|
NGĂ RẼ NÀY CHO EM
Tuy là chị em, nhưng chị Ánh đẹp hơn tôi nhiều lắm. H́nh như chị ấy đă dành trọn vẹn một phần tư ḍng máu Pháp từ mẹ tôi truyền lại, nên đến phiên tôi chẳng c̣n chút ǵ. Chị Ánh cao hơn mức b́nh thường của người đàn bà Á Đông , da trắng toát, lồ lộ đôi mắt xanh nâu quyến rũ. Nếu chị nhuộm tóc thành màu bạch kim có lẽ ai cũng cho là đầm thứ thiệt. Lúc tôi mới lớn, bắt đầu chú ư chăm sóc nhan sắc của ḿnh, thỉnh thoảng chị Ánh đến sau lưng và nh́n vào trong gương chỉ thấy tôi đứng ngang cằm, chị hỏi "Sao mi lùn vậy Tuyết". Tôi quay lại hờn dỗi vu vơ "Chị ăn gian lấy hết của mẹ không chừa cho em tí nào!" Chị Ánh cười lanh lảnh, nửa sung sướng, nửa thương hại đứa em lỡ sinh sau đẻ muộn nên chịu thiệt tḥi. Tôi đem điều này nói với anh Hoàng, anh lắc đầu không đồng ư: "Tuyết đâu có lùn, tại chị Ánh cao mà thôi. Bảo đẹp hơn càng không đúng. Hai chị em mỗi người một vẻ, đâu thể so sánh được". Tôi thắc mắc tại sao chị em lại khác nhau quá. Anh mang một lô lư luận vạn vật học về sự di truyền của các loại gien ǵ đó dài ḍng phân giải. Tôi chẳng hiểu ǵ cả, nhưng câu trả lời đầu tiên đă xoa dịu nỗi mặc cảm thua kém của tôi đối với chị Ánh, và sinh ra có cảm t́nh với anh Hoàng nhất trong số các bạn trai của chị ấy. Mà chị tôi có nhiều bạn trai thật. Cũng là điều hiển nhiên v́ chị đă đẹp, lại họat bát, và tương đối ...dễ dăi nữa. Có điều tôi không hiểu tại sao những người theo đuổi, tán tỉnh chị, ai nấy đều hăm hở, say đắm, và tin ḿnh sẽ chinh phục được trái tim người đẹp. Có lẽ đây là nghệ thuật giao thiệp của chị. Hoàng cũng ở trong số đó. So với các bạn trai khác của chị Ánh, Hoàng có vẻ thành thực và hiền lành hơn hết, nên anh rất được cảm t́nh của bố, và cả cô em gái là tôi nữa. Thật ra tôi có cảm t́nh với anh Hoàng không phải v́ anh khen tôi đẹp(đẹp khác chị Ánh). Tôi nhớ rất rơ vào một buổi chiều, anh gọi điện thoại nói đến nhà chơi. Chị Ánh đă chịu, bỗng nhiên giở chứng khoác áo đi đâu không biết, chị nhờ tôi tiếp anh Hoàng chờ chị trở về. Khi anh tới, trời đang mưa. Dáng anh có vẻ buồn buồn. Tôi trấn an anh là chị Ánh sẽ về tới. Anh bảo không phải. Mỗi lần trời mưa, anh thường nhớ nhà, và đặc biệt nhớ người em của anh c̣n kẹt lại quê nhà. Lần đầu tiên nghe anh nhắc tới gia đ́nh, tôi ṭ ṃ hỏi. Anh kể rằng anh c̣n một em gái, cũng trạc tuổi tôi. Nhà chỉ có hai anh em nên anh thương em lắm, muốn ǵ cũng ch́u. Hồi c̣n nhỏ, mỗi trưa anh đều chở em đi học, chiều lại đến đón về. Một hôm anh chở em về sau khi tan học, trời đổ mưa, hai anh em đều không có áo. Thay v́ t́m chỗ trú, anh lại chở em đội mưa về nhà. Hôm sau cô em bị cảm lạnh, rồi sinh thương hàn phải nằm liệt giường gần một tháng. Anh hối hận quá, cứ trách ḿnh dại dột, lỡ có bề ǵ ân hận không hết. May sao em gái anh lành bệnh. Anh lại tiếp tục nhiệm vụ chở em đi học như trước. Có điều là từ đó, trong cặp anh bao giờ cũng có chiếc áo mưa. Bạn bè thấy vậy chọc anh là nhà tiên tri. V́ anh đoán hôm đó trời sẽ mưa. Bây giờ hai anh em mỗi người một nơi, cách nhau một đại dương. Thỉnh thoảng viết thư cho anh, cô em dù đă lớn vẫn ước ao có anh bên cạnh mỗi khi trời mưa đi học về một ḿnh. Anh Hoàng làm tôi xúc động, và lần đầu tiên trong đời tôi khám phá ra ḿnh đă thiếu t́nh thương và sự ch́u chuộng của một người anh. Tôi có chị, nhưng chị Ánh và tôi chưa từng có một kỷ niệm nào đáng nhớ như anh em Hoàng, nếu không muốn nói là chị ấy vẫn lấn át tôi từ nhỏ ... cho đến lớn. T́nh chị em cũng có đó, nhưng sao hời hợt, không một biểu lộ nào rơ rệt. Phải chi tôi có một người anh như anh Hoàng, có lẽ tôi dễ dàng thông cảm và tâm sự nhiều hơn so với chị Ánh. Thấy anh bùi ngùi, tôi định buột miệng nói "Tuyết không có anh, hay anh Hoàng nhận Tuyết làm em đi, như em gái anh ở Mỹ vậy." Nhưng chị Ánh về tới. Câu chuyện chấm dứt v́ tôi đă hết phận sự. Từ đó, tuy không đề nghị làm em anh, nhưng tôi và anh trở nên thân mật hơn nhiều. Tôi luôn t́m cách nói tốt cho anh Hoàng với chị Ánh, t́m mọi lư do để dè bỉu những bạn trai khác của chị. Tôi thầm mong chị Ánh sẽ chọn anh Hoàng, đương nhiên anh ấy trở thành anh của tôi, một người anh hiền lành và đáng kính. Tôi nói nhiều quá đến nỗi chị Ánh hỏi "Tuyết à, hay là mi cũng chịu anh Hoàng? Tao thấy mi và anh ấy hạp nhau lắm. Nếu vậy th́ tao nhường". Trời ơi, không ngờ chị Ánh có thể nghi ngờ độc địa đến như vậy, chị làm tôi ngượng và không dám nói thêm nữa, sợ chị hiểu lầm thêm. Tuy nhiên tôi vẫn giữ niềm mong ước đó. Niềm mong ước của tôi không bao giờ thành sự thật. Những đại nạn liên tiếp xảy ra làm thay đổi hẳn đời tôi thật tàn khốc.
Đêm đó, tôi cùng chị Ánh nghe tiếng căi vă trong pḥng bố mẹ. Ban đầu hai người chỉ rầm ŕ sợ chị em tôi nghe. Nhưng về sau, bố như không c̣n giữ b́nh tĩnh được nữa. Tôi nghe bố kết tội mẹ ngoại t́nh. Ô hay, tôi có nghe lầm không? Như chuyện hoang đường. Có tiếng xô ghế bên trong và tiếng mẹ bật khóc. Chị Ánh sợ bố đánh mẹ nên đập cửa rối rít. C̣n tôi chỉ đứng lặng một chỗ v́ câu chuyện ghê gớm mới nghe. Cánh cửa bật mở. Bố xồng xộc đi ra ngoài, lái xe đi mất trong đêm tối. Chị em tôi chạy vào bên mẹ, thấy bà chỉ rấm rứt, hỏi ǵ cũng không nói. Sáng hôm sau, bố trở về với mùi rượu nồng nặc. Ông như cái xác không hồn, xiêu vẹo. Nhà đi vắng hết. Mẹ vẫn đi làm như không có chuyện ǵ xảy ra. Chị Ánh phải đến trường v́ gần mùa thi. Chỉ có tôi ở nhà v́ thần kinh quá căng thẳng từ đêm qua. Tôi giận bố tôi lắm, nhưng thấy ông bệ rạc ngă sóng soài trên ghế nên pha ly nước chanh và d́u bố về pḥng. Những ngày kế tiếp, không khí gia đ́nh tôi thật ngột ngạt. Bố nghỉ ít ngày rồi cũng phải đi làm tiếp, không nói với mẹ tôi tiếng nào, cả với chị Ánh nữa. Chị ấy đứng về phe mẹ, giận bố ra mặt. Chỉ có tôi ở giữa. Có lẽ mọi người coi tôi c̣n nhỏ chưa biết ǵ. Trong thâm tâm tôi tin mẹ tôi vô tội. Có lư nào, người mẹ kính yêu lại làm chuyện tồi bại. Nhưng sau hôm đầu tiên ở nhà và chứng kiến nỗi đau khổ của bố, nh́n ánh mắt buồn bă của bố, tôi biết ông không thể bịa đặt câu chuyện trên gán cho mẹ. Phải có lư do. Và tôi cầu mong đây là một sự hiểu lầm. Không ai có lỗi cả. Nhưng h́nh như là một số phần khắc nghiệt dành sẵn. Hễ tôi cầu mong điều ǵ, điều đó không bao giờ xảy ra. Mẹ vẫn đi làm. Bà trang điểm thật chải chuốt mỗi sáng khi ra đi. Chiều về thật trễ, có khi đến tối khuya. Mẹ đi đâu? Làm ǵ? Niềm tin tưởng mẹ bắt đầu lung lay, lung lay, và cuối cùng bật tung cả cội rễ ngă sóng soài khi một hôm tôi tận mắt nh́n thấy mẹ trong tay một người đàn ông lạ mặt, trẻ hơn mẹ nhiều lắm. Tôi đứng sững sờ, sây sẩm mặt mày. Mẹ tôi đó sao! Có đứa con nào trên đời này nhận lầm mẹ ruột của ḿnh không? Nhất là chiếc áo rực rỡ mẹ mặc khi ra khỏi nhà sáng nay. Tôi bám chặt tay vào hành lang, nhưng vẫn không gượng nổi, ngồi bệt xuống đất. Tôi cắn môi, giựt tóc, cào tay. Vô ích. Sự thực vẫn là sự thực. Môi tôi bật máu, nước mắt ràn rụa, và bật khóc hu hu giữa hàng người tấp nập đi qua. Vài người dừng lại ái ngại hỏi thăm. Tôi cố gắng đứng dậy chạy như điên cuồng. Về nhà, tôi lao vào ḷng bố khóc như giông băo. Tôi khóc cho tôi, cho bố. Bố hỏi chuyện ǵ. Tôi tấm tức "Bố ơi, con thấy mẹ, mẹ ...", không dám nói câu kế tiếp. Mẹ về. Bà kêu tôi vào cho cái áo. Cái áo mà tôi rất thích và từng nói mẹ mua cho mấy tuần trước. Tôi trả lại, nói "Con không thèm", và chạy vào pḥng trước sự ngạc nhiên của bà. Tôi vẫn c̣n đủ b́nh tĩnh. Đúng ra tôi muốn gào lên rằng "Có phải cái áo này hắn mua cho mẹ ở shopping X không? Tôi đâu cần đồ của thằng khốn kiếp đó!" Tôi kể cho chị Ánh nghe. Chị không tin. Chị bao giờ cũng về phe mẹ. Không khí trong nhà thật khó thở. Trước kia c̣n có tôi du di ở giữa, nay tôi đứng hẳn với bố thành hai phe rơ rệt. Nhà chỉ có bốn người mà như địa ngục. Giữa lúc đó, chị Ánh lại tung quả bom thứ hai. Chị xin bố mẹ được kết hôn. Người chị chọn không phải anh Hoàng. Là Thân, người giàu nhất trong số những người theo đuổi. Mẹ tôi đồng ư ngay tức khắc. Bố tôi chỉ thụ động. H́nh như ông không c̣n ư chí ǵ để quyết định nữa. Những ngày qua ông sống một cách chịu đựng, có lẽ v́ tụi tôi hơn là cho chính ông. Đứa nào lập gia đ́nh sớm tốt cho đứa đó. Buổi tối, tôi qua pḥng chị Ánh. Câu chuyện xoay quanh quyết định bất ngờ của chị. Khá lâu, từ ngày vụ mẹ tôi đổ vỡ, hai chị em mới có dịp gần gũi tâm sự. Tôi hỏi: -Tại sao chị vội vă vậy? Chị Ánh nói: -Tao không thể chịu nổi không khí trong nhà này nữa rồi. Đi cho khuất mắt. Câu trả lời của chị làm tôi ngạc nhiên. Dễ dàng như vậy sao? -Nhưng c̣n anh Hoàng? Tôi hỏi tiếp. -Th́ ... anh ấy cũng sẽ quên tao, sẽ có người khác. Giữa tao và anh ấy chưa có ǵ cơ mà. -Em hỏi thật, vậy giữa anh Hoàng và anh Thân, chị yêu ai hơn? Chị Ánh suy nghĩ một chút, và trả lời: -Đúng ra, tao "mến" anh Hoàng hơn. Tôi tṛn xoe mắt, than: -Vậy mà chị nhận lời anh Thân! -Tuyết à, mi cũng lớn rồi, nhưng chưa đủ lớn để hiểu đâu. Không phải yêu ai là lấy người đó. Anh Hoàng và tao không hợp. Anh ấy hiền quá. Lấy tao ảnh sẽ khổ. -Tại sao? Chị Ánh tắt dèn và bước lại giường ngủ, nói: -Tại v́ ... tao giống mẹ. Tôi bước ra, đầu óc quay cuồng v́ những lời khó hiểu của chị, phải một thời gian lâu sau mới thấm thía.
***
Đám cưới chị Ánh diễn ra đúng như dự định. Cưới và hỏi cùng lúc chỉ trong ṿng tháng rưỡi. Những ngày gần đám cưới, không khí gia đ́nh tôi cởi mở hơn, gần như mức b́nh thường. Bố thỉnh thoảng nói chuyện với mẹ. Tôi thương bố tôi quá. Dù sao ông cũng ráng quên đi mọi chuyện trước ngày vui của con gái. Mẹ cũng vậy, bà ở nhà thường xuyên hơn, tíu tít lo đủ mọi chuyện chỉ dẫn cho chị Ánh. Tôi khấp khởi mừng thầm. Đám cưới này tuy vội vă và gượng gạo, nhưng không chừng v́ vậy mà xóa tan đám mây đen trong nhà. Ngày hôn lễ. Tôi làm phù dâu. Bố mẹ tôi tươi cười bên nhau tiếp khách. Ai dám bảo gia đ́ng tôi đang trải qua cơn phong ba băo táp? Tôi để ư có vài người trước đây theo đuổi chị Ánh cũng có đến. Có lẽ để chiêm ngưỡng chị lần cuối. Không có anh Hoàng. Đám cưới xong, vợ chồng chị Ánh đi tuần trăng mật ở Pháp, và sẽ du lịch ṿng quanh châu Âu một tháng. Thân giàu lắm mà. Chỉ tội nghiệp anh Hoàng, không biết anh ở đâu! Nhưng điều làm tôi lo nghĩ nhất là quan hệ của bố mẹ. Tôi có cảm tưởng rằng nếu bây giờ mẹ c̣n nghĩ đến con cái, xin lỗi với bố, chắc ông sẽ sẵn ḷng tha thứ. Trời hỡi, té ra tôi chỉ mơ mộng hăo huyền. Mẹ tôi sau đám cưới, bà như rảnh nợ, trở lại như cũ, c̣n tệ hơn nữa. Bà vắng nhà luôn để hai bố con tôi lủi thủi trong căn nhà vắng lạnh. Bố ngao ngán. Mọi cố gắng kiên nhẫn và hy vọng đều thành mây khói. Ông uống rượu nhiều hơn, tiều tụy thấy rơ. Và đây mới là đại nạn. Chị Ánh ở Âu châu chưa về. Bố tôi một hôm trong cơn say rượu lái xe đụng người. Bố không việc ǵ, nhưng nạn nhân lại rất trầm trọng, ông bị giam giữ liền khi đó. Nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ tôi dù đắm ḿnh trong đam mê với người đàn ông kia, nhưng không hẳn là dứt t́nh. Bà hốt hoảng chạy mọi ngă để t́m luật sư, lo tiền thế chân cho bố được tại ngoại trong thời gian chờ hầu ṭa. Mọi lo toan của mẹ biến thành công cốc. Bố tôi mất chỉ mấy ngày sau khi xảy ra tai nạn, ngay trong pḥng tạm giam. Ông bị đứt một dây thần kinh năo bộ. Cuộc khám nghiệm của bác sĩ cho biết đây không phải do hậu quả của cuộc đụng xe, mà do bố tôi vốn đă bị bệnh cao máu lại thêm suy nghĩ quá nhiều. Những chuyện không may dồn dập xảy đến khiến ông không chịu đựng nổi, tức tưởi ra đi.
Khi chị Ánh trở về sau chuyến du lịch trăng mật,
bước vào nhà thấy bàn thờ bố, chị ngă xỉu. Tội nghiệp chị, áo cưới
chưa thay đă khoác áo tang. ***
Chị Ánh ở nhà một thời gian rồi cũng phải về nhà chồng. C̣n lại hai mẹ con, và h́nh của bố. Mẹ giấu ḿnh trong pḥng, chỉ gặp lại tôi lúc ăn cơm, bữa cơm tẻ lạnh, không một lời nào qua lại. Mẹ ăn vội vă rồi vào pḥng. Bà làm ǵ trong đó? Hối hận, thương nhớ bố tôi? Hay ... đọc tiểu thuyết? Chao ôi, chưa bao giờ tôi nghĩ về mẹ, người đă sinh ra và nuôi tôi khôn lớn với sự lạnh nhạt và chua xót như bây giờ. Cái chết đau đớn của bố đă đem đi tất cả những ǵ c̣n sót lại của t́nh mẹ con ấp ủ mười sáu năm tṛn. Cuối cùng tôi ra đi. Đi cho khuất mắt như chị Ánh đă nói đêm nào. Nhưng tôi không được cái may mắn có người mang xe hoa tới rước như chị. Bước ra khỏi nhà, trước mặt tôi là một hẻm cụt đen tối. Tôi gia nhập một đảng bụi đời ở đây. Những đứa nhỏ cũng như tôi, từ bỏ gia đ́nh, hoặc bị gia đ́nh từ bỏ. Chúng tôi hợp quần nhau lại để sinh tồn. Hỡi ơi, với khả năng hạn hẹp và trí óc non nớt, để sinh tồn, chúng tôi chỉ có con đường duy nhất là lao vào những công việc mà xă hội lên án và đặt ngoài ṿng luân lư cũng như pháp luật ...
***
Vậy mà đă sáu bảy năm rồi, từ ngày tôi rời khỏi nhà để lao vào xă hội đen tối này. Những ngày tháng đầu tiên, mẹ tôi có t́m đến. Bà đứng ngoài cửa, khóc lóc, năn nỉ. Tôi ở trong nhà trùm kín mền nhứt định không tiếp, không nghe. Được mấy lần thấy tôi quyết liệt từ chối, tới chị Ánh t́m tôi. Tôi gặp chị, nhưng vẫn khăng khăng không chịu về nhà, dù chị nói rằng nếu tôi không chịu ở với mẹ th́ về ở với chị. Tôi đă ngu dại bỏ qua cơ hội trở lại cuộc đời b́nh thường như bao cô gái khác khi chân chưa lún sâu vào vũng lầy. Tại sao? Đến bây giờ tôi chỉ có thể tự trách thái độ nông nổi không suy xét của ḿnh mà thôi. Ngày đó, tâm hồn tôi chất chứa bao nỗi uất ức đắng cay do mẹ tôi gây nên. Tôi chỉ muốn đạp đổ, tự dằn vặt đời ḿnh, hay làm bất cứ điều ǵ khủng khiếp nhất để mẹ tôi phải đau ḷng mới hả. Đến khi tôi đủ khôn để nhận thấy rằng đó là phản ứng tiêu cực mà bản thân ḿnh phải gánh chịu mọi hậu quả, th́ đă quá muộn màng. Tôi đă lún sâu vào vũng lầy vô phương vùng vẫy. Tôi không c̣n liên lạc ǵ với mẹ, với chị Ánh khi rời bỏ mảnh đất San Jose mang nhiều kỷ niệm đó xuôi Nam. Băng của tụi tôi tan vỡ. Hầu hết đều bị cảnh sát tóm vào trại cải huấn, chỉ có tôi và một con bạn khác lọt lưới. Tôi theo nó về vùng Orange County bắt đầu cuộc sống mới. Nói là cuộc sống mới chứ thực ra cũng không khác cuộc sống cũ bao nhiêu. Chỉ khác là từ đây tôi đủ lớn, đủ bản lănh để hoàn toàn độc lập, không lệ thuộc vào một băng nhóm nào cả. Cũng có những lúc tôi nghĩ đến việc làm lại cuộc đời, một cuộc đời lương thiện như bao người đàn bà khác. Nơi đây tuy đông đảo những người đồng hương, nhưng không ai biết tôi là ai, quá khứ tôi ra sao ... Tuy nhiên, đó chỉ là những phút lóe sáng ngắn ngủi của tâm tư trong bóng đêm thực tế vô cùng. Nữ thần "Bột Trắng" đă ngự trị trong tôi từ những ngày tháng ngụp lặn điên cuồng. Tôi lại tiếp tục con đường cũ, con đường duy nhất mà tôi đă nhắm mắt đi tới bao năm qua. Chỉ có cái nghề này, loại nghề cổ xưa từ mấy ngàn năm và đặc biệt chỉ dành cho đàn bà, mới có thể giúp tôi thỏa măn nhu cầu ngày càng cao của bà bột trắng.
***
Bất cứ ở đâu, lúc nào, trên cơi đời này, cuộc hội ngộ giữa hai người quen biết cũ cũng đều là những phút mừng vui, hay cảm động. Cuộc hội ngộ giữa tôi và anh Hoàng, trái lại, là cả một trời sống sượng. Anh là kẻ mua hoa, tôi là người bán. Tôi không thể nào diễn tả được trọn vẹn tâm trạng của ḿnh khi hai chúng tôi đối diện. Tôi nhận ra anh ngay trong tia nh́n đầu tiên, nhưng Hoàng th́ không. Dĩ nhiên, v́ tôi thay đổi quá nhiều. Tôi đâu c̣n là con bé ngày xưa hay hỏi những câu ngớ ngẩn khiến anh phải mất công giải đáp. Và nhất là làm sao anh có thể nghĩ đến việc gặp tôi tại chốn này? Tôi chỉ biết khi tri giác cho biết người đàn ông trước mặt là ai, toàn thân tôi bủn rủn như một luồng điện mạnh truyền qua thân. Tôi buột miệng thảng thốt "Ủa, anh Hoàng!". Trời ơi, chưa bao giờ tôi cảm thấy xấu hổ, hơn lúc này. Tôi muốn vùng chạy ra khỏi pḥng để tấm thân dưới lớp vải hở hang của ḿnh khỏi phải phơi bày sống sượng dưới mắt anh Hoàng. Nhưng đôi chân tôi lúc đó như thuộc về một người nào khác. Nó trơ trơ bất động. Tôi phải dùng cả đôi tay, như loài vượn, cố sức lùi lại. Khi đụng bức tường cuối pḥng, tôi úp mặt trong tay bật khóc. Hoàng đă nhận ra tôi. Tôi nghe anh kêu lên tiếng duy nhất "Tuyết ?", và tiếng chân người bước vội ra ngoài. Tuần lễ sau lần gặp không định trước đó, tôi nằm liệt giường như ốm nặng. Cả một quăng thời gian luân lạc tuần tự trở lại trong trí óc, dằn vặt, hành hạ tôi từng giờ, từng phút. Ô hay, tôi là ai? Tôi đă làm ǵ? Tại sao tôi lại ghê tởm với chính bản thân ḿnh? Và, tại sao tôi có thể gặp lại Hoàng trong hoàn cảnh này? Tôi có thể gặp lại anh. Trên núi, dưới biển, giữa phố, ngoài chợ, hay bất cứ nơi đâu. Trái đất này rộng lớn biết bao nơi chốn lại oái oăm đưa anh đến gặp tôi trong căn pḥng chật hẹp và tăm tối đó. Khi đă nguôi ngoai, tâm hồn phần nào lắng dịu, tôi biết việc đầu tiên ḿnh phải làm. Một động lực kỳ bí nhưng mănh liệt thúc đẩy tôi phải t́m gặp lại Hoàng. Mấy năm rồi tôi là con thú hoang. Mẹ và chị Ánh đều từ bỏ sau khi tôi không chịu trở về từ dạo ấy. Dưới vùng trời này, tôi c̣n ai đâu thân thuộc. Anh Hoàng đă gợi nhắc tới những ngày tháng êm đềm mà tôi đă mất, đă quên. Trong tôi, con béTuyết hiền lành, hay khóc của thuở xa xưa tưởng đă chết rồi, bỗng cựa ḿnh rục rịch. Gặp Hoàng lần thứ hai, tôi lại b́nh tĩnh một cách lạ kỳ. Tôi kể cho anh nghe những ǵ xảy ra cho gia đ́nh tôi, cho chị Ánh, cho tôi ... và kết thúc bằng câu hỏi "Anh thấy Tuyết ngu dễ sợ chưa?" Hoàng gật đầu "Nông nổi nữa. Nhưng chuyện đă qua rồi, bây giờ Tuyết phải nghĩ đến tương lai chứ". Tương lai. hai chữ tương lai của anh Hoàng đặt tôi về hiện tại, văng vẳng trong óc suốt quăng đường về nhà. Một tuần trước đây, tương lai đối với tôi chỉ là ngày mai. Và ngày mai cũng như hôm nay, có ǵ phải tính? Cứ nhắm mắt đi tới. Khi nào đụng phải cuối đường, tôi sẽ nằm xuống, đơn côi, ghẻ lạnh. Viễn ảnh đen tối làm tôi rùng ḿnh bối rối. Có ngă rẽ nào cho em bước ra không? "Bííípp". Tiếng c̣i từ xe phía sau thúc giục. Đèn đường màu xanh chiếu sáng. Tôi đang ở trên con đường quen thuộc. Tới một chút nữa là nơi tôi hành nghề, nơi tôi đă gặp lại Hoàng. Hồi c̣i thứ hai lại nổi lên giận dữ.Tôi bặm môi quẹo trái. …./.
ThaiNC
|