|
VĂN HỮU ____________________________________________
Linh Vang
Rong bút Mùa đông Tây Bắc
Lại một mùa đông khác trở về, khi cây cỏ hầu như trụi hết lá, chỉ c̣n thông với thông - lá thông vẫn một màu xanh ngát. Bởi vậy mới là Evergreen state. Là tiểu bang Xanh Hoài Ngàn Năm. Buổi sáng sớm và đêm khuya trời lạnh sương thường đóng đá, làm đường sá trơn trượt. Cái lớp đá mỏng đó, ḿnh thường không thấy, nên được gọi là black ice, lái xe hay cả khi đi bộ, cũng phải cẩn thận, v́ lái xe th́ xe có thể trượt rồi phóng xuống mương (không tông xe khác là may) và đi bộ th́ không chừng ḿnh lại chụp ếch. Sáng thức dậy sửa soạn đi làm, tôi luôn luôn để ư nghe radio cho biết là đường có bị đóng đá, xa lộ có nhiều tai nạn không, ở khúc nào, ḍng xe đi về hướng bắc hay về hướng nam? Đi th́ để ư hướng nam, về th́ để ư hướng bắc. Rồi tự nhủ phải cẩn thận tối đa. Đang làm việc th́ cứ thấp thỏm nh́n ra cửa sổ xem tuyết có rơi không…để chuẩn bị khăn gói ra về sớm. Ḿnh về, sếp cũng về. Sếp cũng sợ tuyết như ḿnh! Tuyết, đẹp th́ có đẹp, nhưng chỉ để ngắm, chứ sợ lắm khi phải lái xe. V́ xứ này không có nhiều tuyết nên xe cộ h́nh như cũng không được trang bị chu đáo lắm. Tôi ít thấy người ta thay lớp xe để lái trên tuyết. Cũng như tôi vậy thôi! Tôi đâu có thay lớp xe nào khác! Lại nữa những xứ mang tiếng có nhiều tuyết th́ chính phủ luôn luôn chuẩn bị dọn dẹp tuyết ngay (đổ muối, rải cát). Nên khi thấy dân xứ này than th́ những người xứ kia kêu có thấm vào đâu mà than. Tuy ít tuyết mà mỗi lần tuyết đổ cũng xảy ra lắm tai nạn. Tôi để ư thường là những ngày đầu khi người lái c̣n chưa quen với tuyết – lái vài ngày th́ quen, năm nào cũng vậy. Vậy nên nếu không cần ra đường th́ đừng ra đường. Tôi chỉ chờ họ khuyên như vậy trên TV hay radio là tôi ở nhà ngay. Sợ người lái dở, mà ḿnh cũng đâu phải là người lái giỏi đâu chớ. Đây là tôi lo cho cái giốp tiểu bang (40 tiếng) v́ sở nằm ở thành phố khác, cách nhà 35 dặm. Chứ cái giốp làm bán thời gian (23 tiếng) ở thư viện, gần nhà, th́ tôi không lo. Tôi có thể cuốc bộ về nhà hay kêu người thân tới đón. Năm ngoái, tuyết xuống nhiều quá, công sở chính đóng cửa tới 3 ngày – vào những ngày gần Tết, tôi được nghỉ ở nhà, nên coi như là tôi đă ăn Tết lớn. Mỗi mùa đông, tôi lại cứ hỏi mùa đông năm trước và những mùa đông trước đó nữa, ḿnh đă sống ra sao? Ḿnh đă viết ǵ trong những quyển nhật kư? Rơ là tôi chẳng nhớ sao mà tôi đă…sống qua được những mùa đông! Giá ǵ ḿnh như những con gấu... sẽ ngủ hết mùa đông, qua xuân mới thức dậy, thú vị nhỉ? Hay không phải đi làm, mà có mùa đông là một vacation dài, những ngày nghỉ ngơi dài, chỉ nằm nhà đọc sách, coi phim bộ t́nh cảm Đại Hàn (bây giờ người ta kêu là Hàn Quốc)… muốn đi ngủ lúc nào th́ đi ngủ và muốn dậy lúc nào th́ dậy, không thèm để ư tới cái kim đồng hồ đang chỉ con số mấy. Ấy là v́ tôi mê đọc sách và mê coi phim bộ t́nh cảm Đại Hàn (thường có màn đứa con gái thất t́nh uống rượu tới xỉn và được đứa con trai cơng về!). Đời sẽ thoải mái biết mấy! Than th́ than, lo th́ lo. Vậy mà tôi đă trải qua ba mươi mấy mùa đông ở vùng Tây Bắc này. Tôi vẫn c̣n vui với cái vui của đời đi làm, cho dù dạo này cứ dọa sếp (ở giốp tiểu bang) là sẽ …về hưu, bất cứ lúc nào. Có vậy th́ sếp mới chỉ định một người để học việc của tôi v́ xưa nay tôi không có backup, nghĩa là không có ai làm thế việc cho tôi mỗi khi tôi đi chơi đâu lâu - việc cứ dồn đầy bàn, chờ ḿnh về thôi. Tại tôi trung thành quá, cứ ngồi yên một chỗ, sếp không sợ tôi bỏ đi kiếm giốp khác. Nhưng bây giờ…tôi đi làm lâu quá rồi, có lẽ là người có nhiều thâm niên nhất, sếp sợ tôi về hưu th́ cũng phải thôi. Có lẽ v́ phải có những mùa đông lạnh lẽo mưa rơi tuyết đổ th́ tôi mới biết quư những mùa kia, nhất là mùa xuân, luôn luôn lấp ló sau đó. Cái hạnh phúc có được khi trời đang ở mùa đông là ḿnh biết được không bao lâu nữa là mùa xuân sẽ trở về. Mỗi ngày mỗi đi ra khỏi mùa đông và đi vào mùa xuân. Trời mỗi ngày mỗi sáng, mỗi ấm áp hơn. Cảnh vật tươi tỉnh lại và ḷng ḿnh th́ thấy vui hơn. Ai bảo ḿnh không buồn vui theo thời tiết chứ?
Linh Vang
|