|
Võ Thạnh Văn
RỒI NGẬM NGÙI CŨNG PHÔI PHAI
(1) Lá sân trường có ai gom chiều chướng gió Kết mống trời đếm đầu ngón điểm thầy khen Ôi tội tình tuổi rong chơi dày khôn lớn Nếp hiền xưa hay hóa thể khoát ngoan lên
(2) Ôm nghi hoặc và dỗi hờn không trăn trối Mây bay xa còn nửa kiếp hiến giang hồ Thôi cũng từ đó chim rừng về hướng biển Đèn phòng khuya chừng rợp tóc mắt se khô
(3) Đã thề thốt trăm năm sau mai kết tóc Lỡ trao duyên nghìn năm cũ mốt xe tơ Sao đá dựng chập chùng không ghi lời muối Để chân cầu sóng vỗ lạnh nước bơ vơ
(4) Chừng lỡ cuộc lại ghé về thăm chốn cũ Hẹn hò xưa tàn hoa lá úa quanh đồi Sao hôm lặn tận bên kia trời ráng ửng Bỏ lại đây một thoáng nhớ dòng sông trôi
(5) Như nước mắt khóc tình yêu và thân phận Làm con trai vàng lạnh nửa cuộc tình xa Ta thắp nến hai hàng trong tận cùng đáy phổi Hít thở hoài từng con khói cuộn yêu ma
(6) Và giả sử tình lại về đây tắm suối Hong tóc mây cho trăng nghịch gió lau khô Hạt bụi đa tình dẫu trải thân cám dỗ Thức niềm riêng, con thác lũ ngây ngô
(7) Tháp chuông cũ xiêu xiêu gầy loang bóng đổ Run trong ta như rớt tự cõi đam mê Và si dại mọc cánh dài vờn cánh tháp Như hơi rượu cay mờ khói nẻo em về
(8) Rồi tình yêu cũng úa vàng như cổ sử Cũng uông man như tự thuở đất trời xa Ta vì em ban phúc lành cho cây cỏ Thôi nhé ngậm ngùi từ đấy cũng chia xa
VÕ THẠNH VĂN phuhudatsi@yahoo.com (408) 504-7273
|