VĂN HỮU

Số 19 Mùa Đông 2012

____________________________________________

 

Trần Mộng Tú 

 

Khi Thi Sĩ Chết

 

 

 

Khi thi sĩ nằm xuống
người ta bỏ vào trong áo quan
những trang Thơ phủ kín chiều dài của thân thể
đó là những dòng chữ
viết cho suốt chiều dài của một đời người


Khi chiếc áo quan đóng lại
ngọn lửa bùng lên
giấy và người tan thành tro bụi
thì những câu Thơ bay mãi giữa đất trời


Thi sĩ không để lại một con ngựa
vì biết là nó sẽ
khuỵu xuống với tuổi già


Thi sĩ không để lại
những ngôi nhà
vì biết là tường vôi mái ngói
sẽ mục nát với thời gian


Thi sĩ không để lại những cánh đồng
vì biết là đất đai nào
cũng có ngày đổi chủ

Thi sĩ không để lại bạc tiền
vì biết rằng nó sẽ thất thoát
bởi chi thu
Thi sĩ chỉ để lại những câu thơ
vì biết rằng
người ta càng chia nhau
thì Thơ càng đầy túi


Quốc gia giầu có
là quốc gia có nhiều thi sĩ
thành phố may mắn
là thành phố được thi sĩ ẩn thân
con sông lúc nào sóng cũng rưng rưng
là con sông chở tàn tro thi sĩ


Thi sĩ là người duy nhất trên đời
khi chết đi
không mang theo gì cả
nhưng vẫn vĩnh viễn làm chủ sản nghiệp
của mình


Những bài thơ.

 


Trần Mộng Tú

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net