Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 

VALENTINE QUÊN

 


 

     1. Ḿnh quen nhau vào một ngày Valentine, ngày mà em và anh cùng dự buổi họp mặt của một người bạn thân. Qua sự đùn đẩy của bạn bè hai đứa ḿnh bị dồn lại phải ngồi cạnh nhau. Hầu hết đám bạn hôm ấy đều đă có đôi có cặp, chỉ riêng trong nhóm chỉ c̣n em và anh vẫn cô đơn... Em vẫn c̣n nhớ rất rơ lúc đó anh bận một chiếc áo sơ mi trắng sọc xanh rất hợp thời trang và khá đẹp trai! Dù ngồi bên em nhưng anh chỉ nh́n em vài cái lấy lệ rồi thản nhiên cười đùa trước sự châm chọc của bạn bè. Em vừa tự ái vừa ngạc nhiên: Không hiểu sao một người có ngoại h́nh khá, có thể dễ dàng quyến rũ các cô gái như anh, lại vẫn thích lối sống cô độc một ḿnh? Tàn tiệc, trước khi chia tay, em hỏi tên anh rồi tự giới thiệu tên em là Quỳnh Như. Anh nghe một cách miễn cưỡng, khẽ cười mỉm rồi bỏ đi. Em hiểu, em hoàn toàn chẳng có ǵ để anh đáng phải lưu tâm và đáng nhớ cả...

     2. Ḿnh yêu nhau cũng vào một ngày Valentine, sau khi anh đă ngỏ lời với em và tặng cho em một tấm thiệp Valentine có in h́nh hai trái tim buộc bởi một sợi dây ruy băng nơ màu hồng. Sau này anh vẫn thường luôn miệng gọi ngày kỷ niệm đáng yêu của hai đứa là ngày Valentine hồng.

Năm đó em về nhận nhiệm sở tại trường và gặp lại anh sau ba năm cứ ngỡ là ḿnh sẽ không bao giờ có dịp c̣n gặp lại. Khi biết hai đứa cùng đồng nghiệp là nhà giáo, em đă cười ra nước mắt. Thông tin về nhau mù mờ cũng đúng thôi, v́ khi cùng ngồi cạnh nhau có đứa nào chịu nói với nhau câu nào đâu? Với lại theo lời nhỏ Mai, em ruột của em, thời gian trước em vẫn c̣n rất gầy và rất xấu nên anh có chê cũng phải! Khi về trường em mới bắt đầu “trổ mă” phổng phao để thật sự trở thành một thiếu nữ, và khi diện vào chiếc áo dài cô giáo em lại càng xinh đẹp nhiều hơn...

Do tổ chuyên môn chưa phân công kịp nên em tạm thời được cử làm giám thị và thường phải ngồi trực ở pḥng giám thị. Thế là các thầy giáo trẻ trong trường cứ rảnh là cứ xuống tập trung tại pḥng giám thị, khiến căn pḥng người ta nói trước kia vẫn thường vắng lặng nay bỗng trở nên nhộn nhịp hẳn lên! Trường em về là một trường lớn của thành phố nên có rất nhiều pḥng học và có rất nhiều giáo viên. Các thầy giáo trong trường vẫn thường nói đùa pḥng giám thị dạo này là pḥng “hot” nhất của trường, là nơi các Sơn Tinh và Thủy Tinh thường xuống “tranh tài đấu trí” với nhau để giành mỹ nhân. Em lúc đầu cũng hơi buồn cười và có chút tự hào, nhưng càng về sau em càng quư trọng t́nh cảm của các thầy giáo trong trường đă dành riêng cho em.

Này là thầy Lộc vừa dạy vừa tự học nên mới có thêm bằng thạc sĩ toán. Thầy Lộc c̣n khá trẻ, cũng là một trong những giáo viên dạy giỏi của trường. Nghe nói lúc trước gia đ́nh thầy Lộc rất nghèo, khi c̣n là sinh viên thầy Lộc vừa học vừa phải đi làm thêm, có khi bán vé số, có khi rửa chén bát cho các tiệm phở để có tiền ăn học. Nay tuy đă thành danh, dạy thêm có rất nhiều học tṛ theo học, nhưng thầy Lộc chắc vẫn c̣n nhớ thuở hàn vi nên rất khiêm tốn. Thầy lúc nào cũng biết nói đùa và biết dừng câu nói đùa đúng lúc. Trong các thầy, theo em thầy Lộc rất vui tính và cũng dễ gần gũi nhất.

Này là thầy Quang, giáo viên dạy thể dục, tuổi chừng ba mươi. Thầy Quang rất giỏi chuyên môn và giỏi tiếng anh. Thầy Quang đă nhiều lần được cử làm trọng tài bóng chuyền cho nhiều giải quan trọng trong nước và ngoài nước. Thầy Quang cũng là đương kim vô địch bóng bàn và đương kim vô địch quần vợt của quận nhà. Em đă nhiều lần theo các cô giáo trong trường đi xem và cổ vũ thầy Quang thi đấu. Em rất thú vị khi biết khi đánh bóng bàn thầy Quang đánh bằng tay trái, c̣n khi đánh quần vợt thầy Quang lại đánh bằng tay phải! Mỗi tay đánh một môn, để không bị lẫn lộn làm hư kỹ thuật của tay, thầy Quang mỉm cười giải thích khi em ṭ ṃ hỏi.

Và c̣n rất nhiều thầy nữa, mỗi người mỗi vẻ... Nhưng không hiểu sao em vẫn cứ ngong ngóng chờ đợi một người vẫn chưa thấy xuống pḥng giám thị bao giờ. Người đó chính là anh. Tuy ba năm trước anh đă chẳng thèm ngó ngàng ǵ đến em, khiến em vừa buồn vừa tủi phận, song h́nh bóng của anh thỉnh thoảng vẫn cứ phảng phất trong giấc ngủ của em.

Từ ngày em về trường, ḿnh vẫn thường chạm mặt nhau nhưng anh vẫn cứ thích “làm ngơ” mỗi khi em đi qua. Sau này, chắc có lẽ do ảnh hưởng của “tin đồn” về cô giáo trẻ Quỳnh Như mới về trường, anh mới chịu mon men xuống pḥng giám thị rồi làm quen với em. Nhiều người trong trường đă rất bất ngờ khi thấy em nhận lời đi ăn tối với anh quá dễ dàng và cũng thật quá nhanh. Thế là ḿnh yêu nhau...

     3. Em chia tay anh cũng vào ngày Valentine, đúng vào ngày ḿnh chính thức yêu nhau tṛn được một năm. Khi đó ḿnh đă làm lễ hỏi được ba tháng và chỉ c̣n năm tháng nữa thôi là sẽ làm lễ cưới...

Trong thời gian làm người yêu của anh, em luôn rất tự hào về anh. Có một lần anh hướng dẫn cho hai cô giáo sinh trẻ đẹp. Hai cô này đi khoe với mọi người anh đúng là một người giáo viên mẫu mực và có tâm. Hai cô kể có một lần họp với anh tại pḥng giáo viên, một trong hai cô chỉ v́ lỡ miệng gọi học tṛ là “tụi nó”, lập tức bị anh nghiêm mặt nhắc nhở ngay. Theo anh, đă là người thầy th́ phải biết tôn trọng học tṛ. Có tôn trọng các em, các em mới tôn trọng ḿnh. Dù có mặt hay vắng mặt học sinh đi nữa cũng không được gọi các học sinh của ḿnh là “tụi nó”! Và c̣n nhiều chuyện khác nữa khiến mọi người, trong đó có em, càng lúc càng ngưỡng mộ anh nhiều hơn. Nhưng điều làm em bực ḿnh nhất chính là chuyện dù đă hết đợt thực tập, hai cô giáo sinh vẫn thường kiếm cớ về “thăm học sinh” để có dịp lại quấn quít bên anh...

Em vẫn nhớ măi những ngày Valentine định mệnh đó. Ngày ḿnh lần đầu gặp nhau, ngày anh ngỏ lời yêu em và rồi cũng là ngày em chia tay anh. Anh vẫn gọi chung với một cái tên là ngày Valentine hồng với những lời thật hoa mỹ. C̣n đối với riêng em, em đặt tên rất dễ nhớ cho từng giai đoạn một: Ngày Valentine nhớ, ngày Valentine yêu và ngày Valentine quên...

Tiệc đă tàn, buổi tiệc tổ chức tại nhà một người bạn cũ của anh, do uống rượu hơi nhiều nên nhiều bạn bị say ngồi không c̣n vững. Lúc đó em biết anh vẫn c̣n tỉnh táo không hề say. Một là v́ anh rất khôn ngoan luôn t́m cách uống ít hơn những người khác. Uống ít để quan sát xem và nghe người ta nói ǵ về ḿnh khi người ta ngỡ ḿnh không c̣n tỉnh, anh vẫn thường nói với em như vậy. Hai là anh có bí quyết riêng, anh vẫn thường uống một chút dầu ăn trước khi nhập tiệc (dầu ăn có tác dụng làm giảm khả năng hấp thụ rượu vào cơ thể). Ba là tửu lượng của anh cũng rất cao. Cha của anh là một vị quan chức cao cấp trong ngành giáo dục, nhà của anh luôn được người ta tặng cho những loại rượu ngoại đắt tiền quư hiếm. Mấy chai rượu mang tiếng là “mua ở nước ngoài về” ở buổi tiệc này chẳng có nghĩa lư ǵ đối với anh cả.

Lác đác đă có nhiều bạn nam ói mửa ra cả chén bát. Nhiều bạn nữ thấy gớm tỏ ư không muốn dọn dẹp. Lập tức anh hùng hồn tuyên bố:

- Mấy bạn nữ cứ để đó đi, ḿnh bảo con Như nó dọn cho!

- Được không đó ông? Ông lấy quyền ǵ mà bắt bà Quỳnh Như bả dọn?

- Quyền là chồng sắp cưới có được không? Ông bà ta có câu: “Dạy con từ thuở c̣n thơ. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”. Ngay từ bây giờ phải dạy dỗ nó từ từ, cho con vợ tôi nó hiểu thế nào là “chồng chúa vợ tôi” chứ!

Lập tức một tràng pháo tay vỗ rào rào tán thưởng. Em từ nhà vệ sinh đi lên nghe trọn câu nói của anh mà chạnh ḷng! Tuy vẫn có nhiều bạn nữ giúp em cùng dọn dẹp và rửa đống chén bát đáng ghê tởm đó, nhưng nước mắt em lúc nào cũng muốn chực trào ra. Không được gọi học tṛ là “tụi nó” v́ gọi như vậy là thiếu tôn trọng học tṛ. Vậy gọi người yêu và cũng là vợ sắp cưới của ḿnh là “con” và “nó” th́ sao? Gọi như vậy có thật sự là tôn trọng nhau không? Với lại cưới vợ là để cùng chia sẻ, cùng yêu thương nhau, có phải đâu cưới vợ là để biến vợ thành ôsin, để có cái quyền sai vặt nhằm thỏa măn cái “tôi” ích kỷ của ḿnh trước mặt bạn bè?

Mẹ em mất sớm. Em và nhỏ Mai từ nhỏ sống chung với cha và bà nội. Bà nội từ đó nghiễm nhiên trở thành người mẹ tinh thần của em. Theo lời bà nội kể lại, ông nội em ngày xưa rất thích bóng đá. Cầu thủ ông ái mộ nhất là cầu thủ T. C̣n bà nội em th́ lại thích cải lương. Nữ nghệ sĩ mà bà yêu thích nhất chính là nữ nghệ sĩ cải lương B. Cả hai người đều là những người nổi tiếng trước năm 1975 và cũng đă từng có thời gian yêu nhau tha thiết. Nhưng cầu thủ bóng đá và nghệ sĩ cải lương sống vào thời đó thường bị xă hội khinh rẻ. Cầu thủ luôn bị xem thường, chỉ là một loại “quần đùi áo số”; c̣n nghệ sĩ cải lương cũng không khá ǵ hơn, cũng chỉ là một thứ “xướng ca vô loài”. T và B hiểu rất rơ điều đó. Họ yêu nhau và cùng thỏa thuận với nhau, chàng không bao giờ được vào rạp xem nàng hát cải lương. Nàng lư giải, nàng không muốn chàng phải nghe người ta nói “con B bữa nay hát hay quá”! C̣n nàng cũng sẽ không bao giờ đến sân vận động xem chàng đá bóng, nàng cũng không muốn nghe người ta vỗ tay và hét với nhau “thằng T đang đi bóng ḱa”! T́nh yêu của họ đẹp v́ họ không những biết yêu nhau mà c̣n biết tôn trọng nhau nữa. C̣n anh?...

Quyết định hủy hôn của em gặp sự phản đối quyết liệt của cả hai họ nhà trai và nhà gái. Cha em bảo em là con nhỏ điên, làm xấu hổ cho cả gia đ́nh. Nhỏ Mai th́ bảo em quá cố chấp, quá tự ái. Chỉ riêng có bà nội là thông cảm với em. Bà nói bà vẫn luôn cho rằng quyết định của em là đúng.

Xa anh rồi, em vẫn đau và vẫn nhớ... Nhưng em vẫn cứ tin rồi một ngày không xa em sẽ t́m được một người yêu em chân thành. Và người ấy sẽ không bao giờ gọi em là “con” trước mặt mọi người như anh đă từng gọi...

Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 

 

art2all.net

 

 


MẸ ƠI...


Mẹ ơi...
Ngày tám tháng ba
Bài thơ con viết chỉ là nhỏ nhoi
Bôn ba cuối đất cùng trời
Vẫn không t́m hết những lời mẹ ru.

Mẹ ơi...
Nhặt trái mù u
Nhớ cau xanh vỡ ưu tư lá trầu
Ba mươi năm lạnh dăi dầu
Băo dông mẹ gánh bạc màu cô đơn.

Mẹ ơi...
Chân cứng đá ṃn
Con đi vẫn nhớ thuở c̣n thơ ngây
Mẹ giờ hóa khói mây bay
Câu thơ ứa lệ từ ngày mồ côi.


Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 

 

GIỌT LỆ MUỘN MÀNG


Cũng từ ngày ấy con khóc vùi trước cỏ
Trước mộ bia đất lạnh, hương tàn
Ngày mẹ mất là những ngày trốn học
Con bỏ nhà theo lũ bạn đi hoang.

Con đâu biết dưới mái tranh nghèo cũ nát
Mẹ thương con, vất vả tháng ngày
Bát cơm trắng mẹ sớt dành cá thịt
Con ăn thường nào nếm được đắng cay.

Giờ lạc lơng giữa đường đời xuôi ngược
Con lao đao khi đă mất mẹ rồi
Hạt muối mặn mới hay c̣n vị chát
Bát cơm người là nước mắt đầy vơi.

Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
Lời mẹ dạy vọng vang từ cơi nhớ:
Dẫu bơ vơ…
Cũng phải sống
Để thành người…


Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

 


TRĂNG KHUYẾT

B́m bịp kêu nước lớn anh ơi
Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê.

(Ca dao)

Con về vớt sóng bềnh bồng
T́m h́nh bóng mẹ qua sông mỗi chiều
Vai gầy quang gánh liêu xiêu
Mỏi ṃn b́m bịp tiếng kêu năo nùng.

Đớn đau trơ với băo bùng
Thương vầng trăng khuyết cao lưng lửng trời
Đơn thân lạnh nửa cuộc đời
Mong con thành đạt là lời mẹ đi…

Vơng xưa vẫn lắc thầm th́
Vẳng trong năm tháng những ǵ mẹ ru
Con về khóc ướt chiều thu
Bướm tang đậu trắng mù u
Trắng buồn...


Thanh Trắc Nguyễn Văn