Võ Thạnh Văn

CUỒNG CA

 

Bài cuồng ca #1

 

BÈO BỌT

 

 
ngâm trong rượu đắng tiếng cười
treo trên thác nhớ
dáng người truân chuyên

hồn phơi suối tóc bay nghiêng
hong mờ ký ức
thoáng hiền xa xưa

ghi trăm năm giấc ngủ thừa
khắc hờ huyền thoại
chiều mưa năm nào

bụi làn phố đỏ hư hao
hong vàng cổ sử xanh xao úa tàn

hâm bình trà nhạt chiều hoang
ủ tịch liêu
tưới mộ phần đạm-tiên

nhuộm đen tình mỏng ưu phiền
vẽ hình vân cẩu lời nguyền
chung thân

nghiêng vò thế sự trầm ngâm
say mèm bỉ thử (dư âm không màu)

sưởi lòng thiên cổ còn đau
ướp cay dĩ vãng
thiên thâu còn nồng

đúc lầu quốc sắc tàn vong
tạc hình nữ kiệt gọi hồn thuyền quyên

đáy cốc buồn dát tên em
thâu kinh vô tự vọng trầm chuông không

 

%%%%%


Bài Cuồng Ca #2:
 

Sương Nổi


Nhúng chân vào cõi mê lầm
biết đâu oan nghiệt
đã tầm tã phơi

Từ trong ký ức tóc rời
từ trong hoang vắng
bời bời dáng ai

Nghìn năm đá dốc thở dài
còn nguyên vẹn tấm hình hài
nổi trôi

Bụi làn kiếm rỉ phai phôi
mù sương khuya lạnh
ma trơi hiện hồn

Biết bao bão nổi sóng dồn
biết bao kinh khuyết vùi chôn
đá vàng

Cổng xưa gió lộng thênh thang
vườn xưa trăng giải
băng ngàn ngậm hoa

Chiều nghiêng bụi quáng mắt nhòa
tưởng ai về lại bên tòa nhà rêu

Cay từng nhịp thở chưa đều
quặn từng khúc ruột
tiêu điều khúc quanh

Người đi úa cỏ vàng thành
ngày kia cứ ngỡ mong manh lời thề

Dấu chim biền biệt đường mê
còn in dấu ấn lối về động rêu

Phù Hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN
 

trang võ thnh văn

art2all.net