Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 

 


MẸ ƠI...


Mẹ ơi...
Ngày tám tháng ba
Bài thơ con viết chỉ là nhỏ nhoi
Bôn ba cuối đất cùng trời
Vẫn không tìm hết những lời mẹ ru.

Mẹ ơi...
Nhặt trái mù u
Nhớ cau xanh vỡ ưu tư lá trầu
Ba mươi năm lạnh dãi dầu
Bão dông mẹ gánh bạc màu cô đơn.

Mẹ ơi...
Chân cứng đá mòn
Con đi vẫn nhớ thuở còn thơ ngây
Mẹ giờ hóa khói mây bay
Câu thơ ứa lệ từ ngày mồ côi.


Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 

 

GIỌT LỆ MUỘN MÀNG


Cũng từ ngày ấy con khóc vùi trước cỏ
Trước mộ bia đất lạnh, hương tàn
Ngày mẹ mất là những ngày trốn học
Con bỏ nhà theo lũ bạn đi hoang.

Con đâu biết dưới mái tranh nghèo cũ nát
Mẹ thương con, vất vả tháng ngày
Bát cơm trắng mẹ sớt dành cá thịt
Con ăn thường nào nếm được đắng cay.

Giờ lạc lõng giữa đường đời xuôi ngược
Con lao đao khi đã mất mẹ rồi
Hạt muối mặn mới hay còn vị chát
Bát cơm người là nước mắt đầy vơi.

Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
Lời mẹ dạy vọng vang từ cõi nhớ:
Dẫu bơ vơ…
Cũng phải sống
Để thành người…


Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 


TRĂNG KHUYẾT

Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê.

(Ca dao)

Con về vớt sóng bềnh bồng
Tìm hình bóng mẹ qua sông mỗi chiều
Vai gầy quang gánh liêu xiêu
Mỏi mòn bìm bịp tiếng kêu não nùng.

Đớn đau trơ với bão bùng
Thương vầng trăng khuyết cao lưng lửng trời
Đơn thân lạnh nửa cuộc đời
Mong con thành đạt là lời mẹ đi…

Võng xưa vẫn lắc thầm thì
Vẳng trong năm tháng những gì mẹ ru
Con về khóc ướt chiều thu
Bướm tang đậu trắng mù u
Trắng buồn...


Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 

 

art2all.net