|
Vơ Thạnh Văn
NHỮNG VẦN THƠ RỜI
THẦN SÁCH Người về đầy ắp tay hoa Sách thơm chữ ngọc. Giấy ḷa ḍng ngân Mắt môi triện thắm son ngần Mực thiêng mây tụ. Bút thần sương pha
DÁNG XƯA Chân qua nước ruộng sen đầm Đi về nối cơi lặng thầm xưa hoang Nón nghiêng quai lộng ngỡ ngàng Gió xiêu xiêu đổ. Mây hàng hàng rơi
CÁNH BƯỚM Một con bướm nhỏ ra ràng Bâng khuâng hoa động. Bàng hoàng hương bay Chao đôi cánh mỏng ru ngày Ră rời chiều xuống. Rạc rày khuya lên
ĐỢI CHỜ Chờ tia nắng nhạt hồng phai Chờ người về cuối xóm chài đợi trăng Chờ đêm mưa tạnh sao băng Chờ hoa nở muộn. Chờ trăng sương lồng
NẮNG MUỘN Mùa xuân nào lan trổ hoa Hạ nầy nắng chậm lượt là khoe bông Tóc bay mấy độ phiêu bồng Vướng mây vọng tiếng tơ đồng triều dâng
NẮNG NH̉A Bướm ong vờ giận tàn hoa Đồng hoang. Cỏ nội. Nắng nḥa. Phấn phai Úa lan. Héo liễu. Tàn mai Dấu xưa c̣n đọng thơm hoài tháng năm
NGHI VẤN Miệng nào nhả ngọc phun châu Môi nào hoa nở. Má nào tuyết sa T́nh ai rây sữa chan ḥa Ḷng ta sóng dậy mây qua ngang ḷng
CHẾNH CHOÁNG Bước nào trời thấp đất cao Nghe lâng lâng mạch. Nghe xao xao ḍng Làng say chếnh choáng bướm ong Đời thưa thiên hạ càng đông tửu đồ
MÂY TƯƠI Chớm đông đợi lụt đổ tràn Hạ về giận chú ong vàng tương tư Bướm xuân xót nụ hoa cười Văn thu thương lọn mây tươi trôi về
phù hư dật sĩ VƠ THẠNH VĂN
|