VÕ THẠNH VĂN

 

TÓC HƯƠNG BỒNG

 

TÓC HƯƠNG BỒNG [ I ]

(1) Có những phận người vương tóc rối
Ðau niềm cô quạnh cuối sân ga
Một đời mong ngóng: trưa, chiều, tối
Mà nắng hoàng hôn vẫn nhạt nhòa

(2) Có những đời người lụy tóc ướt ...
Nên thương vô cớ, nhớ vô chừng
Mấy bận đi về say phiền trược
Mối manh chưa rõ, ngõ chưa từng

(3) Có những tóc chiều vương mây úa
Bồng bềnh như tự buổi liêu trai
Ruộng nương gầy héo từng bông lúa
Nên người biền biệt dấu thiên nhai

(4) Có những tóc khuya sương đêm quyện
Ướt đầm gót tẻ trộn thê lương
Trăng tàn không kịp bàn riêng chuyện
Ðã thấy đầu hiên gió lấm sương

(5) Có những tóc xanh vàng kỷ niệm
Ố nhàu từng con chữ trở trăn
Hàng nghiêng vờn nét tình cay lịm
Môi người lạnh buốt những mùa băng

(6) Có những tóc dài thêm trắc trở
Nên gà quên gáy sáng ban mai
Nên đêm, rừng lắng nghe lá thở
Lòng khe vách núi vẫn miệt mài

phù hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN

 

 

 

 

 

TÓC HƯƠNG BỒNG [ II ]
 


(7) Những lọn tóc thề chưa trọn nghĩa
Nên mây giăng tím lối đi về
Tiếng dế đêm trường chừng mai mĩa
Nhạc trùng không dấu nỗi sầu tê

(8) Những mái tóc chiều sương pha muối ...
Một đời lận đận trắng tay không
Cuộc tình vỗ cánh giương mắt nuối
Bãng lãng chiều thu trộn ráng đông

(9) Những cọng tóc mai hờn dang dỡ
Gói ghém tàn hư sợi khói dâng
Kỷ niệm chao mờ từng trang vở
Chín trái sầu cay rụng mấy lần

(10) Những búi tóc cao thầm cúi xuống
Cho đời dâng ngọt rượu nồng men
Cho xanh líp mạ (xanh từng luống)
Cho trĩu ân tình chuỗi lệ hoen

(11) Những búng tóc trần thơm bồ kết
Thắt chặt đời nhau ngát vị nồng
Thoang thoảng hương cau pha gió tết
Bướm ong chăm chút nắng lụa hồng

(12) Những nhánh tóc phai hồn rã mục
Pha thêm hư ảo phấn bùa mê
Con sông còn chở phù sa đục
Nên tóc hương bồng thẫm cuối khe

phù hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN

 

 

trang võ thạnh văn

art2all.net