|
ĐI T̀M MỘT LOÀI HOA
Những năm mới vào trung học, tôi rất thích môn Việt văn, nhất là khi bắt đầu được làm quen với ḍng văn học Tự Lực Văn Đoàn với các ông Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam… Chúng ta có ai thuở cắp sách đến trường mà không thuộc một chút ông Thanh Tịnh “Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”. Có ai mà không một chút man mác cảm động nghe “Gió lên ... lạy giời gió lên” của hai chị em nhặt lá Bàng trong Đôi Bạn của ông Nhất Linh? Một lần tôi học trích dẫn một đoạn văn, không nhớ tác giả. Ông tả h́nh ảnh cô thôn nữ e ấp dưới hàng dâm bụt thật là hữu t́nh. H́nh ảnh đó lẩn quẩn trong đầu tôi đến mấy chục năm. Cô thôn nữ th́ tôi có thể h́nh dung được, nhưng hoa dâm bụt đối với tôi lại là một loài hoa huyền thoại đầy bí mật. Thời đó không như bây giờ lên Google cái ǵ cũng có. Hoa Lan, hoa Mai, hoa Huệ, rất nhiều loại hoa tôi đă thấy qua…nhưng hoàn toàn chưa bao giờ biết một loài hoa nào gọi là Dâm Bụt cả. Thỉnh thoảng có dịp tôi vẫn dọ hỏi hoa dâm bụt là hoa ǵ? H́nh dáng ra sao? Hương thơm thế nào? Không ai có thể trả lời một cách trọn vẹn, thậm chí có người nói rằng hoa chỉ có ở ngoài bắc ! Năm tháng trôi… Cho đến một hôm, tôi cuối cùng đă t́m thấy loài hoa huyền thoại đó. Những ngày c̣n thơ ở Huế, nhà tôi có hai hàng rào đầy bông Cẩn. Tôi đă hằng ngày tung tăng chơi đùa, đập phá… dưới hai hàng rào bông Cẩn đỏ rực đó suốt quảng đời thơ ấu cho đến khi phải theo gia đ́nh vào Sài G̣n. Vậy mà không hề biết bông Cẩn …tức là hoa Dâm Bụt. Tại sao người Huế gọi hoa dâm bụt là bông cẩn tôi không rơ, nhưng v́ sự khác biệt của cái tên này mà hằng mấy mươi năm qua, tôi phải đi kiếm đi t́m.
Ô hay, có những thứ mà ḿnh cứ măi lo t́m kiếm
tận đâu đâu !
ThaiNC
|