ThaiNC

 

GIÀY TÍM RẢO SÂN TRƯỜNG

 


 

“Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gíó lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”

 

Sáng nay cũng một buổi sáng sương thu và gió se se lạnh xen lẫn vài tia nắng dìu dịu của mùa hè còn sót lại. Và tại một nơi xa lắc xa lơ này của bảy tám chục năm sau… có một ông bố dẫn con đến trường

  

Con gái rượu của ba,

Má nói rằng đêm qua
Con trăn trở lo xa
Nôn nao không ngủ được.


Sáng ra con dậy mau
Đưa lược ba chải đầu
Miệng con cười chúm chím.
Chọn ngay đôi giày tím.

Ô hay!
Con vốn yêu màu xanh
Thích màu áo thiên thanh
Nay thương thêm màu tím
Dù chưa biết hoa Sim

Lăng xăng con vội vã.
Ba tất tã theo sau
Đeo ngang vai chiếc cặp,
Ba và con đến trường.

Lá bên đường còn sương
Lung linh cây gọi nắng
Từng đàn trẻ tung tăng
Chân sáo tỏa phố phường.


Cổng trường ta dừng lại

Ngại ngần con khẽ thưa
Năm nay khác năm xưa
Ba không cần đưa nữa…

 

Khoan thai con dấn bước

Thầy cô chờ phía trước.
Không một chút vấn vương
Giày tím rảo sân trường

 

Bâng khuâng ba chợt nhớ
Ừ thì con đang lớn
Như nụ hoa đang chớm
Sẽ nở những mùa xuân

 

Con đi vào đám đông

Đầy ước mơ sôi động.
Nhắn với bầu trời xanh
Chim non đang duỗi cánh

 

Đường đời muôn vạn ngã
(Đâu chỉ có mùa xuân !)
Có trưa hè oi ả

Ba sẽ là bóng cả.

Có giá buốt đêm đông

Má là tấm chăn bông

Cho con tròn giấc mộng.

Cỏ hoa dù ngâp lối

Sỏi đá vẫn đầy quanh

Cuộc đời có quay nhanh

Má Ba là bến tựa.

 

       ***     

Bây giờ thu sắp sang

Sân trường chưa lá vàng

Không nai vàng ngơ ngác

Giày tím bước sang trang.

 

Ba và Má
( Viết cho con ngày khai trường, tháng 8 năm 2010)

 

 

art2all.net