|
KHUẤY ĐỘNG CÔ MÀ CHI !
Ngày rằm, vợ chồng tôi theo gia đ́nh một người bạn đi chùa tại vùng ngoại ô thành phố. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đến đây. Vợ chồng T và H là tín hữu làm công quả thường xuyên từ lâu, và muốn giới thiệu với chúng tôi “chùa nhà” của họ. Vợ tôi là Phật tử thuần thành nên nghe nói đến chùa là hăm hở muốn biết. Riêng tôi th́ chị T phải nói thêm “ Chùa có bà vải Giác Mai nấu đồ chay ngon nhứt vùng này đó. Không đi mất lộc ráng chịu.” Nghe vậy tôi hết chần chừ và cũng hăm hở đi theo mấy bà ngay. Sau khi nghe kinh, thắp hưong lễ Phật đầy đủ bổn phận xong, tôi ra sắp hàng lănh cơm chay. Chị T chỉ người đứng xúc đồ ăn cho tín hữu ở cuối dăy tức là bà văi Giác Mai, người nấu đồ ăn chay ngon nhứt San Jose như chị đă quảng cáo. Tôi càng nh́n càng thấy ngờ ngợ, h́nh như là một người quen biết nhưng đă lâu rồi không gặp nên không thể nhất thời nhớ ra. Mặc dù người đàn bà này đă cạo tóc và đang mặc bộ đồ mầu lam như một tu sĩ, nhưng nét mặt và tướng người bệ phệ của bà đang gợi cho tôi một h́nh dáng quen thuộc nào đó xa xưa. Khi tới phiên tôi đối diện với bà, đĩa đồ xào trước mặt cũng vừa hết, bà cười phúc hậu “ Cậu chờ một chút”, rồi cầm cái đĩa đi lại đằng sau múc thêm đồ ăn. Bà Giác Mai bước đi chân trái khỏe mạnh đi trước, chân mặt lại phải kéo lê tới thành ra tướng đi cà nhắc. Nh́n bà vài bước khập khểnh là kư ức tôi đă trở lại hoàn toàn. Tôi đă biết bà là ai. Muốn kêu lên “Cô Mỹ ” nhưng ngưng lại kịp.
***
Phỏng chừng cũng 40 năm rồi c̣n ǵ ! Nhà tôi và cô Mỹ ở chung một xóm. Lúc đó tôi khoảng 12,13 tuổi, c̣n cô Mỹ chắc cũng hăm chín ba mươi ǵ đó, lớn hơn tôi nhiều nên tôi gọi là cô chứ không phải là chị nữa. Cô thuê căn nhà cuối xóm và chỉ ở một ḿnh. Không biết dịp nào tôi bỗng trở thành thân thiết với cô Mỹ, nhưng chắc một phần lớn là cái xe đạp của tôi. V́ chân cô đi đứng khó khăn mà tôi và chiếc xe đạp lại trở thành cái chân của cô. Mỗi buổi sáng cô Mỹ có ông xe ôm cô thuê bao tới chở cô đi làm, và tối lại đưa về. Đi bộ ḷng ṿng trong xóm, hoặc những nơi gần gần th́ cô đi đứng cũng b́nh thường, không trở ngại ǵ lắm. Nhưng khi cần phải đi xa ra khỏi xóm, thí dụ như đi mướn tiểu thuyết, mua tờ báo, hay mua thuốc tây, thuốc ta phải ra ngoài đường cái xa xôi, cô bị tật không tự đi xe được, mà đi bộ th́ mất th́ giờ, bất tiện … Cô chỉ cần tới nhà gọi tôi nhờ một tiếng là xong hết. Hồi đó tôi có chiếc xe đạp nên đi đâu cũng tới. Cô nhờ ǵ cũng xong. Cho nên tôi trở thành cái chân của cô. Dĩ nhiên mỗi lần nhờ cậy như vậy tôi đều được trả công hậu hỉ. Nhờ cô mà tôi khi nào cũng rủng rỉnh mớ tiền cắc tha hồ cà rem, kẹo kéo mệt nghỉ. Nhưng t́nh thân giữa cô Mỹ và tôi không phải chỉ có như vậy. Cô Mỹ tuy không đẹp gái, lại thêm tật ở chân, nên đă lớn tuổi mà không chồng con ǵ cả. Tạo hóa thương t́nh bù trừ nên người có tật có tài. Cô có biệt tài nấu đồ ăn ngon lắm và là một trong vài đầu bếp chính cho một nhà hàng nổi tiếng ở Sài G̣n lúc bấy giờ. V́ vậy cô sống rất sung túc. Đặc biệt là trong nhà cô khi nào cũng có đồ ăn từ nhà hàng mang về. Đồ ăn mang về một ḿnh cô đâu ăn hết, thế là tôi lại được cô gọi tới nhà cho ăn thoải mái luôn. Rồi bỗng nhiên một hôm trong nhà cô Mỹ có thêm một người tới ở. Chị Thoa. Tôi gọi là chị Thoa v́ chị ấy lớn hơn tôi khoảng 6, hay 7 tuổi thôi. Chị Thoa theo lời cô Mỹ là em họ của cô từ quê lên trọ học ở Sài G̣n. Ngược với cô Mỹ, chị Thoa rất đẹp. Cô Mỹ cưng chị Thoa lắm. Cô cho chị ăn ở trong nhà, lại c̣n sắm cho chị Thoa một cái xe Honda PC để đi học nữa. Chị Thoa đẹp như vậy, nhưng tôi không thích chị ấy chút nào hết, lư do bởi v́ từ ngày có chị, tôi cảm thấy tôi không c̣n là người thân duy nhất, độc quyền cô Mỹ nữa. Tôi thấy cô Mỹ cưng quá nên chị ấy hư. Được nuôi ăn ở trong nhà mà chị như là công chúa, không đụng tay làm chuyện ǵ. Một ḿnh cô Mỹ phải lo hết. Chị Thoa hư đến nỗi đi chơi đâu làm mất cái xe PC về than khóc, Cô Mỹ lại mua cho cái xe khác. Một hôm tôi mới đi mướn cuốn tiểu thuyết cho cô Mỹ về th́ thấy chiếc xe của chị Thoa trong nhà nên phải nhẹ nhàng im lặng vào v́ mấy lần chị la tôi làm ồn ào không học hành ǵ được. Tôi chưa kịp lên tiếng kêu cô Mỹ th́ nghe như có tiếng ai khóc trong pḥng. Ngạc nhiên, tôi ṭ ṃ nh́n vào và chưng hửng. Cả cô Mỹ lẫn chị Thoa đang trần truồng ôm nhau trên giường. Chị Thoa tưởng khóc mà không phải khóc. Chị ấy đang tiết ra những âm thanh quái đản, nghe như những con mèo hoang sau vườn nhà tôi những đêm thâu. Tôi đứng sửng nh́n. Tôi đă lớn đủ để hiểu sự quan hệ t́nh dục, dù sự hiểu biết đó chỉ là qua sách báo, TiVi, hay lời kể phóng đại của bạn bè mà thôi... và luôn luôn nghĩ rằng đó là quan hệ vợ chồng của hai người khác phái. Đây là lần đầu tiên trong đời chứng kiến tận mắt, mà lại giữa hai người đàn bà! Thoạt tiên tôi thấy mắc cở và muốn quay lui, sợ lỡ bị bắt gặp th́ xấu hổ lắm. Nhưng những âm thanh réo rắt như mèo đêm của chị Thoa lại có một ma lực thật quyến rủ tiếp tục gh́ đôi chân tôi ở lại. Tôi nghe nóng bừng cả người, và những tế bào cơ thể căng dần theo từng nhịp điệu, âm thanh của hai người trong pḥng... Sau hôm đó tôi càng e ngại chị Thoa hơn, và đối với cô Mỹ cũng không c̣n được như xưa. Tôi biết cô Mỹ và chị Thoa là hai người đồng tính. Cả xóm không ai hay, vẫn tưởng là hai chị em ở chung với nhau. Chỉ một ḿnh tôi biết. Mấy tuần sau đó tôi “bức xúc” khó chịu vô cùng v́ một bí mật hấp dẫn mê ly như vậy thằng bé nào không muốn chia sẻ với bạn bè? Ngày xưa người thợ hớt tóc thành Phrygie đă phải đào một cái lỗ để được nói “Vua Midas có đôi tai lừa – Vua Midas có đôi tai lừa…”. Tôi cũng muốn đào một cái lỗ. Nhưng tôi đă làm được là giữ kín miệng không hề thổ lộ cho bất cứ ai. Ngay cả cô Mỹ và chị Thoa cũng không biết là tôi đă biết hết. Chuyện của hai người cuối cùng cũng đổ bể. Không phải từ nơi tôi. Ngày kia tôi đi học về thấy cuối xóm ở nhà cô Mỹ rất ồn ào người ta bu lại thật đông. Có cả cảnh sát nữa. Tôi ṭ ṃ chạy lại và thấy chị Thoa đầu tóc rủ rượi, mặt dính chút máu ôm mặt khóc thút thít. C̣n cô Mỹ th́ cũng bờm xờm không kém. Tôi mặc kệ chị Thoa, chạy lại bên cô Mỹ mếu máo hỏi cô chuyện ǵ. Cô móc túi cho tôi tờ năm trăm và nói cô đi vắng mấy ngày nhờ tôi coi nhà dùm. Khi nào về cô sẽ kể cho nghe.
***
Cô Mỹ không bao giờ trở lại. Cả chị Thoa cũng bặt vô âm tín. Căn nhà cô thuê vài tháng sau có người khác dọn vào. Không biết cô Mỹ về nhà dọn đi lúc nào v́ tôi phải đi học cả ngày. Cả xóm tôi sau đó cứ bàn nhau vụ này. Họ nói cô là Ô-Môi. Lần đầu tiên tôi biết người ta gọi người đồng tính nữ là Ô Môi. Tôi nghe họ bàn ra tán vào chị Thoa dĩ nhiên không phải em họ của cô Mỹ. Người ta nói chị ấy cũng chỉ ô môi nửa vời. Chị có cả bạn trai và giấu cô Mỹ. Hôm đó không hiểu đă nghi ngờ từ trước hay chỉ t́nh cờ, cô Mỹ về nhà bất ngờ và bắt tại trận chị Thoa có bạn trai trong nhà. Cô nổi cơn tam bành. Anh bạn chị Thoa nhanh chân chạy mất, để chị ở lại lănh đủ. Tôi cứ đứng suy nghĩ nửa muốn nhận cô, nửa lại không. Cô Mỹ ngày xưa của tôi bây giờ là một bà sư già phúc hậu. Tướng cô vẫn phốp pháp, đầy đặn như năm nào. Cô đă cạo đầu làm một cư sĩ tu tại gia. Nghe nói hằng tuần cô mang tài nấu ăn thiên phú của cô làm công quả cho những chùa chiền quanh đây. Gương mặt của cô toả sáng một niềm hoan hỉ với cuộc sống hiện tại. Và tôi bỗng cảm thấy rằng không cần phải nhận cô làm chi. Tôi có thể gợi lại cô những kỷ niệm mà nhiều khi cô đă quên rồi. Chuyện ǵ đă qua cứ để cho nó qua luôn. Cô Mỹ trước mặt tôi rơ ràng là một người thân tâm an lạc, b́nh yên trong đạo pháp. Khuấy động cô mà chi. Thấy tôi cứ đứng tần ngần, cô Mỹ nhắc “Này cậu, qua lấy thêm đồ ăn bên này nè. Có người chờ”. Tôi nói “Dạ, dạ” và bước qua luôn không nh́n lại nữa. ./.
ThaiNC
|