Quỳnh Chi

Mười giấc chiêm bao

-Giấc chiêm bao thứ ba-

http://kyoto-albumwalking.cocolog-nifty.com/blog/images/dsc30425b.jpg

 

Tôi nằm mơ thấy ḿnh đang cơng một đứa bé lên sáu. Nó đúng là con tôi. Nhưng lạ một diều là chẳng biết từ lúc nào nó đă bị mù, đầu th́ cạo trọc. Tôi hỏi nó rằng mắt mày bị mù từ bao giờ th́ nó trả lời rằng đâu như là từ ngày xưa ấy. Giọng nói đúng là của trẻ con không lầm vào đâu được, nhưng giọng điệu cứ như là người lớn. Mà c̣n như là nói với người ngang hàng nữa chứ.

Chung quanh là ruộng lúa non. Lối đi hẹp. Thấp thoáng có bóng c̣ trong đêm.

Có tiếng nói trên lưng:

-Đang đi qua ruộng đấy nhỉ.

Tôi ngoái lại hỏi:

-Sao con biết ?

đáp:

-Th́ chẳng có tiếng c̣ đấy là ǵ.

Tức th́ bấy giờ c̣ mới kêu lên độ hai tiếng.

Tôi bỗng thấy sợ tuy rằng nó là con ḿnh. Của này mà cơng trên lưng, không biết rồi đây sẽ ra sao.Tôi nh́n ra xa phía trước xem có chỗ nào quẳng nó xuống, th́ thấy trong bóng tối âm u có một cánh rừng lớn. Tôi vừa mới nghĩ bụng “ chỗ ấy được đấy “, th́ bỗng có tiếng trên lưng

-H́ h́.

-Con cười ǵ thế ?

Đứa con không trả lời mà lại hỏi:

-Bố ạ, có nặng không đấy ?

Tôi đáp :

-Không nặng đâu.

Th́ nó nói:

-Rồi sẽ nặng dần lên đấy.

Tôi lặng thinh nhắm cánh rừng mà đi tới. Đường đi giữa cánh đồng ngoằn ngoèo chẳng ngay hàng thẳng lối nên đi măi không ra khỏi được. Được một lát th́ con đường chia ra làm hai ngả, tôi đứng lại tạm nghỉ ở chỗ ngă ba đường.

-Chỗ này có dựng một tảng đá th́ phải.

Nhóc con nói.

Quả nhiên ở đấy có một phiến đá dựng làm mốc, vuông vức mỗi cạnh chừng ba tấc, cao đến thắt lưng. Mặt trước của tảng đá này có khắc hàng chữ Bên trái: Higakubo (Hang mặt trời), Bên phải: Hotta-Hara ( Ruộng đào ). Trong bóng tối những hàng chữ màu đỏ như bụng con tắc kè vẫn hiện rơ mồn một. Nhóc con ra chỉ thị :

-Nên đi lối bên trái.  

Nh́n sang bên trái thấy bóng đen của cánh rừng lúc năy từ trên bầu trời cao chụp xuống trên đầu của cả hai. Tôi c̣n hơi do dự th́ nhóc con lại bảo

-Không phải ngần ngại ǵ cả.

Tôi đành bước đi về ngă đường bên trái. Tôi vừa đi thẳng tới nghĩ bụng "Mắt mù thế mà sao cái ǵ nó cũng biết nhỉ ?". Khi sắp đến gần khu rừng, trên lưng có tiếng :

-Mù ḷa, chẳng làm ǵ được, phiền quá.

-V́ vậy người ta mới cơng cho rồi c̣n ǵ.

-Được cơng th́ cũng quư đấy, nhưng mà không nên để cho người ta coi thường ḿnh. Không nên để cho cả đến cha mẹ cũng coi thường ḿnh .

Tôi bỗng thấy chán chường làm sao ấy. Tôi bước vội, chỉ muốn chóng đến chỗ khu rừng để quẳng nó đi cho rồi.

Trên lưng có tiếng nói như thể lẩm bẩm tự nhủ một ḿnh

-Đi một ti nữa th́ biết......Cũng vào một đêm như thế này th́ phải.

Tôi hỏi dồn :

-Chuyện ǵ hả ?

-Chuyện ǵ th́ bố đă biết cả rồi c̣n ǵ.

Đứa con trả lời như thể chế nhạo tôi. Tôi bỗng có cảm tưởng là ḿnh cũng đă biết, nhưng không biết chính xác là chuyện ǵ. Chỉ nhớ mang máng là h́nh như cũng vào một đêm tối như thế này. Và nghĩ bụng cứ đi một chút nữa th́ sẽ biết thôi. Thế rồi tôi lại nấy ra cái ư nghĩ rằng khi đă vỡ lẽ ra sẽ phiền hà lắm đấy, chi bằng lúc c̣n chưa biết ǵ hẵng nhanh tay quẳng đi cho rảnh nợ. Nghĩ rồi tôi càng rảo bước nhanh hơn.

Trời mưa tự nẫy giờ. Đường đi mỗi lúc một tối dần, tôi như kẻ mộng du. Chỉ có điều là thằng nhóc con cứ bám chặt sau lưng, và nó biết hết cả quá khứ, hiện tại, tương lai của ḿnh, cứ tỏ như là soi gương ấy, không bỏ sót một manh mún sự thực nào. Mà đó lại là con của ḿnh. Và nó lại mù ḷa. Tôi thấy rợn cả người.

-Chỗ này, chỗ này đấy. Ngay ở chỗ gốc cây tuyết tùng đấy.

Trong màn mưa, tôi nghe rơ mồn một tiếng thằng nhóc con. Bất giác, tôi dừng lại. Tôi đă vào sâu trong rừng từ lúc nào không biết. Có cái ǵ đen ś cách chừng một sải tay trước mặt, th́ ra đúng là cây tuyết tùng như lời thằng nhóc.

-Bố ạ, có phải là ở dưới gốc cây tuyết tùng ấy không ?

-Ừ, phải.

Bất giác tôi buột miệng đáp.

-Năm Th́n, năm thứ 5 niên hiệu Bunka, phải không ?

Ra thế, tôi cũng nghĩ h́nh như đó là năm Th́n, năm thứ 5 niên hiệu Bunka.

-Mày đă giết tao cách đây đúng một trăm năm trước đấy.

Không biết là tôi đă kịp nghe câu nói này của thằng nhóc hay chưa, nhưng cũng đúng lúc ấy, tôi chợt nhớ ra rằng vào năm Th́n, năm thứ 5 niên hiệu Bunka, cách đây đúng một trăm năm trước, ḿnh đă từng giết một người mù ở dưới gốc cây tuyết tùng này, trong một đêm tối trời như đêm nay. Đúng lúc tôi vừa nhận ra rằng ḿnh là một kẻ giết người, đứa con trên lưng bỗng nặng trĩu như một bức tượng Phật Địa Tạng bằng đá.

 

 

Nguyên tác : Yume Juu Ya của Natsumei Soseki (25/7 - 5/8/1908 )

Người dịch : Quỳnh Chi, Tokyo ( 1993- 30/11/2008 )

 

mười giấc chiêm bao

trang Quỳnh Chi

art2all.net