|
VĂN HỮU ____________________________________________
lê thuhuong/Seattle
Trăng vỡ
-Chị ơi. Mau quá. -Ừ! Hơn hai mươi năm rồi em. -Ngồi gần em đi. -Ừ! Chị đang ngồi gần em đây -Gần chút nữa. -Em lạnh hả? -Không. Thích được gần chị.
Một đêm trăng thu Vũng Tàu. Trong bóng tối lờ mờ ngoài hàng hiên căn nhà nhỏ trên đồi, nh́n ra biển lung linh một màu vàng nhạt. Vài đốm trăng như những đồng bạc cắc tṛn nhỏ in dấu trên sàn xi măng, từ các lỗ hổng trên mái tôn hoen rỉ là chứng tích của những tháng ngày túng quẫn. Giọng nói trong trẻo nhơng nhẽo của một cô gái khác hẳn giọng nói trầm ấm, buồn buồn của người con gái khác. Giọng nói nghe chừng rất thân, như của người chị trả lời cô em nhỏ. Trong đêm vắng hai bóng đen ngồi kề bên nhau th́ thầm to nhỏ. Xa xa sóng hăm hở chạy vào bờ cát rồi lại hăm hở rút ra, để lại vài mảng bọt trắng trên băi cát mịn loang loáng ánh trăng. Thỉnh thoảng, có những giây yên lặng như cả hai đang ch́m vào suy tư. -Chị ơi. Tay chị ấm. Sao tay em lạnh quá chị ơi. -Đưa tay! Chị xoa cho ấm. Có tiếng sột soạt nhẹ của các bàn tay xoa xoa vang trong bóng đêm. Có tiếng kim khí vang nhẹ chạm vào nhau, những âm thanh sắc lạnh khô khan. -Nhà đâu cần khóa. Sao em cứ phải nắm trong tay hoài vậy, cho khổ thân. Có tiếng cười rất nhẹ và có tiếng th́ thầm vang xa. -Em biết! Em có bao giờ khóa cửa đâu. Có ǵ để mất nữa hả chị. Đời em! Em đánh mất nó từ lâu rồi. Ha! Ha! ….chị này ngộ há. -T́nh yêu của em. Nửa vầng trăng khuyết, em được chàng tặng ngày xửa ngày xưa. “nửa ôm gối chiếc …” Bóng đen đứng lên, nghiêng ngả quay quanh cái bóng đang ngồi. -Ha! Ha. Chị thấy em vui không. Không bao giờ em thích buồn. Nói nhiều, ca hát tùm lum, người ta gọi ḿnh điên đấy chị. Em thích ngồi nh́n trăng hay th́ thầm một ḿnh thôi. Em thấy ai cũng ngồ ngộ, cứ thấy em là trợn mắt nh́n coi họ điên quá chị ơi. -Thảo nào. Mấy hôm nay, nh́n em khư khư giữ nó trong tay. Chị cứ ngỡ em giữ chùm chià khóa nhà ḿnh. Không ngờ em c̣n giữ kỷ vật của người t́nh của em đó phải không cưng. Ngồi cạnh chị đi em. Bóng đen không c̣n lắc lư, ngồi trở lại chỗ cũ. Hai bóng lại to nhỏ trong cái yên ắng. Người chị ở nước ngoài gần hai mươi năm, trở lại thăm người em họ xinh đẹp năm xưa. Ruộng dâu biến thành biển xanh, ai ngờ cô bé thích diện, thích nghe nhạc, thich mơ mộng và nhơng nhẽo môt thuở nào nay như một bà già khổ cực. Mọi thứ đều thay đổi huống chi một tâm hồn ngây thơ như Diễm. -Chị ngày xưa đẹp lắm, em c̣n nhớ.. -Em c̣n nhớ thời đó cơ à. C̣n chị, chị nhớ ngày đó em chị có màu mắt nâu rất lạ, lúc nào cũng như mơ màng, em có biết em làm bao người vỡ tim. C̣n nhớ không? -Ha… Ha… Ha… Thế mắt em c̣n đẹp không chị? -Ừ! Khác một tí thôi. Thời gian trôi nhanh mới đó mà đă hơn hai mươi năm rồi em. -Tóc em c̣n mướt không hả chị? Tóc em đây. Chị sờ đi. -Ừ! Ừ! Tóc em dài hơn ngày xưa. Thời đó em để tóc ngắn, kiểu Sylvie Vartan. Chị cũng c̣n thích ngắm em huống hồ các chàng. Em của chị đẹp hơn cô nàng Sylvie nhiều. -Ha… Ha… Ha... -Em ơi! Diễm ơi! Đừng cười nữa kể chuyện chị nghe đi. Chuyện em và người ấy. Chị muốn biết người ấy là ai. Giọng người chị buồn buồn, nghẹn ngào, đầy nước mắt như các lời ru buồn. -Chị nh́n trăng với em, rồi em sẽ nói về chàng, người em yêu. Tiếng người em gái loăng trong ánh trăng khuya, thoảng bay trong sương đêm. H́nh như cả hai đang dựa vai nhau để thời gian trôi trong yên ắng. Nỗi cô đơn tỏa lan. -Khuya quá rồi! Đi ngủ đi em. Trăng treo trên đỉnh trời rồi em. -Em đang nh́n trăng. Trăng đang th́ thầm cùng sóng chị thấy không. Trăng biết em nghĩ ǵ. Em gửi trăng đi t́m chàng cho em. -Ừ! Ừ! Em đừng nghĩ quẩn. Có lẽ những người yêu nhau nh́n trăng đêm để nhớ nhau. Như em, như chị em nhỉ. Kể chị nghe đi em, chị nghe đây...
…Chị ơi. Người đó, anh chàng hàng xóm hơn em bẩy tuổi, lái F5. Bằng tuổi chị. Anh hay cười khi thấy em loay hoay với cái vê- lô không nổ. Lúc đó em vừa tṛn mười sáu tuổi chị nhỉ. Em... em hay nh́n trộm mỗi lần chàng mặc bộ đồ bay về thăm nhà. Cứ nghĩ đến chàng thôi là em bồi hồi xao xuyến. Tuổi mười sáu là tuổi mộng mơ của em và bạn. Đứa nào cũng có một người hùng trong tâm hồn. Em thương chàng từ ngày đó. Thuở đó, em hay ngắm chị, khi chị cười nhăn chót mũi, mắt nheo lại có đuôi. Em thich nhất là những lúc chị vừa nghe nhạc vừa hát theo. Em thấy chị lăng mạn thế nào ấy. Em ước ǵ em cũng có người yêu, em ước ǵ chàng yêu em, anh chàng F5 ấy. Em sợ nói ra chị cười cho em là trẻ con học đ̣i làm người lớn. Mùa Giáng Sinh 1974, một buổi tan trường em thấy chàng đứng đợi trước cổng trường. Chúng em quen nhau từ ngày ấy. Chàng hay nh́n em, chiều chuộng em như cô em gái nhỏ. Biết em thích ăn kem, biết em yêu màu tím, biết em thích hát, mỗi lần đi dạo phố, em không những được đi ăn kem, chàng c̣n cho em bông pensé tím ép khô trong quyển truyện t́nh em thích. Truyện ...chị em nhà Bronté chị cho em mượn đó. Chị nhớ không? Chiều hôm ấy, em như người trên mây. Em thấy h́nh như em lớn hơn chị ạ. Tối đến, em không ngủ được. Thơ chàng làm em không ngủ được, em đọc hoài. Em đợi trời sáng lên lớp khoe bạn. Ngày hôm đó, em ngồi trong lớp hồn để nơi đâu. Em mong mau gặp chàng tuần tới. Tuần đó em không ăn, cứ nằm dài trên giường nghĩ đến chàng. Tuần sau, từ căn cứ Biên Ḥa về, chàng chở em đi dung dăng dung dẻ ngày Chúa chào đời. Hai đứa đi lễ đêm tuy rằng ḿnh không có đạo. Mùi trầm, lời ca rung động hồn em. Rồi chàng hôn em, nụ hôn đầu đời. Em không nhớ, chỉ nhớ mắt chàng long lanh, sáng như sao trên trời. Em thấy em nhỏ xíu, thân ḿnh mềm xèo trong ṿng tay chàng. Môi chàng mềm, nồng nàn trong đêm mừng Chúa. Chàng th́ thầm những ǵ em đâu nhớ. Hồn em bay bổng trong không gian trong gịng nhạc. Chị ơi, em thấy em là người diễm phúc nhất. Em được chàng. Lần chót em gặp chàng tháng tư 27, 1975 trước ngày phi trường Tân Sân Nhất bị thả bom. Chàng khuyên em yên tâm, thể nào chàng cũng về t́m em và hai chúng em sẽ cùng ra biển Đông t́m tự do. Từ đó em chờ đợi tin chàng, biển vẫn vô t́nh, trăng vẫn hững hờ và cả chàng nữa. Em chưa nhận được tin chàng, con chim phượng của vùng trời lửa đạn. Chị ơi có thể nào phượng hoàng gẫy cánh hay bị tên nằm an phận một nơi nào đó trên quê hương ḿnh? Chị ơi, em chưa nhận được tin chàng, chị ơi... Ánh trăng mờ nhạt, giọng nói th́ thầm rồi tắt hẳn...Tiếng thổn thức..Trong bụi lau gần nhà tiếng chim lẻ bạn kêu những tiếng lẻ loi. Các lớp sóng hăm hở tràn vào bờ cát rồi lại hăm hở rút ra xa. Các giọt nước lao xao trong cát ẩm dưới trăng khuya. Hai cái bóng thầm lặng gục đầu bên nhau. Trong bóng đêm, h́nh như người chị kéo người em lại gần hơn, ṿng tay ôm như sưởi ấm cho em lúc đêm khuya. Tay chị chạm nhẹ vào các xương sườn sau làn áo mỏng, chị bàng hoàng đau xót. Con bé mũm mĩm năm xưa bây giờ chỉ c̣n là một bộ xương di động. Cặp mắt nai tơ hớp hồn thiên hạ nay chỉ c̣n là hai con mắt trũng sâu vô hồn. Tóc cong queo khô cứng như cỏ dại. Bàn tay khô khan gầy guộc. Sờ chỗ nào cũng xương, xương cườm tay, xương đầu gối, xương ngực Ḷng chị chua xót. Chị đưa tay chùi nhẹ các giọt nước mắt ấm, rơi nhanh trên má, nấc nhẹ như sợ em thức giấc. Chị khóc cho sự khô héo của một người v́ một người. Một người biền biệt hay vùi ḿnh một nơi nào đó, c̣n một người sống những ngày lạc loài vô vọng. Người em nhỏ năm nào, một tâm hồn ngây thơ trong trắng, lúc này như ngọn bạch lạp bập bùng trên biển khơi một đêm giông băo. Tiếng sụt sùi nghẹn ngào trong đêm vắng lan xa, buồn buồn. H́nh như có tiếng th́ thầm từ trong tim người chị đang ḥa cùng sương rơi... Em ơi! Chị về thăm, không ngờ em tàn tạ đến thế này. Gần em ba tuần cho hơn hai mươi năm chờ đợi. Em ơi, có lẽ người đó chẳng trở về, chẳng bao giờ về nữa em ơi. Chị biết người ấy chứ. Em quên rồi à. Chị được em cho xem thơ chàng. Những lời thơ nồng nàn thương yêu, những hứa hẹn mong ước. Tất cả đă trôi theo các lớp sóng thời gian. Người chị gỡ tấm chăn trên ḿnh, đắp nhẹ trên thân thể em, cho em ấm một đêm có chị ở bên. C̣n những ngày sau ra sao chỉ có trăng sao, có gió lạnh, có sương rơi chia sẻ cùng ai những nỗi niềm.
Vài năm sau, ngoài hàng ba căn nhà tồi tàn trên đồi, một đêm trăng thu lành lạnh, gió sang mùa cho lau xào xạc buồn. Cô đang ngồi ngoài hiên nh́n trăng lên, mặt trăng đêm nay tṛn to, vàng ươm như trăng mùa gặt đang từ từ lên cao. Cô yêu trăng từ bao giờ cô không c̣n nhớ. Mà cần ǵ phải nhớ về quá khứ, về một buổi chiều bàng hoàng xưa cũ. Cô không nhớ hay cô không muốn nhớ. Nhưng trong hồn cô, cô chỉ nhớ tên anh chàng F5, người yêu cô năm cô 16. Từ ngày Saigon rơi vào cơn cuồng phong của thời cuộc, từ ngày mọi người chạy ra biển đông t́m tự do những ngày chót tháng tư 1975, từ ngày đó cô sống trong mê. Người đời chỉ mê trong giấc ngủ chập chờn, c̣n cô, cô trong cơn mê ngay cả khi Vũng Tàu nóng như trong ḷ than hầm. Ngày tháng trôi qua cô nào nhớ, căn nhà vắng lặng, Chỉ có hàng ba mờ tối và một bóng đen hiện hữu trong một không gian cô quạnh. Có những đêm lạnh hoặc quá khuya, tiếng ba me nhắc chừng cô đi ngủ những âm thanh lẻ loi, xa vắng -Khuya rồi, đi ngủ đi con. -Con chưa buồn ngủ. Tiếng cô, cô đơn thế nào ấy, như tiếng một giọt nước muộn màng sau cơn mưa lớn, như một con sóng vỡ nhịp không kịp chạy vào bờ, như tiếng cú kêu nấc cụt trong đêm vắng. Cô không muốn nghe tiếng thở dài của ai đó. Những tiếng thở dài nhiều hơn cô có thể nhớ. Cô chẳng hiểu sao có người không thích cô nh́n trăng. Cô thích nh́n trăng ngay cả những đêm Vũng Tàu mưa băo. Trăng và cô, cô và trăng. Trăng hững hờ câm nín, cô điên đảo bồi hồi. Thế mà cô nào bỏ được trăng đâu. -Khuya rồi, lạnh lắm ướt thế này, đi ngủ đi con. -Con đang nh́n trăng. Cô nghe tiếng thở dài của ba hay tiếng lá lao xao trong gió. Tiếng khóc của mẹ hay tiếng nức nở của cô trong giấc mơ đời. -Trời tối mờ mịt thế này làm ǵ có trăng. -Ồ mẹ ơi! Trăng đang lên cao, tṛn và to lắm, biển lung linh một màu vàng kim nhũ. Trăng đang nh́n chúng ḿnh đó. Có tiếng ai đó thở dài xen lẫn tiếng cười khúc khích của cô. Cô ngồi lặng lẽ, cô đơn nh́n trăng, nh́n biển, gửi hồn cô cho sóng nước mênh mông từ ngày Saig̣n trong cơn mộng dữ, từ ngày anh chàng F5 không đến thăm cô cuối tuần. Từ ngày đó cô quên dần thực tại, không biết đến cả ngày nắng hay ngày mưa. Hơn hai mươi năm, cô để trăng ra vào pḥng cô tự do. Cô như chiếc bóng gầy lặng lẽ trong căn nhà nhỏ trên đồi, xa xa biển vẫn chuyển động vô thường. Thời gian trôi nhanh, ba me không c̣n ở bên để nhắc cô cần đi ngủ, căn nhà xinh không nguời chăm sóc, tường vôi loang lổ, mái ngói âm dương buồn đời bỏ cô đi sau vài cơn băo lớn. Hoa trà bên hông nhà không c̣n nở ban mai, chỉ c̣n các bụi lau trắng tả tơi trong gió chiều. -Cho anh ngồi nh́n trăng cùng cô có được không? Cô nghe tiếng ai đó đang âu yếm bên cô. Cô không trả lời, chỉ mỉm cười. Hơn tuần nay cô nóng nảy bồn chồn trong cơn mê tỉnh, cô không uống lấy một viên thuốc trị bệnh thần kinh. Những viên thuốc xinh xinh nho nhỏ rơi tung toé trong nhà. Giường chiếu bữa bộn. Cô mệt lả người đi không vững. Có cái ǵ thôi thúc trong cô, mời gọi, thủ thỉ cùng cô. Tối nay cô kéo cái ghế bố cũ nặng ra ngoài hàng ba, nằm dài ngắm trăng. Cô kéo tấm chăn rách che thân thể mỏng manh của ḿnh, cô không quên đưa năm ngón tay gầy chải mớ tóc thưa rối nùi, cô mỉm cười, mắt cô mơ màng. Trăng tối nay tṛn, treo cao nhưng không hững hờ mà đang nh́n cô âu yếm. Có bàn tay ai đó ấm áp đang vuốt tóc cô, đang sờ mắt môi cô, đang th́ thầm những lời âu yếm. Cô ngửi được hương thơm ngai ngái của sa mạc, mùi nước mắt mằn mặn thơm nồng đồi cát. Cô nghe được tiếng th́ thào của lá, của các giọt sương muộn đang trăn trở trên các lá cỏ sắc như dao. Lạ lùng quá, cô không cảm thấy cái đau đến lặng người trong tim cô, cô cảm thấy hồn cô an b́nh không c̣n ray rứt và không cảm thấy những nuối tiếc, những giận hờn trong quăng đời qua. Đêm nay khác mọi đêm, cô đang hạnh phúc, tim cô, hồn cô êm đềm. H́nh như một nguồn nhiệt năng đang ồ ạt sưởi ấm toàn thân cô. Cô nghe tiếng cô cười nhẹ vui tươi. Cô tự nhủ sẽ thức suốt đêm nói chuyện như nàng chinh phụ trong Chinh Phụ Ngâm Khúc th́ thầm cùng ai các nỗi nhớ mong. Càng về khuya trăng càng trong, cô đắm ḿnh trong vô thức. Hồn cô chơi vơi, mí mắt cô nằng nặng, đưa cô vào khoảng đen dầy đặc. Cô vùng vẫy thét to: em đang đợi anh về… Trả lời cô chỉ có không gian yên ắng đến vô t́nh, chỉ có tiếng chim lẻ bạn kêu sương, chỉ có các con sóng vỡ nhịp, chỉ có tiếng trăn trở của các hạt sương muộn. Trên ṿm trời đêm một đám mây bồng bay ngang mặt trăng chầm chậm hờ hững, hàng ba mờ tối. Tiếng chuông giáo đường ngân vang thanh thoát hồi chuông sớm.
Lê thuhuong /Seattle Viết cho các con sóng vỡ nhịp, cho các phượng hoàng gẫy cánh và cho một Saigon yêu dấu xưa.
lê thu hương
|