VĂN HỮU

Số 20 Mùa Xuân 2013

____________________________________________

 

Linh Vang

 

Lăng đăng trời xuân

 


 

          Một sáng lái xe ra khỏi nhà để đi làm, chợt nghe tiếng chim kêu ríu rít, tôi buột miệng nói, a, mùa xuân đă về rồi, v́ sáo đen đă trở về - giống chim này nhỏ, phá phách và hơi dữ, mỗi mùa xuân lại về làm tổ ở bên hông nhà. Có khi, chúng c̣n cắn lưới để chui vào mấy cái lỗ ở dưới mái nhà, làm tổ tận bên trong.

Đó là một ngày đầu tháng tư, mặt trời mọc sớm, sáng hồng một phía trời  - nếu mà không có mưa - và tôi có thể thấy được ngọn núi tuyết Rainier một màu trắng toát, trông thật gần, mà thật không gần, cũng mất chừng hai tiếng lái xe mới tới được chân núi. Tháng này, hoa dại đủ màu đă bắt đầu trồi lên trên đường đi lên núi, trông rất đẹp. Nhưng đường đi c̣n khó khăn v́ c̣n tuyết. Thường th́ người ta hay đi chơi núi vào những tháng mùa hè khi quanh đỉnh Paradise tuyết đang tan, nước chảy róc rách thành những con suối nhỏ, nhưng khi đó th́ hoa dại lại không c̣n. Trên đỉnh thấp này, có một địa điểm du lịch với nhà nghỉ mát, nhà hàng ăn, tiệm bán đồ lưu niệm, bưu thiếp.

 

Tháng tư, nhớ đến ngày giỗ của nhà thơ nhà văn Hà Bỉnh Trung, mất được một năm. Tôi tưởng như mới ngày nào nhận e-mail của nhà văn Lê Mộng Hoàng báo tin. Ông trượt chân ngă xỉu khi vào hội trường dự một buổi RMS. Hai ngày sau ông ra đi, dù có lúc ông đă tỉnh. Nhanh như thế đó! Tôi thường nghĩ thầm. Nếu sàn nhà khô ráo th́ có lẽ ông không bị té ngă bất tỉnh? Hay gặp lúc ông bị đột quỵ dù sàn nhà có khô ráo hay bị ướt?

 

Dù sao th́ tuổi cao, 91, ra đi như thế lại rất nhẹ nhàng, không đau ốm nằm giường, khổ thân ông và khổ thân con cháu, là điều ai cũng mong ước được như thế.

 

Tháng tư. Một bữa chị em tôi vừa ăn vừa nhắc lại những ngày đầu gia đ́nh di tản làm sao. H, em trai tôi, đang ghi chép bằng tiếng Anh, dự định cho vào gia phả riêng của nhánh ba tôi, để các cháu như bé U, bé T, cu H (khi bàn chuyện này th́ Bella, Abby chưa có mặt)...sau này nếu có dịp muốn t́m hiểu về gia đ́nh đă qua định cư bên Mỹ như thế nào th́ có đủ tài liệu mà đọc.

 

Rơ ràng sau nhiều năm, trí nhớ của ai cũng đă bắt đầu lu mờ! Lúc ḿnh nghe mất nước, từ cái radio nhỏ hiệu Sony mà chính tôi đă mang theo, th́ ḿnh đang ở đâu? Một nửa bảo đang ở Phi. Một nửa bảo đang ở Guam. Mà nửa nào đưa ra những sự kiện đều thấy cũng có lư cả! Cô em bảo đă ở Phi ít nhất một tuần v́ nhớ cái thẻ đi vào ăn ở Câu Lạc Bộ Sĩ Quan, mỗi ngày được bấm năm lần mà nhớ đă gần đầy thẻ rồi. Cô mới tám tuổi, c̣n nhớ cô đă khó thở khi ngồi trên máy bay qua Phi, người trong nhà ai cũng nhớ chuyện này. C141, một loại máy bay chở đồ hay chở những người lính nhảy dù, không có ghế ngồi.

 

Tôi lại nhớ đang ở Guam v́ nhớ có nhiều người tụ quanh cái radio để nghe, mà đang đứng trong lều, trên nền đất đỏ, có vợ chồng ông Bùi Trác, chủ hăng làm mền cung cấp cho quân đội. Một người con gái của ông bà, sau này qua chơi mặt Đông, tôi mới biết là con dâu của bác Hà Bỉnh Trung.

 

Ngay cả chuyện từ Guam qua camp Pendleton, ḿnh đă đi hăng máy bay nào? Nhớ là cả cái máy bay chở toàn dân tỵ nạn, máy bay trục trặc nên đă ghé Hawaii nghỉ đêm, được đưa vào hotel của hăng. Ba tôi bảo Pan Am. Tôi th́ nhớ rơ ràng American Airlines, bằng chứng là cái mền của AA bây giờ vẫn giống như cái mền mà ba má tôi c̣n giữ, khi AA thấy trời đêm ở trại Pendleton lạnh quá, bèn cho mọi người trên chuyến bay đó quấn theo cái mền. Mền nhỏ, màu đỏ, mỏng, nhưng khá ấm.

 

H hỏi, bữa đó chị đi coi phim ǵ? Tôi suưt bị bỏ lại v́ chuyến đi bất ngờ chỉ biết trước có mấy tiếng đồng hồ. P, em trai kế tôi đă đi chiếc PC đến nhà người bạn thân của tôi ở đường Trần Quang Diệu, Phú Nhuận, để t́m tôi mà không thấy. Ba tôi bảo không v́ một đứa mà làm mất cơ hội thoát thân của cả gia đ́nh. Má tôi khóc quá. Hên là tôi đă về kịp! Đó là ngày 22 tháng tư. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu lên TV từ chức đêm 21.

 

Tôi trả lời:

 

-H́nh như đi coi phim Mùa Thu Lá Bay, chiếu ở rạp Đại Lợi. Cũng không chắc lắm, nhưng thời gian đó rạp Đại Lợi đang xoay qua chiếu phim t́nh cảm Đài Loan.

 

Khi những người lính Mỹ ôm súng đẩy mọi người lên máy bay th́ mặt trời đang sắp tắt, tỏa ra một màu vàng cam ở cuối chân trời. Đang tuổi mơ mộng, chưa biết âu lo, tôi c̣n nhớ tôi vừa bước lên máy bay vừa nghĩ tới những người Hung Gia Lợi chạy trốn CS cũng đă rời bỏ quê hương của họ như thế này.

 

Thoáng chốc bao nhiêu năm đă trôi qua!

 

Linh Vang

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net