh cá nhân và cái microwave chồng lên nhau trên một cái ghế. Không nghi ngờ ǵ nữa. Cái tủ lạnh nằm dưới, lâu lâu x́ gas run lên một cái nên bị thằng microwave ở trên cự làm mất giấc ngủ. Ngược lại thằng microwave khi hâm đồ ăn xong tự động ré lên hồi c̣i báo hiệu nên bị thằng tủ lạnh cằn nhằn trả đũa. Và nhân vật “cậu chủ” chúng vừa nhắc tới, xét ra c̣n ai khác hơn chính là …tôi? Hồi năy thằng tủ lạnh than nghe cũng có lư. Ban đầu tôi cũng định dặt cái microwave nặng nề ở dưới. Nhưng khổ nỗi thằng tủ lạnh tuy nhẹ mà lớn xác, nếu xếp như vậy thành ra chênh vênh. Tưởng là ma quỷ ǵ phá rối, ai ngờ chỉ hai thằng quỷ này nửa đêm căi vă làm tôi mất giấc ngủ. Nhất là thằng microwave dám xuyên tạc bảo tôi trọng nó “mắc” hơn nên xếp lên trên. Thằng này thuộc loại ngụy biện không ai bằng. Hôm sau tôi thử xếp ngược lại. Để cái microwave xuống dưới, tủ lạnh lên trên. V́ cái tủ lạnh lớn hơn nên tôi phải kiếm miếng gỗ chêm ở giữa. Tối đến, tôi lên giường và thử lắng nghe chúng nó sẽ nói ǵ khi…t́nh thế đổi ngược. ˗Ê, ngủ chưa mày? Microwave hỏi. ˗Chưa, c̣n mày? Tủ lạnh trả lời. Microwave trở giọng thiểu năo: ˗Nhức đầu quá ngủ ǵ nổi? ˗Sao vậy? ˗Tại v́ miếng gỗ trên đầu tao chứ c̣n ǵ nữa. Tao đâu quen đội gỗ kiểu này? C̣n mày? Bây giờ nằm trên sung sướng rồi c̣n đ̣i hỏi ǵ nữa mà chưa chịu ngủ? ˗Ngủ ǵ nổi mày ơi, mỏi chân chết được. ˗Tại sao? Tủ lạnh thều thào: ˗Th́ cũng tại miếng gỗ chêm quỷ quái đó chứ c̣n ai nữa. Nó đâu có thẳng mà cậu chủ không để ư, thành ra tao mất thăng bằng từ sáng đến giờ cố gh́m chân lại chứ không ngă mất. Ngủ ǵ nổi. Ái da! Chắc tao chịu hết nổi rồi. Microwave ai oán: ˗Cũng tại mày bày đặt phân b́ thành ra cả hai thằng cùng lănh đủ. ˗Tao đâu có ngờ! Trời hỡi, ngó xuống mà coi. Đặt kiểu nào tụi nó cũng có cớ để cự nự, than thở. Được rồi, ta đă có cách. Tôi tách rời chúng ra. Cái microwave vẫn để nguyên chỗ cũ, và dời cái tủ lạnh về góc pḥng phía bên kia. Mỗi thằng ở một nơi riêng biệt, gọn gàng, ngay ngắn yên chí là sẽ không lư do ǵ để tụi nó tranh căi hay phân b́ lẫn nhau nữa. Vậy mà tối hôm đó mới thiu thiu, tôi đă nghe tiếng: ˗Microwave, cứu tao - cứu tao với. Giọng thằng tủ lạnh có vẻ cấp bách. ˗Chuyện ǵ? Microwave trả lời. ˗Tao chết mất mày ơi. Cậu chủ dời tao sang đây tưởng là yên thân. Ai ngờ cái chốt điện này ăn thông với pḥng bên kia. Hồi chiều bà chủ nhà ủi một lô quần áo dùng quá công suất làm đứt mất cái cầu ch́ mà không chịu sửa lại làm tao lănh đủ. Từ chiều đến giờ chưa có giọt điện nào thấm bụng. Chắc chết. -Ối trời . Nguy to. Tao tưởng chỉ ḿnh tao chịu khổ ai ngờ mày c̣n tệ hơn. Tủ lạnh ngạc nhiên -Mày bị ǵ? -Cũng tại cái tật làm biếng vô địch của cậu chủ. Trước kia có mày bên cạnh, mỗi lần ăn cơm không hết, ổng nhét vào bụng mày, khi nào đói lấy ra cho tao hâm lại ăn tiếp. Hồi tối ổng ăn xong c̣n chút ít làm biếng đứng dậy đi, tiện tay nhét vào bụng tao. Tao thuộc phái nóng, đâu có lạnh như mày nên dĩa cơm thừa bắt đầu thiu. Mùi hôi thối năy giờ làm tao lợm giọng muốn ói…ọooccc oọccc…ooeẹe … Nghe đến đây tôi không nhịn được nữa, đứng dậy bật đèn lên kiểm soát. Quả nhiên cái tủ lạnh th́ khô ran, chẳng lạnh tư nào. Mở cửa Microwave ra th́ một mùi thúi um ủm đập vào mặt. Cả pḥng chỉ có hai chỗ cắm điện, một đă bị đứt cầu ch́. Tôi đành dời tủ lạnh về chỗ cũ sắp y như trước đây. Nghĩa là cái Microwave vẫn nằm trên và cái tủ lạnh nằm dưới. Tạm thời thôi, định mai sẽ t́nh. Tắt đèn và vừa nằm xuống giường, tôi hoảng hồn nghe một giọng nói vang lên trong bóng tối. Không phải của thằng tủ lạnh, cũng không phải của thằng Microwave. Giọng đàn bà đứng tuổi rít lên: -Tổ cha hai thằng nhăi nhiều chuyện. Chúng mày cùng ngự trên đầu bà bấy lâu nay bà có thèm nói tiếng nào đâu! C̣n lộn xộn căi cọ nữa, bà cho lăn đùn xuống đất hết cả lũ.
|