Đặng Lệ Khánh

 

GẶP CÔ GÁI 100% HOÀN HẢO

VÀO MỘT BUỔI SÁNG ĐẸP TRỜI THÁNG TƯ

(ON SEEING THE 100% PERFECT GIRL

ONE BEAUTIFUL APRIL MORNING

Haruki Murakami )

 

 

Một buổi sáng tháng Tư đẹp trời, trên con lộ hẹp trong khu thời trang Harajuku kế thành phố Tokyo, tôi đă gặp một cô gái toàn hảo 100%.

Phải nói thật là Nàng không đẹp. Nàng không có nét ǵ nổi bật cả. Áo quần Nàng chẳng có ǵ đặc biệt. Đầu tóc Nàng phía đằng sau vẫn c̣n hằn dấu nằm ngủ. Mà Nàng cũng chẳng trẻ ǵ, chắc hẳn sắp tới 30, không thể nào đàng hoàng mà gọi Nàng là một thiếu nữ. Tuy nhiên, tôi có thể khẳng định rằng Nàng chính là cô gái Toàn Hảo 100% của tôi dù khi tôi c̣n đang cách xa Nàng cả 50 thước. Ngay lúc tôi vừa nh́n thấy Nàng là tim tôi đă đập rộn ràng trong lồng ngực, và miệng tôi bỗng khô ran như sa mạc.

Có thể bạn sở hữu một mẫu người bạn  thích - ví dụ như là người có đôi cổ chân thon, hoặc có cặp mắt tṛn to, hoặc có những ngón tay thuôn dài, hoặc bạn bị hớp hồn bởi những nàng ăn uống khoan thai chậm răi chẳng hạn. Và dĩ nhiên tôi cũng có những sở thích của riêng tôi. Một đôi khi trong một quán ăn, tự nhiên tôi bắt gặp ḿnh đang mê mẩn ngắm một cô gái ngồi ở bàn bên cạnh chỉ v́ tôi thích cái mũi của cô ta.

Không ai có thể khăng khăng bảo rằng cái cô gái 100% toàn hảo của ḿnh cũng toàn hảo trong mắt những người khác. Cho dù tôi có mê ba cái mũi cách mấy đi nữa, tôi cũng chẳng thể nhớ được h́nh dáng cái mũi của Nàng, ngay cả chẳng thể nhớ là Nàng có mũi hay không. Tôi chỉ có thể nhớ một điều rất chắc chắn là Nàng không phải là một mỹ nhân. Kỳ cục vậy chứ.

" Hôm qua tôi vừa bắt gặp một cô gái 100% toàn hảo. " Tôi kể cho một người nghe.

" Vậy hả? Đẹp lắm hả ?" Hắn hỏi.

" Không hẳn vậy. "

" Thế th́ đúng là mẫu người của anh à ?"

" Tôi không biết. H́nh như tôi chẳng nhớ được chút ǵ về cô ấy, chẳng biết mắt cổ ra sao hay ngực cô lớn nhỏ thế nào cả. "

" Sao lạ vậy?"

" Ờ, lạ thật. "

Chán ngán, hắn hỏi, " Vậy chứ rồi anh làm ǵ ? Có bắt chuyện với cổ không ? Có đi theo cổ không ?"

" Không, chỉ đi ngang qua cô ấy thôi. "

Nàng đi từ phía đông qua phía tây, và tôi th́ đi từ hướng tây qua hướng đông. Vào một buổi sáng đẹp trời tháng Tư.

Ước ǵ tôi có thể nói chuyện được với Nàng. Nửa giờ thôi cũng đủ : chỉ cần hỏi về Nàng, kể cho Nàng nghe về ḿnh, nói cho Nàng biết tôi thực sự thích làm ǵ, giải thích cho Nàng nghe về cái phức tạp của số mệnh đă đưa đẩy cho hai chúng tôi đi ngang qua nhau trên một con lộ hẹp ở Harajuku vào một ngày xuân đẹp trời tháng Tư năm 1981. Và điều này không thôi cũng chất chứa biết bao nhiêu những bí ẩn êm ái, tương tự như chuyện cái đồng hồ được phát minh giữa lúc ḥa b́nh đang tràn lan khắp hoàn cầu.

Sau khi chuyện tṛ, chúng tôi có thể sẽ đi ăn trưa ở đâu đó, có thể đi xem một phim của Woodly Allen, ghé qua một quán rượu trong một khách sạn để uống một ly rượu ngọt. Và biết đâu nhờ may mắn, chúng tôi cuối cùng sẽ cùng nhau chui vào giường.

Những điều có thể xảy ra đó đang gơ cửa trái tim tôi.

Bây giờ th́ khoảng cách giữa chúng tôi đang thu ngắn dần chỉ c̣n 15 thước.

Tôi phải làm sao để bắt gặp Nàng ? Tôi sẽ nói ǵ với Nàng đây ?

- Chào cô. Cô có thể dành cho tôi nửa tiếng đồng hồ để tṛ chuyện cùng cô được không ?

Nghe kỳ khôi quá, cứ như là lời của một anh chàng bán bảo hiểm.

- Xin lỗi cô, cô có biết có tiệm giặt ủi nào mở cửa suốt đêm quanh đây không ạ ?

Không được, vẫn nghe lố bịch. Điều thứ nhất là tôi chẳng ôm theo đống đồ giặt nào cả. Với lại, có ma nào mà nghe lọt một câu như vậy chứ ?

Có lẽ cứ nói thật th́ hay hơn : " Chào cô, cô là cô gái 100% toàn hảo đối với tôi. "

Không, Nàng sẽ không tin đâu. Mà cho dù Nàng tin đi nữa, Nàng có thể sẽ không muốn tṛ chuyện với tôi. Nàng có thể sẽ nói, "Rất tiếc, tôi có thể là cô gái 100% toàn hảo cho anh, nhưng anh lại chẳng phải là chàng trai 100% toàn hảo cho tôi. " Điều đó có thể xảy ra lắm chứ. Và nếu mà tôi bị du vào t́nh cảnh như thế, chắc tôi sẽ vỡ vụn ra trăm mảnh. Tôi sẽ chẳng bao giờ hồi phục lại sau một cơn chấn động như thế. Tôi 32 tuổi, và đó sẽ là cái giá của kinh nghiệm lớn lên trong đời.

Chúng tôi ngang qua nhau ngay trước một tiệm bán hoa. Một làn gió nhẹ và ấm phớt lên da tôi. Nhựa đường th́ ẩm, và tôi thoáng nghe mùi hương của những đóa hồng. Tôi chẳng thể nào mở lời với Nàng. Nàng mặc một chiếc áo len màu trắng, và trong tay phải, Nàng đang cầm một b́ thư trắng chỉ thiếu một con tem. Như vậy có nghĩa là Nàng đă viết thư cho ai đó, và bằng vào cái vẻ ngái ngủ của đôi mắt nàng, có thể Nàng đă thức suốt đêm để viết nó. Cái thư biết đâu chừng cũng chứa đựng tất cả những bí mật của Nàng từ xưa đến giờ.

Tôi săi thẳng vài bước rồi quay người lại : Nàng đă biến mất vào đám đông.

Hẳn nhiên là tôi biết một cách chính xác tôi sẽ nói cho Nàng nghe những ǵ. Câu chuyện này dài ḍng lắm, dài đến nỗi tôi sẽ không làm sao nói năng cho rành mạch được. Những ư nghĩ mà tôi nói ra sẽ không bao giờ nghe thực tiễn.

Thôi th́, cứ bắt đầu bằng câu như thế này " Ngày xưa. . . " và rồi kết luận " Chuyện buồn quá, phải không ?"

Ngày xửa ngày xưa. . . có một thiếu niên và một thiếu nữ. Chàng 18 và Nàng 16. Chàng chẳng đặc biệt xinh trai mà nàng cũng không xinh gái lắm. Họ chỉ là một chàng trai cô đơn và một thiếu nữ cô độc, b́nh thường như những chàng những nàng b́nh thường khác. Nhưng tận trong thâm tâm, cả hai đều hết ḷng tin rằng ở thế giới ngoài kia có một cô gái toàn hảo 100% cho chàng và một người con trai toàn hảo 100% cho nàng. Vâng, họ tin ở phép màu. Và phép màu đă xảy ra.

Một ngày nọ, họ t́nh cờ gặp nhau ở một góc phố.

"Thật là kỳ diệu, " chàng nói, " Anh đă t́m kiếm em suốt một đời. Em có thể không tin điều này, nhưng em chính là cô gái 100% hoàn hảo dành cho anh. "

" Và anh", cô gái thỏ thẻ, " anh cũng đúng là người con trai 100% hoàn hảo dành cho em, đúng y như em đă vẽ ra từng chi tiết. Thật như một giấc mơ. ".

Họ cùng ngồi trên một băng ghế trong công viên, tay trong tay, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện giờ này sang giờ khác. Họ không c̣n cô đơn nữa. Họ đă t́m và đă được t́m thấy người 100% hoàn hảo cho nhau. Thật là tuyệt diệu làm sao khi t́m ra và được t́m ra bởi một người 100% hoàn hảo cho ḿnh. Một phép lạ, một nhiệm mầu của vũ trụ.

Tuy nhiên, giữa lúc họ đang ngồi âu yếm chuyện tṛ như thế th́ đột nhiên một tia nghi ngờ bé tí ti bỗng dần dần bắt rễ trong trái tim của họ : Có thể nào những mộng mơ lại trở thành hiện thực dễ dàng đến như thế ?

Và rồi, trong một khoảng lặng giữa những chuyện tṛ, người con trai nói với người con gái, " Chúng ta nên thử,  một lần thôi, xem có thật hai ta hoàn toàn 100% là người yêu của nhau không nhe. Nếu đúng th́ một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, chúng ta sẽ lại trùng phùng. Như thế, đến lúc đó, chúng ta sẽ biết chắc rằng chúng ta là 100% của nhau và sẽ cùng nhau làm đám cưới. Em nghĩ sao ?"

" Đúng rồi, " cô gái đáp, " đó chính xác là điều chúng ta phải nên làm. "

Thế là họ chia tay nhau, nàng đi về phía đông, và chàng rẽ hướng tây.

Cuộc thử thách mà họ đồng ư thực hiện thật ra chẳng cần thiết ǵ. Họ đúng ra không bao giờ nên làm điều ấy bởi v́ họ thực t́nh và thực sự là người yêu của nhau 100%. Và quả là một phép lạ khi họ đă gặp nhau rồi. Nhưng làm sao mà họ biết được điều ấy khi họ c̣n quá trẻ. Những đợt sóng định mệnh đă xô họ ngă nhào một cách không thương tiếc.

Một mùa đông nọ, cả chàng trai và cô gái đều bị nhiễm bệnh thời khí rất nặng, và sau nhiều tuần bềnh bồng giữa sống và chết, họ bị mất hết trí nhớ, quên hết những ǵ đă qua những năm trước đó. Khi tỉnh dậy, đầu óc họ trống rỗng như con heo đất để dành tiền của D. H. Lawrence lúc thanh xuân.

Tuy nhiên, với óc thông minh và ḷng quyết tâm của những người c̣n trẻ, sau những cố gắng không suy suyển, họ đă lấy lại được kiến thức cũng như cảm xúc giúp cho họ có đủ tiêu chuẩn để thăng tiến trong xă hội. Nhờ trời, họ đă trở thành những công dân vững chăi, đă biết di chuyển từ xe điện ngầm này sang xe điện ngầm khác, đă hiểu rơ cách làm sao mà gởi một cái thư bảo đảm tại bưu điện. Và quả thật, họ cũng đă trải nghiệm được t́nh yêu trở lại, đôi khi yêu đến 75%, ngay cả có khi 85%.

Thời gian trôi qua nhanh không ngờ, chẳng mấy chốc mà chàng trai đă ba mươi hai tuổi và cô gái lên ba mươi.

Một buổi sáng tháng Tư đẹp trời, khi đi kiếm một ly cà phê để bắt đầu cho một ngày mới, chàng trai đi từ tây sang đông, trong khi cô gái, với ư định đi gởi một lá thư bảo đảm, đi từ đông sang tây, cả hai cùng đi trên con lộ hẹp ở khu Harajuku kế thành phố Tokyo. Họ đi ngang qua nhau ngay chính giữa đoạn đường. Trong trí nhớ mù mờ, con tim của họ bỗng ánh lên một tia sáng yếu ớt ngắn ngủi. Cả hai đều cảm thấy một nỗi rộn ràng trong lồng ngực ḿnh. Và họ hiểu :

Nàng là cô gái toàn hảo 100% cho ta.

Chàng là chàng trai hoàn hảo 100% cho ḿnh.

Nhưng ánh sáng trong trí nhớ của họ mong manh quá, và những cảm nghĩ của họ cũng không c̣n sáng trong như mười bốn năm trước. Chẳng nói một lời, họ đi ngang qua nhau, rồi biến mất trong đám đông. Vĩnh viễn.

Truyện buồn quá, cô có thấy vậy không ?

Vâng, PHẢI RỒI, đúng là tôi đă phải nên nói như thế với Nàng.

 

Đặng Lệ Khánh

( dịch từ bản Anh ngữ của Jay Rubin trong cuốn The Elephant Vanishes )

 

 

art2all. net