Quỳnh Chi

Mười giấc chiêm bao

-Giấc chiêm bao thứ tám-

 

http://www.uchumaru.com/spaceship/kankohmaru_02s.jpg

 

Tôi vừa bước qua ngưỡng cửa hiệu hớt tóc thì có ba bốn người khoác áo trắng đồng thanh cất tiếng chào “ Xin mời quý khách”.

Tôi đứng giữa hiệu nhìn quanh thì thấy đó là một căn phòng hình vuông. Cửa sổ mở ra trên hai bức tường, còn hai bức tường còn lại có treo gương. Tôi đếm được có tất cả sáu tấm gương.

Tôi đến ngồi xuống trước một tấm gương ấy. Liền thấydưới mông mềm như bông. Đó là một chiếc ghế ngồi rất êm ái. Khuôn mặt của chính mình soi trong gương trông thật đường bệ. Sau khuôn mặt của mình còn thấy có cửa sổ, rồi một bên là chấn song ngăn chỗ bàn tính tiền. Bên trong chấn song ấy không thấy có ai ngồi cả. Trong gương nhìn thấy rõ cả bán thân từ lưng trở lên, của những người qua đường.

Shotaro dắt một cô gái đi qua. Shotaro đội một chiếc mũ cói chẳng biết đã mua từ bao giờ. Cũng không biết hắn đã có bạn gái từ bao giờ. Hơi khó hiểu đấy. Cả hai đều có vẻ hiu hiu tự đắc. Tôi còn đang định nhìn cho rõ mặt cô gái, thì cô đã đi qua mất.

Người bán đậu phụ vừa thổi kèn rao hàng vừa đi qua. Người ấy áp sát chiếc kèn vào miệng, phùng mang thổi, hai má phình ra thật to như thể bị ong đốt. Vì người ấy cứ phùng má mà đi qua, khiến tôi thắc thỏm lo dùm cho họ. Cứ như thể bị ong đốt suốt đời !

Lại có cô ả đào đi tới. Mặt cô còn chưa trát phấn. Búi tóc kiểu Shimada bị trễ xuống gáy như thể không nằm yên ngay ngắn trên đầu được. Mặt cô trông còn ngái ngủ, và nhợt nhạt, đờ đẫn nhìn đến tội nghiệp. Cứ thế mà cô cúi đầu chào, miệng lẩm bẩm như thể đang nói một câu chào nào đó, nhưng mãi không thấy bóng người được cô chào hiện ra trong gương.

Bấy giờ gã đàn ông to lớn khoác áo trắng tiến đến phía sau lưng tôi, tay cầm lược và kéo, bắt đầu ngắm nghía mái tóc tôi. Tôi vuốt chòm râu thưa của mình hỏi:

-Thế nào ? Râu ria thế này mà tỉa, liệu trông có được không ?

Gã đàn ông khoác áo trắng vẫn chẳng nói chẳng rằng, dùng chiếc lược màu hổ phách mà hắn đang cầm trong tay gõ nhẹ lên đầu tôi.

-Chà ! Đầu tóc tôi thế này, liệu cắt có ra hồn gì không ?

Tôi hỏi gã áo trắng. Gã chẳng buồn đáp, mà bắt đầu bấm kéo kêu lách tách.

Tôi đưa mắt nhìn theo không bỏ sót bất cứ cái cái bóng nào lướt qua trong gương, nhưng hễ mỗi lần tiếng kéo vang lên là những sợi tóc đen lao tới đến phát khiếp, khiến tôi phải nhắm nghiền mắt lại. Thế rồi gã áo trắng bảo:

-Thầy đã xem hiệu bán cá vàng ở ngoài mặt đường cái chưa?

Tôi bảo chưa xem. Từ ấy trở đi gã áo trắng im bặt, chỉ mải miết khua kéo mà thôi. Thế rồi đột nhiên có tiếng kêu hoảng hốt thật to:

-Nguy hiểm !

Tôi mở bừng mắt ra, nhìn thấy bánh xe đạp ở phía dưới ống tay áo của gã áo trắng. Tôi vừa nhìn thấy cái càng xe của chiếc xe kéo thì đúng lúc đó gã áo trắng dùng hai tay kẹp lấy đầu tôi mà xoay sang một bên. Tôi không còn trông thấy chiếc xe đạp và chiếc càng của xe kéo nữa. Lát sau gã áo trắng vòng sang bên cạnh tôi, bắt đầu hớt tóc chỗ tai tôi. Những sợi tóc không còn bay trước mặt tôi nữa, bấy giờ tôi mới yên tâm mở mắt ra. Bây giờ bỗng nghe có tiếng rao ở gần:    

-Bánh dầy hạt dẻ đây ! Bánh dầy đây ! Bánh dầy đây !

Có tiếng chầy giã nhỏ cố tình chạm vào thành cối để vừa đánh nhịp vừa giã gạo nếp. Tôi chỉ được thấy hàng bánh dầy hạt dẻ lúc còn bé, nên cũng muốn xem thử cho biết cảnh giã bánh dầy. Nhưng hàng bán bánh dầy hạt dẻ không hề hiện ra trong gương, mà chỉ nghe thấy tiếng giã bánh dầy.

Tôi cố giương mắt ra nhìn như soi vào gương. Bây giờ mới thấy phía sau chấn song ở chỗ bàn tính tiền có một người con gái đã đến ngồi ở đấy từ lúc nào. Đó là một cô gái cao lớn nước da hơi tối, lông mày kẻ đậm, tóc búi kiểu lá ngân hạnh xoay ngược. Cô khoác chiếc áo ngắn tay chần cổ sa tanh đen, ngồi chống một đầu gối trên chiếu mà đếm từng tờ giấy bạc hình như là tờ 10 yên. Người con gái với hàng mi dài rậm che trên đôi mắt, mím đôi môi mỏng dính, chăm chú nhìn xuống đếm từng tờ giấy bạc. Cô ta đếm mới nhanh làm sao. Nhưng cô đếm mãi hầu như không bao giờ ngừng số tiền giấy ấy. Số tiền giấy trên đùi cô ta độ chừng một trăm tờ, một trăm tờ giấy bạc ấy đếm đi đếm lại vẫn là một trăm.

Tôi còn đang thừ người ra, hết nhìn vào mặt người con gái đếm tiền lại nhìn sang những tờ bạc 10 yên, thì bỗng có tiếng ồm ồm của gã áo trắng bên tai:

-Nào, bây giờ đi gội đầu !

Đúng lúc sắp đứng lên, tôi quay lại nhìn chỗ bàn tính tiền. Thế nhưng sau chấn song chẳng còn thấy người con gái hay tờ bạc 10 yên nữa.

 

Tôi trả tiền rồi bước ra khỏi hiệu. Ở phía bên tay trái cửa ra vào của hiệu hớt tóc, có xếp năm cái chậu hình bầu dục, trong chậu có nhiều cá vàng, con thì có đốm, con thì gầy, con thì béo. Người bán ngồi sau những chậu cá. Người ấy cứ ngồi yên chống cằm nhìn đăm đăm vào những chậu cá xếp trước mặt mình, hầu như chẳng để ý đến cảnh qua lại ồn ào. Tôi đứng chôn chân nhìn người bán cá một lúc. Nhưng trong lúc tôi nhìn người bán cá, người ấy chẳng hề nhúc nhích cử động gì cả.   

 

 

mười giấc chiêm bao

trang Quỳnh Chi

art2all.net