Quỳnh Chi

Mười giấc chiêm bao

-Giấc chiêm bao thứ bảy-

 

http://www.uchumaru.com/spaceship/kankohmaru_02s.jpg

 

Cái ǵ mà như thể là tôi đang ở trên một chiếc tàu thật lớn.

Chiếc tàu này không ngừng nhả khói đen ng̣m suốt ngày đêm mà đi măi và cứ vừa lướt sóng tiến tới vừa kêu rầm trời mà chẳng biết là đang đi đâu. Vầng thái dương đỏ tựa như chiếc đũa cời than đang cháy rừng rực từ dưới đáy sóng nước trồi lên. Vầng thái dương ấy leo lên cao đến phía trên cột buồm, tưởng chừng như được treo ở đấy một lát th́ chẳng mấy chốc đă vượt qua chiếc tàu lớn, bỏ đi trước. Thế rồi cuối cùng vầng thái dương ấy lại giống như chiếc đũa cời than bị nhúng xuống nước, kêu xèo một tiếng mà ch́m nghỉm xuống đáy sóng nước. Cứ mỗi lần như thế, làn sóng xanh thẫm ở đằng xa lại sôi sùng sục lên, đỏ sẫm lại. Tức th́ con tàu lại kêu rầm trời cố đuổi theo dấu vết của vầng thái dương, nhưng tuyệt nhiên, chẳng bao giờ có thể đuổi kịp.   

Có lần tôi đă túm lấy một người thủy thủ mà hỏi anh ta rằng

-Tàu này đi về hướng tây phải không ?

Người thủy thủ lấy làm lạ nh́n tôi với vẻ mặt ngơ ngác hồi lâu rồi hỏi lại :

-Tại sao ?

-V́ có vẻ như là nó đuổi theo mặt trời lặn.   

Người thủy thủ bật cười thành tiếng, rồi bỏ đi mất.

Có tiếng ḥ hát:

Ngày đi về phương Tây / Tận cùng là Đông chăng / Có phải thật thế không /

Ngày đi về phương Đông / Quê có phải phương Tây / Có phải thật thế không /

Gửi ḿnh trên sóng nước/ Trôi, trôi đi, trôi đi. 

Tôi đi về phía mũi thuyền xem thử th́ thấy các thủy thủ đang xúm xít ở đó đang kéo chiếc dây buồm thật to. Tôi bỗng cảm thấy hết sức cô đơn. Không biết bao giờ mới lên bờ được. Và cũng chẳng biết là đang đi về đâu nữa. Chỉ biết một điều chắc chắn là con tàu đang nhả khói đen ng̣m và lướt sóng trôi đi. Sóng nước ấy rộng mênh mông và nh́n như là một màu xanh thăm thẳm, đôi khi c̣n trở thành màu tím. Chỉ có điều là quanh con thuyền đang trôi th́ lúc nào cũng sủi bọt trắng xóa. Tôi thấy cô đơn quá, đă nghĩ đến chuyện chẳng thà nhảy xuống biển mà chết đi c̣n hơn là ở trên chiếc tàu như thế này.

Có nhiều người cùng đáp tàu với tôi, phần lớn dường như toàn là người ngoại quốc. Thế nhưng họ có nhiều khuôn mặt khác nhau. Một hôm trời kéo mây vần vũ, con tàu bị sóng nhồi, có một người đàn bà tựa vào lan can thành tàu mà khóc nức nở. Tôi thấy chiếc khăn tay chùi mắt trắng xóa. Thế nhưng người đàn bà mặc trên người bộ áo như là bằng vải in hoa. Nh́n người đàn bà này, tôi chợt hiểu rằng không phải chỉ riêng ḿnh tôi thấy buồn.  

Một buổi tối, tôi lên trên boong tàu, một ḿnh đứng ngắm sao, th́ có một người ngoại quốc tiến tới hỏi tôi có biết ǵ về thiên văn học không. Tôi đang chán muốn chết được, đâu có cần phải biết đến những thứ như thiên văn học ấy. Tôi làm thinh không đáp, tức th́ người ấy bèn nói cho tôi nghe về sao Bắc Đẩu ở phía trên cḥm sao Kim Ngưu. Rồi người ấy nói rằng biển và các v́ sao đều do Chúa tạo ra. Cuối cùng người ấy hỏi tôi có tin Chúa không. Tôi chỉ nh́n trời lặng thinh không đáp.   

Một hôm tôi vào pḥng khánh tiết của con tàu, trước mặt tôi là một cô gái c̣n trẻ ăn mặc thật lộng lẫy. Cô đang đàn dương cầm. Đứng cạnh cô là một người đàn ông cao lớn bệ vệ đang hát. Miệng anh ta trông rộng như ngoác đến mang tai. Thế nhưng cả hai có vẻ như hết sức vô t́nh, chẳng biết có ai khác ngoài họ. Dường như họ c̣n quên khuấy là họ đang ở trên một con tàu là khác. 

 

Càng lúc tôi càng thấy chán chường. Cuối cùng tôi đă nhất định là sẽ phải chết. Thế rồi một buổi tối, thừa lúc chung quanh chẳng có ai, tôi đă nhẩy ṭm xuống biển. Tuy nhiên, khi chân vừa rời khỏi boong tầu, đúng vào cái khoảnh khắc mà tôi cắt đứt duyên nợ với con tàu, th́ tôi bỗng cảm thấy chết là uổng mạng. Tự đáy ḷng tôi đă có ư nghĩ rằng phải chi mà ḿnh đừng làm như thế. Thế nhưng khi tôi nghĩ vậy th́ đă muộn rồi. Dù muốn dù không th́ tôi cũng phải lao xuống biển. Tuy nhiên, v́ thân tàu rất cao, nên cho dù ḿnh tôi đă rơi ra khỏi con tàu, nhưng không dễ ǵ mà chân đă chạm tới mặt nước. Tuy thế, v́ không có cái ǵ để nắm lấy, nên, từ từ tôi cũng sắp rơi xuống tới sát mặt nước. Dù tôi có co chân lại th́  cũng sắp tới gần. Nước biển giờ màu đen ng̣m.

Sau đó con tàu vẫn nhả khói đen ng̣m như mọi khi và cứ thế đi qua. Tôi vừa chợt hiểu ra rằng ḿnh vẫn nên ở trên tàu, cho dù đó là con tàu chẳng biết đang đi về đâu, thế nhưng tôi đă chẳng c̣n kịp dùng sự hiểu biết ấy vào việc ǵ, mà âm thầm rơi xuống lượn sóng đen ng̣m trong nỗi kinh hoàng và ân hận vô biên.

 

 

Nguyên tác : Yume Juu Ya của Natsumei Soseki (25/7 - 5/8/1908 )

Người dịch : Quỳnh Chi, Tokyo ( 1993- 30/11/2008 )

 

 

mười giấc chiêm bao

trang Quỳnh Chi

art2all.net