Quỳnh Chi

Mười giấc chiêm bao

-Giấc chiêm bao thứ chín-

 

http://hanidari.blog.so-net.ne.jp/_images/blog/_326/hanidari/image/2009-06-07T18:24:51-1722c.jpg

 

Thế sự bắt đầu có chiều xao xác, như thể chỉ chực xảy ra chuyện đao binh đến nơi. Bầy ngựa không thắng yên cương từ trong khói lửa chạy về bất kể ngày đêm, khua vó chạy lồng  lên quanh các ṭa dinh thự, khiến bọn giữ ngựa cũng phải bất kể ngày đêm xúm xít lại cùng nhau lo đuổi bắt. Thế nhưng trong nhà th́ yên lặng như tờ.

Ở nhà có người mẹ trẻ với đứa con vừa lên ba. Cha đă đi đâu mất rồi. Cha đă đi đâu ấy lúc nửa đêm vào một tối không trăng. Từ trong nhà cha đă xỏ chân vào đôi dép rơm, đầu bịt khăn đen, rồi đi ra khỏi nhà bằng cổng sau. Trong bóng tối, ánh lửa từ chiếc lồng đèn mẹ cầm trên tay lúc ấy chiếu một vệt sáng dài hắt lên cây cổ thụ trước hàng cây trồng làm hàng rào.

Từ đó cha đi biền biệt không về. Ngày ngày mẹ hỏi đứa con lên ba “ Cha đâu ?”. Đứa con chẳng nói chẳng rằng. Được ít lâu sau nó mới biết trả lời rằng “ Đằng kia”. Mẹ hỏi “ Khi nào cha về ?”, đứa con cũng chỉ biết cười đáp “Đằng kia”. Tức th́ mẹ cũng cười theo. Thế rồi mẹ ra sức dậy con không biết bao nhiêu lần câu “Cha về bây giờ.” Nhưng đứa con chỉ nhớ được mỗi chữ ” Bây giờ”. Đôi khi mẹ hỏi “Cha ở đâu?”, nó cũng đáp “Bây giờ”.

Đêm đến, tứ bề vắng lặng, mẹ buộc lại đai lưng obi, cài thanh đoản kiếm cất trong vỏ làm bằng da cá nhám vào giữa mấy ṿng đai lưng, rồi địu con lên lưng bằng một sợi vải chằng làm địu, rón rén chui qua chiếc cổng nhỏ mà ra khỏi nhà. Khi nào mẹ cũng đi dép rơm. Có khi đứa con nghe tiếng dép rơm này mà ngủ thiếp đi trên lưng mẹ.

Mẹ đi về hướng tây, dọc theo những bức tường bao quanh các dinh thự nhà quyền quư, xuống hết cái dốc thoai thoải th́ có một cây ngân hạnh. Đến chỗ có cây ngân hạnh này rồi rẽ phải, và ở tận cuối con đường ấy có một cái cổng đền bằng đá. Một bên đường là đồng ruộng, bên kia toàn là những bụi cỏ lá trúc, đi hết đoạn đường ấy là đến cổng đền. Chui qua cổng đền th́ phải qua một khu vườn âm u toàn những cây tuyết tùng. Tiếp đó là lối đi lát đá dài khoảng 20 gian (1) tiếp nối với những bậc đá leo lên ṭa điện thờ cổ .

Một dợi dây treo chuông buông lủng lẳng ở phía trên thùng phước sương bằng gỗ trải nắng mưa đă bạc mầu xám xịt. Ban ngày thấy cạnh quả chuông có treo bức hoành phi có viết chữ Đền Hachimangu (Bát Phiên Cung). Chữ Bát này có hai nét được viết kiểu cách như hai con chim bồ câu đang quay lại với nhau. Ngoài ra c̣n nhiều bức hoành phi khác. Phần lớn khi trong nhà có người bắn cung tên trúng được vào hồng tâm th́ người ta ghi tên người đă bắn cung tên lên hồng tâm, rồi đem cúng vào đền. Thỉnh thoảng có người c̣n cúng cả thanh đại đao.

Mỗi khi mẹ chui qua cổng đền, trên ngọn cây tuyết tùng có tiếng cú kêu. Rồi có tiếng lẹp xẹp của đôi dép rơm mỏng dính. Tiếng dép ấy ngừng lại trước điện thờ. Trước hết là mẹ rung chuông, rồi mẹ quỳ ngay xuống, vỗ tay cho kêu lên tiếng rồi chắp tay lại khấn vái. Thường thường đến lúc ấy cú không c̣n kêu nữa. Thế là mẹ khấn vái hết sức thành khẩn cầu xin cho cha được b́nh yên vô sự. Mẹ nghĩ rằng chồng ḿnh là vơ sĩ nên đến cầu khấn ở đền Hachiman thờ thần cung tên, th́ không đời nào lại không linh nghiệm, và cứ tâm tâm niệm niệm như thế.     

Đứa con thường hay thức dậy khi nghe tiếng chuông này. Nh́n quanh thấy tối đen, nó bỗng khóc thét lên trên lưng mẹ. Lúc ấy mẹ vừa lâm râm khấn vái, vừa lắc lư cả người để dỗ con. Tức th́ có khi con cũng nín ngay, có khi lại khóc thét lên ngằn ngặt. Dù thế nào th́ mẹ cũng không dễ ǵ được đứng yên một chỗ.

Khấn vái hồi lâu cầu xin cho chồng được b́nh yên vô sự xong rồi, mẹ bèn tháo sợi dây địu con cho lỏng bớt, làm như thể sắp đặt con xuống, mà xoay đứa con từ sau lưng ra trước ngực ḿnh, hai tay bế con mà leo các bậc đá lên đến điện thờ, rồi thế nào cũng vừa áp má ḿnh vào má con mà bảo “ Con ngoan lắm, hăy ở đây đợi mẹ một lát”. Đoạn mẹ tháo sợi dây địu con ra, buộc một đầu dây vào ḿnh con, c̣n đầu kia buộc vào lan can điện thờ. Sau đó mẹ leo xuống các bậc trước điện thờ để vừa chạy đi chạy lại cho đủ một trăm lượt trên lối đi lát đá dài hai chục gian (1) trước điện thờ mà vừa cầu khấn.

Đứa con bị buộc vào lan can điện thờ chỉ biết quanh quẩn trên hành lang quanh điện thờ, trong phạm vi chiều dài của sợi dây. Ấy là những lúc mẹ được thảnh thơi, nhưng hễ con cứ tỉ tê khóc măi th́ mẹ lại thắc thỏm không yên. Mẹ sẽ vừa khấn vừa chạy tới chạy lui thật nhanh, nhanh đến nỗi hơi thở cứ đứt quăng. Có khi bất đắc dĩ mẹ phải bỏ dở nửa chừng để leo lên điện thờ mà dỗ con, sau đó lại leo xuống, lại vừa chạy vừa cầu khấn trở lại cho đủ một trăm lượt..

Nhưng người chồng, mà mẹ đă khắc khoải lo âu bao đêm không ngủ và cấu khẩn cho được b́nh an vô sự, đă bị bọn vơ sĩ lang thang không chủ soái giết chết từ lâu lắm rồi.

Trong mơ tôi đă được mẹ kể cho nghe câu chuyện buồn này.   

 

 

Nguyên tác : Yume Juu Ya của Natsumei Soseki (25/7 - 5/8/1908 )

Người dịch : Quỳnh Chi, Tokyo ( 1993- 30/11/2008 )

 

_______________________

 

(1) Một gian = khoảng 1,8182 m

 

 

mười giấc chiêm bao

trang Quỳnh Chi

art2all.net