|
Quỳnh Chi Mười giấc chiêm bao -Giấc chiêm bao thứ nhất-
http://yabu.up.269g.net/image/83p815B838B327.jpg
Tôi đă nằm mơ thấy tôi đang khoanh tay ngồi ở đầu giường, th́ người con gái đang nằm ngửa cất tiếng trầm tĩnh nói rằng cô sắp chết. Người con gái xơa mái tóc dài che kín gối, giữa mái tóc ấy là khuôn mặt h́nh trái xoan hiền dịu. Dưới làn da nơi g̣ má trắng bệch c̣n ửng lên màu máu ấm, đôi môi c̣n đỏ thắm. Người con gái chẳng có vẻ ǵ là sắp chết. Nhưng cô gái cất giọng trầm tĩnh, nói thật rành rọt: -Tôi sắp chết. Tôi nghĩ chắc cô gái sắp chết thật. Tôi cúi xuống thật sát mặt cô, hỏi - Sao? Cô sắp chết thật sao ? Cô gái mở bừng mắt ra nói : -Tôi sắp chết thật mà. Đôi mắt thật to sóng sánh ướt khuất dưới hai hàng mi dài rậm đen tuyền. Dưới đáy đôi mắt huyền ấy có in rơ bóng dáng tôi. Tôi ngắm đôi mắt đen óng ánh thấy rơ bóng ḿnh nơi đáy mắt trong suốt và sâu thẳm ấy, thầm nghĩ “ Thế này mà chết sao ?” Tôi bèn ghé sát miệng vào gối, hỏi đi hỏi lại cho chắc -Cô không chết chứ ? Không sao chứ ? Thế nhưng người con gái vẫn mở căng đôi mắt đen nhánh như đang muốn buồn ngủ, và vẫn bằng giọng nói trầm tĩnh đáp rằng : -Tôi sắp chết rồi, đành vậy thôi. Tôi lại hỏi đi hỏi lại : -Cô có nh́n thấy mặt tôi không ? Cô bật cười ch́a cho tôi xem : -Có thấy không, à ? Th́ anh xem đây này, đang in trong đáy mắt đấy là ǵ ? Tôi làm thinh, quay đi, lại khoanh tay ngẫm nghĩ “Thế nào rồi cô ta cũng chết hay sao nhỉ ?”
Được một lát, cô gái lại nói: -Sau khi tôi chết rồi, hăy chôn tôi nhé. Hăy dùng chiếc vỏ ngọc trai thật lớn mà đào huyệt cho tôi, lấy mảnh sao băng từ trời rơi xuống mà làm bia mộ cho tôi. Và hăy ở bên mộ đợi chờ tôi, tôi sẽ đến gặp. Tôi hỏi : -Khi nào th́ cô đến gặp tôi ? Cô gái đáp -Mặt trời sẽ lên, rồi lại lặn xuống, và rồi lại mọc lên, rồi lại lặn xuống, có phải thế không nào ? Anh có đợi được không, khi mặt trời đỏ rực cứ hết mọc từ phương đông rồi lại lặn xuống phương tây, cứ như thế măi ? Tôi lặng lẽ gật đầu. Giọng nói trầm tĩnh của cô gái bỗng có vẻ thật căng thẳng. Cô nói, giọng dứt khoát : -Xin hăy đợi một trăm năm. Xin hăy ngồi bên bia mộ tôi mà đợi một trăm năm nữa, thế nào tôi cũng đến ! Tôi đáp rằng tôi sẽ đợi. Tức th́ cái của bóng của tôi in thật rơ trong đáy mắt đen nhánh của cô gái bỗng nḥa đi, như thể mặt nước yên tĩnh khẽ lay động khiến bóng nước bị rung lên và tan theo gợn sóng lan xa. Đúng lúc đó, đôi mắt của cô gái bỗng nhắm nghiền lại. Gịng lệ ứa từ giữa hàng mi đen nhánh chảy xuống má. Cô đă chết.
Sau đó tôi xuống vườn, dùng vỏ ṣ ngọc trai để đào huyệt. Con ṣ ngọc trai này có chiếc vỏ lớn, thật láng, có đường viền rất sắc cạnh. Mỗi lần tôi dùng chiếc vỏ ấy xúc đất lên, ánh trăng chiếu lấp lánh sáng trong ḷng chiếc vỏ trai, và có mùi đất ẩm. Một lát sau tôi cũng đào được một cái huyệt. Tôi đặt người con gái xuống đó. Đoạn lấy đất mềm phủ lên trên. Mỗi lần tôi dùng vỏ trai hất đất xuống huyệt, ánh trăng lại chiếu vào ḷng vỏ trai. Rồi tôi đi nhặt mảnh sao rơi, khẽ đặt lên nền đất trên mộ. Mảnh sao rơi h́nh tṛn. Tôi đoán là trong một thời gian dài rơi từ trên trời xuống, các cạnh của mảnh sao vỡ đă ṃn dần. Khi ôm mảnh sao vỡ trong tay đem về để đặt lên mặt đất trên mộ, tôi thấy ngực và tay ḿnh hơi ấm lên.
Tôi ngồi trên lớp rêu, vừa khoanh tay, ngắm bia mộ bằng mảnh sao vỡ h́nh tṛn, vừa nghĩ từ nay ḿnh sẽ ngồi ở đây đợi đến 100 năm. Thế rồi đúng như lời người con gái, mặt trời mọc lên từ đằng đông. Một mặt trời đỏ rực thật lớn. Rồi, vẫn như lời người con gái, mặt trời lại lặn xuống đằng tây, vẫn đỏ rực cho đến khi lặn ch́m hẳn xuống. Tôi bèn đếm “ Một “. Một lát sau lại thấy vầng Thái Dương đỏ rực như son lừng lững mọc lên, và rồi lại lặn xuống. Tôi lại đếm “Hai”. Trong lúc tôi cứ đếm một rồi hai ... như thế, dần dần tôi không c̣n nhớ được ḿnh đă trông thấy mặt trời đỏ rực bao nhiêu lần. Tôi đếm, đếm măi, làm sao đếm cho xiết không biết bao nhiêu lần mặt trời đỏ rực đă đi qua trên đầu tôi. Thế mà vẫn chưa đến năm thứ 100. Đến nỗi mà có lúc đang ngắm rêu đă mọc đầy trên mảnh đá tṛn làm bia mộ, tôi bắt đầu nghĩ không biết có phải là ḿnh đă bị người con gái ấy lừa dối chăng. Tức th́ có một chiếc mầm xanh từ phía dưới cạnh tảng đá nhú ra, mọc vươn về phía tôi. Tôi c̣n đang mải nh́n, cái mầm ấy đă mọc vươn dài tới ngực tôi và dừng lại ở đấy. Ngờ đâu, trên ngọn của chiếc cành đang rung rinh ấy, có một búp hoa thon dài như thể khẽ nghiêng đầu, rồi nở tung ra thành một đóa hoa. Bông hoa loa kèn trắng, tỏa mùi thơm nơi đầu mũi, mùi hương như thấm vào tận xương. Có một giọt sương từ măi tận trên cao rơi xuống khiến bông hoa lảo đảo bởi chính sức nặng của hoa. Tôi nghiêng đầu lại gần, hôn lên cánh hoa màu trắng mà giọt sương vừa nhỏ xuống. Tôi đang cúi xuống bông hoa, sắp ngửng mặt nh́n lên bầu trời ở trên cao xa tắp, th́ thấy một ánh sao mai đang chớp mắt. Bấy giờ tôi mới nhận ra rằng, lúc ấy là vừa được đúng 100 năm.
Nguyên tác : Yume Juu Ya của Natsumei Soseki (25/7 - 5/8/1908 ) Người dịch : Quỳnh Chi, Tokyo ( 1993- 30/11/2008 )
|