|
Quỳnh Chi Mười giấc chiêm bao -Giấc chiêm bao thứ mười-
http://www.podpod.biz/uploaded_images/buffalo-jump-739882.jpg
Ken đến báo tin cho biết Shotaro bị đàn bà bắt đi mất, đến tối hôm thứ bảy mới thất thểu trở về, bỗng nóng sốt, phải nằm bẹp dí một chỗ.
Shotaro là một anh chàng đẹp trai nhất trong xóm, rất mực hiền lành chân chỉ hạt bột. Anh chàng chỉ có độc một cái thú là đội mũ cói, chiều chiều ra ngồi trước quán bán trái cây mà ngắm các bà các cô qua lại. Anh chàng mải mê ngắm nghía mãi không chán. Ngoài cái thú ấy ra thì chẳng thích gì cho lắm. Khi không có mấy ai đi qua, Shotaro không ngắm người qua lại nữa, mà quay sang ngắm trái cây. Trái cây cũng có nhiều loại. Nào đào, táo, quả tì bà, rồi chuối, được xếp thật đẹp trong những chiếc giỏ bầy thành hai dẫy, để khách hàng tới mua có sẵn mà đem đi. Shotaro ngắm các giỏ này rồi khen đẹp. Lại còn nói nếu hỏi làm nghề gì thì chỉ thích mở hiệu bán trái cây. Nói thì nói thế, nhưng Shotaro lại chỉ thích đội mũ cói mà đi cà lơ phất phơ. Lại có khi thích ngắm nghía bình phẩm các loại trái cây, như quả bưởi thì khen quả này màu đẹp nhỉ. Thế nhưng, cho đến nay Shotaro chưa bao giờ chịu bỏ đồng nào ra để mua trái cây. Tất nhiên là không có chuyện ăn không trả tiền. Shotaro chỉ toàn khen về màu sắc.
Một buổi chiều nọ, có một người đàn bà bất ngờ dừng chân trước quán. Cô ta có vẻ là người quyền quý ăn mặc sang trọng. Shotaro rất thích màu áo của cô. Hơn nữa Shotaro còn hết sức ngưỡng mộ vẻ mặt của cô gái. Shotaro bèn giở chiếc mũ cói quý hóa của chàng ra mà trịnh trọng cúi chào cô. Đúng lúc ấy, cô ta trỏ chiếc giỏ xếp trái cây to nhất bảo “Cho tôi cái này”. Shotaro lấy chiếc giỏ ấy đưa cho cô ta ngay tức khắc. Cô liền khẽ thử nhấc giỏ lên ngắm nghía rồi nói rằng giỏ nặng quá. Shotaro vốn ở không chẳng làm việc gì, lại rất dễ tính, nên đã đáp “Vậy thì để tôi đem đến tận nhà cho cô”, và rồi cùng người đàn bà ra khỏi hiệu bán trái cây. Sau đó chẳng thấy Shotaro trở về nữa.
Dù cho đó là Shotaro chăng nữa, có ai mà đủng đỉnh rong chơi lâu đến thế cơ chứ ! Họ hàng thân thích và bè bạn nhớn nhác bảo nhau chắc là có chuyện gì đấy rồi chứ chẳng phải chơi đâu, thì được bảy ngày sau, vào buổi tối, thấy Shotaro thất thểu quay về. Mọi người kéo đến xúm đông xúm đỏ mà hỏi “ Shotaro, mày đi đâu thế ?“, Shotaro trả lời rằng mình đã leo xe điện đi lên núi. Nghe kể thì chắc là chuyến xe điện ấy của Shotaro đã đi xa lắm. Theo lời của Shotaro, họ đã xuống xe ở một chỗ đồng không mông quạnh, rộng ơi là rộng, nhìn quanh chỉ thấy cỏ mọc xanh rì. Shotaro cùng với người đàn bà bước đi trên cỏ, thì bất ngờ đã đến miệng một vực sâu trên vách đá. Bấy giờ người đàn bà bảo Shotaro hãy nhẩy xuống vực. Nhìn xuống vực, chỉ thấy vách đá lởm chởm mà chẳng thấy đáy vực đâu cả. Shotaro lại giở chiếc mũ cói ra lắc đầu từ chối hai ba lần. Người đàn bà mới bảo hắn rằng“ Không có gan nhảy xuống vực thì sẽ bị lũ lợn đến liếm đấy. Có chịu được không? “ Trần đời Shotaro ghét nhất là lợn với gã kể truyện tên Kumo emon, nhưng mạng mình vẫn quý hơn cả, nên Shotaro nhất quyết không nhẩy xuống vực. Đúng lúc ấy có một con lợn vừa kêu khụt khịt vừa xông tới. Shotaro không biết làm sao, đành lấy chiếc gậy làm bằng gỗ cau mà phang vào chóp mũi lợn. Lợn vừa kêu khụt khịt vừa ngã lộn đầu rơi xuống vực. Shotaro mới thở phào nhẹ nhõm được một cái, thì lại có một con lợn khác có cái mũi thật to xông tới đâm bổ vào Shotaro. Bất đắc dĩ Shotaro lại phải vung gậy lên. Con lợn ấy lại vừa kêu khụt khịt vừa ngã lăn quay, lộn đầu rơi xuống vực. Thế rồi lại có một con lợn khác hiện ra. Lúc ấy Shotaro chợt để ý đưa mắt nhìn về phía xa xa, thì thấy từ đằng xa, ở cuối cánh đồng cỏ rộng mênh mông xa tắp, có đến hàng vạn con không sao đếm xuể những lợn là lợn, của một bầy đàn xếp thành hàng thẳng tắp, nhắm vào Shotaro đang đứng trên miệng vực sâu này mà vừa kêu khụt khịt vừa phóng tới. Shotaro táng đởm kinh tâm, nhưng không còn cách nào hơn, cứ gậy gỗ cau mà phang thật cẩn thận lên chóp mũi từng con lợn đang tiến lại gần. Lạ một điều là gậy chỉ mới chạm vào mũi lợn là con nào con nấy ngã lăn quay ra và rơi tõm xuống đáy vực. Dòm xuống vực thấy bầy lợn đang rơi chúc đầu xuống thành một hàng dọc, theo nhau rơi xuống cái vực sâu hút chẳng thấy đáy ở đâu cả. Shotaro nghĩ đến số lợn mà mình đã đánh rơi xuống vực, thì cũng thấy kinh hãi về việc làm của chính mình. Thế nhưng bầy lợn cứ theo nhau mà xông tới không ngừng, như một đám mây đen có chân, mũi thì khụt khịt kêu vang không ngớt, đang hùng hục hăm hở đạp cỏ mà xông tới.
Shotaro đã cố đem hết cả dũng khí ra liên tục phang gậy vào mũi bầy lợn suốt bảy ngày sáu đêm. Nhưng rồi Shotaro cũng kiệt sức dần, cánh tay mềm nhũn như miếng thạch nấu bằng khoai kôn-nhắc, cuối cùng cũng đã bị lợn liếm, và rồi bị rơi tõm xuống vực sâu.
Ken kể chuyện của Shotaro đến đây thì bảo “ Vì vậy nhìn đàn bà cho lắm vào cũng không phải là hay ho gì đâu“. Tôi cũng nghĩ hắn nói đúng lắm. Thế nhưng Ken lại bảo muốn có cái mũ cói của Shotaro. Shotaro sẽ không qua khỏi được. Và có lẽ là cái mũ cói sẽ về tay Ken.
Nguyên tác : Yume Juu Ya của Natsumei Soseki (25/7 - 5/8/1908 ) Người dịch : Quỳnh Chi, Tokyo ( 1993- 30/11/2008 )
|