VĂN HỮU

Số 20 Mùa Xuân 2013

____________________________________________

 

Nguyễn Hoàng Dương

 

Mây trắng Blao

 

 

1

 

          Ngày tôi vào Lộc Đức lần đầu tiên, đường qua dốc Độc chỉ vừa đủ cho hai người đi ngược chiều tránh nhau. Từ phía Lộc An đi vào, xa xa nh́n thấy con đường giống hệt một sợi dây thừng khổng lồ màu đỏ sậm ai đó bỏ quên sau khi thả ngoằn ngoèo từ đỉnh đồi bên này xuống chân suối rồi vắt ngược quanh quẹo lên đồi dốc bên kia. Đúng như tên gọi của nó, dốc Độc dễ làm nản ḷng những khách bộ hành lần đầu tiên đi vào Lộc Đức.

Về sau những lần đi qua đây, tôi thường gặp nhiều đoàn người dân tộc K’Ho mang gùi, vác xà-gạc với thân thể khét mùi nắng gió. Với họ dốc Độc chỉ là một trong hàng trăm con dốc mà họ thường xuyên qua lại trong đời bởi lối sống du canh du cư của tổ tiên truyền lại. Họ thường dừng lại tắm gội dưới con suối nơi tiếp giáp giữa hai chân đồi, gội rửa bớt khí rừng rú bám vào thân thể trên những chặng đường họ đi qua. Già có, trẻ có, nhiều người ngồi trần truồng trên những viên đá nhô lên giữa ḍng suối để ḱ cọ, không cần để ư dến những người lạ thỉnh thoảng qua lại trên cầu nh́n xuống. Tiếng chuyện tṛ lẫn trong tiếng nước chảy, họ trần truồng tắm rửa một cách hồn nhiên như thể trời đất c̣n trong buổi sơ khai.

 

Sau nhiều lần qua lại dần dần tôi thuộc ḷng từng bụi lách, từng gốc cây trên con dốc này. Cảm giác gắng sức để qua dốc không c̣n nữa, có những lần trong màn sương giăng mù đục, một ḿnh tôi qua dốc với cảm giác đang nhẹ nhàng bước đi trên mây...

 

Từ quốc lộ 20 rẽ vào, đi hơn một cây số mới đến dốc Độc, vượt qua con dốc hiểm trở này phải đi tiếp hơn 4 cây số đường đồi vắng vẻ mới thấy làng mạc hiện ra. Vào những năm 80 của thế kỉ trước, chính xác hơn là vào năm 1987, đứng trên đầu dốc Tiền Giang, với những ǵ tôi được thấy trong tầm mắt của ḿnh th́ Lộc Đức trông giống như một buôn bản đ́u hiu. Trên nền không gian của đồi đồi nối nhau trùng điệp, những mái nhà tranh nằm rải rác trên lưng đồi hoặc ven lề suối trông nhỏ bé hiu quạnh đến độ rầu rĩ.

 

Ngày đó, khi đến đây tôi trú thân ở trạm xá xă Lộc Đức, nơi làm việc và cũng là chỗ ăn ở của vợ chồng anh Chất. Trên một khoảng đồi cao tương đối bằng phẳng, trạm xá là ngôi nhà mái ngói vách ván dược ghép bằng những tấm gỗ thông đă ngả màu nằm liền với dăy nhà rất rộng và dài được chia làm nhiều ngăn vừa làm kho lương thực vừa làm trụ sở ủy ban xă Lộc Đức. Kho lương thực lúc bây giờ đă bỏ hoang c̣n văn pḥng làm việc của ủy ban xă th́ lần đầu tôi đến ở đă hai ngày rồi vẫn không thấy một cán bộ hay một người dân nào xuất hiện. Nếu thỉnh thoảng không có một vài người đến trạm xá mua thuốc trị sốt rét th́ cơ ngơi hành chánh xă Lộc Đức này chẳng khác nào một dăy nhà bỏ hoang.

 

Sáng hôm ấy, vợ chồng anh Chất có việc đi ra ngoài thị trấn Bảo Lộc, trạm xá c̣n tôi và một nữ nhân viên trạc tuổi chị Hoa quanh quẩn với việc ăn vặt và đọc báo. Đến trưa có lẽ thấy buồn chị ta biến về nhà ḿnh cách đấy khoảng 10 km.. Rốt cuộc trong trụ sở hành chánh của xă Lộc Đức nầy chỉ c̣n mỗi ḿnh tôi vừa làm khách vừa làm kẻ trông coi. Khoảng 2 giờ chiều trời đột ngột đổ mưa. Từ khung cửa sổ của trạm xá, tôi ngồi nh́n đồi nương và nhà cửa ch́m trong làn mưa trắng xóa. Nh́n mưa măi cũng chán, tôi lên giường trùm chăn kín đầu ngủ một giấc dài. Khi tôi thức dậy trời đă tạnh mưa từ bao giờ, ngày đă ngả về chiều. Tôi mở cửa sổ nh́n cảnh vật bên ngoài. Cây cỏ núi đồi vừa tắm gội sau trận mưa hiện ra xanh mướt và lấp lánh trong màu nắng chiều rực rỡ. Đứng nơi khung cửa nh́n về phía nam, cảnh đồi núi trải ra bàng bạc như một bức tranh thơ mộng khôn cùng. Hồn tôi ngây ngất trước vẻ đẹp của phong cảnh nơi nầy. Nắng nhạt dần..., bóng chiều nhè nhẹ buông xuống đồi nương. Trong cơi chiều tịch lặng bỗng vẳng lên tiếng hát của một thiếu nữ đang hái dâu dưới chân đồi. Từ trên cao nh́n xuống, tôi thấy cô nàng với chiếc gùi sau lưng thấp thoáng trong đám dâu non bên kia khe suối. Chỉ thấy một nửa mặt trời c̣n lại trên ngọn đồi phía tây, bóng tà dương trải khắp đồi nương một màu tím thẫm. Tôi nghe một mùi hương là lạ thoảng trong làn gió chiều hôm từ phía rừng Xà Lùng thổi về...

 

Tôi đang mơ màng ngắm nh́n cảnh vật bỗng nghe có tiếng chân người bước đi ngoài hành lang. Tôi bước đến mở cánh cửa gỗ lớn nh́n ra thấy một người đàn ông khoảng 30 tuổi dáng người nhỏ thấp với nước da sạm nắng, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng đang đứng trên hành lang phía ngôi nhà làm văn pḥng ủy ban xă. Trông thấy tôi anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Chào anh! - tôi lên tiếng trước - Anh đến đây có việc ǵ không?

Thay v́ trả lời, anh nh́n tôi rồi hỏi lại:

- Chú có phải là em của Chất không?

Tôi gật đầu:

- Dạ phải.

- Tôi đoán không lầm bởi trông chú hao hao giống Chất. Vợ chồng Chất, Hoa đâu rồi mà trạm xá đóng cửa thế nầy?

-  Anh chị đi Bảo Lộc từ lúc sáng, măi đến giờ nầy sao vẫn chưa thấy vào.

- Trời mưa lớn, đường sá lầy lội không cách ǵ vào kịp đâu, chắc phải đến sáng mai mới vào được.

Tôi giật ḿnh nghĩ thầm: " Không lẽ đêm nay một ḿnh tôi ở đây?"

Ở đây hầu hết là người Bắc, nghe anh ta nói giọng Quảng Ngăi tôi cảm thấy anh ta có vẻ gần gũi.

- Chú từ Quảng Ngăi mới vào phải không - Anh ta hỏi tôi.

- Không, em ở Cát Tiên, anh Chất nhờ em lên đây giúp anh ấy ít việc...

Đă đến lúc tôi cần phải biết người ḿnh đang nói chuyện là ai. Tôi hỏi:

- Anh ở đâu? đến đây có chuyện ǵ không?

Anh nh́n tôi một lát rồi mỉm cười trả lời:

- Tôi tên Quang, hiện đang làm chủ tịch xă Lộc Đức!

Có lẽ nh́n thấy vẻ mặt rất đỗi vô duyên của tôi lúc ấy, anh cười xuề x̣a:

- Tôi chơi rất thân với Chất, chú mới đến nên không biết đó thôi.

Tṛ chuyện dăm ba phút nữa anh chào tôi ra về. Khi anh dắt xe đạp ra đến đường tôi nh́n theo nói thầm:

- Ở cái xứ nầy ai làm chủ tịch xă mà chẳng được.

 

Màn đêm buông xuống rất nhanh, tôi đóng cửa lại thắp ngọn đèn dầu lên. Quả thật vợ chồng anh Chất không ai vào được, đêm nay một ḿnh tôi ở trong dăy nhà hoang vắng nầy. Tiếng kêu của muôn loại côn trùng vang lên tứ phía. Gió bắt đầu thổi và mỗi lúc mỗi lớn dần. Qua khung cửa sổ hé mở tôi nh́n thấy bầu trời mây mù che phủ, không thấy một v́ sao. Vẻ hoang tịch nơi đây đôi lúc khiến tôi có cảm giác rùng ḿnh. Dăy nhà nằm trên đồi cao không có lấy một bóng cây che chở nên hứng trọn hàng trăm cơn gió thổi tới. Một phần v́ giấc ngủ ban chiều, một phần v́ tiếng động vang lên khi gió quất mạnh vào những khung cửa sổ lỏng then bên nhà kho lương thực khiến tôi không sao chợp mắt được. Càng về khuya tiếng gió thổi nghe càng buồn thê thiết. Lẫn trong tiếng gió là những âm thanh kỳ dị lạ lùng. Nghe gió thổi ḷng buồn hơn nghe mưa rơi, tôi có cảm tưởng ḿnh là người nằm trong hang động hơn là nằm trong một ngôi nhà. Thật chẳng lấy ǵ làm thú vị với cảnh suốt đêm nằm nghe gió hú qua đồi....

 

 

2

 

          Sương mù che phủ rừng đồi. Trong ngôi nhà sàn của một người dân tộc giữa khu rừng thuộc đia phận Di Linh tôi ngồi thưởng thức hương vị tết quê nhà qua những món bánh khô anh Chất mang từ Quảng Ngăi vào. Đây là quà tết gia đ́nh gởi cho tôi, anh Chất mang vào đây chờ tôi từ Cát Tiên lên trao lại. Bây giờ đă cuối tháng giêng tôi đến đây giúp vợ chồng anh Chất thu hoạch mấy héc ta ḿ sắn mua lại của một người dân tộc. Những lần trước tôi đến Lộc Đức chỉ quanh quẩn với mấy ngọn đồi quanh trạm xá, lần nầy tôi mới thực sự biết thế nào là rừng rú của vùng cao nguyên Di Linh nầy. Cận kề với những cánh rừng c̣n hoang dă là những rẫy ḿ sắn được mọc lên từ công lao khai phá của những người dân tộc. Họ thả giống xuống rồi bỏ đi nơi khác, đất mới khai hoang rất màu mỡ cọng với lượng nước trời cho đă làm xanh lên hàng mấy chục hec ta ḿ sắn tươi tốt, rồi khoảng 6 tháng sau họ trở lại thu hoạch. Tuy nhiên số lượng quá nhiều, không đủ sức để thu hoạch và cũng rất khó khăn trong việc bán sản phẩm nên họ sang nhượng lại với giá rẻ cho người kinh những rẫy ḿ sắn từ lúc c̣n non. Chị Hoa lặn lội vào tận đây mua lại và bây giờ đă đến vụ thu hoạch.

 

Công việc cũng khá cực nhọc. Ḿ được nhổ lên, bóc vỏ rồi cắt lát đem phơi khô. Tôi ngán ngẩm nhất là khi vác những bao ḿ khô lên một con dốc mà mới 3 giờ chiều đứng dưới chân suối nh́n lên đă không c̣n thấy bóng mặt trời. Nhiều ngày sau đó tôi cũng quen dần với công việc nhưng không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi ră rời mỗi sáng mai thức dậy. Chỉ sau có mười ngày dăi dầu sương nắng da mặt tôi đen sạm, với mái tóc dài phủ xuống vai, một buổi chiều tôi mang gùi từ suối về chỗ ở, anh Chất ngồi trong nhà sàn nh́n ra tưởng nhầm tôi là một gă dân tộc K’Ho.

 

Điều mới lạ trong những ngày ở đây là tôi có dịp trải qua cảnh sống nhà sàn và sinh hoạt cùng những người dân tộc.

 

Tôi ngắm nghía ngôi nhà sàn và thầm thán phục bàn tay khéo léo của người chủ nhà. Họ tỏ ra vô cùng sành sỏi trong công việc chọn lựa cây rừng để dựng nhà. Từ trụ cột chính cho đến rui mè đều là những cây gỗ tốt và có h́nh dáng hoàn toàn giống nhau. Những nuột mây được buộc rất hoa mỹ những tấm vách được đan tỉ mỉ công phu. Toàn bộ ngôi nhà không t́m đâu ra một nét cẩu thả lượm thượm, tất cả đường nét tạo nên một sự hài ḥa. Khi nh́n ngôi nhà ta cảm nhận được bản sắc văn hóa rất riêng của dân tộc họ.

 

Chúng tôi tạm trú trong ngôi nhà sàn khoảng mươi hôm th́ vợ chồng người chủ nhà trở về. Một buổi chiều từ bên kia đồi nơi chúng tôi đang làm việc cách ngôi nhà khoảng 1km - nh́n về phía bên này có hai bóng người quanh quẩn ngoài ngôi nhà. Khi chúng tôi nghỉ việc quay về đến nơi mới biết đó là chủ nhà. Mặc dù nhà của họ nhưng biết chúng tôi để đồ đạc vật dụng trong ấy nên họ vẫn đợi chúng tôi về mở cửa. Họ tỏ ra thân thiện và vui vẻ trước việc chúng tôi tự ư sống trong nhà của họ trong thời gian họ đi vắng. Không đợi họ yêu cầu, chúng tôi tự dọn đồ đạc ra để trả lại nhà cho họ. Trước khi t́m chỗ ở mới, chúng tôi căng bạt lên khoảng đất trống cạnh ngôi nhà để ở tạm. Hôm sau khi trời vừa tối, một đoàn người K’Ho già trẻ lớn bé gần hai chục người kéo tới chỗ chúng tôi. Họ từ những buôn bản xa xôi trong rừng sâu đến đây để thu hoạch ḿ. Trong số chúng tôi có bác Dân là cha vợ của anh Chất, người thường tiếp xúc và quen với tập quán sinh hoạt của họ thành thử chúng tôi và họ cũng dễ sống ḥa đồng với nhau. Ban ngày phần ai lo việc của ḿnh, đến chiều về chúng tôi cùng họ ăn uống tṛ chuyện trên khoảng đất trống cạnh ngôi nhà sàn. Khi màn đêm buông xuống, họ gom củi khô lại đốt lên một đống lửa lớn và ngọn lửa ấy cháy cho đến tận mờ sáng hôm sau. Chúng tôi thừa hưởng được hơi ấm bên đống lửa của họ trước cái lạnh của rừng núi về đêm, đống lửa ấy ngoài việc tạo ánh sáng để sinh hoạt ban đêm c̣n có tác dụng xua đi lũ muỗi rừng.

 

Nhiều đêm tôi nằm bên phía lều của ḿnh để quan sát họ. Giữa cái lạnh của sương rừng về khuya, bên ánh sáng của ngọn lửa khi tỏ khi mờ, những khuôn mặt của họ hiện lên chập chờn hoang dại. Trong ngọn lửa kia có hồn thiêng của tổ tiên họ, ngọn lửa ấy vừa là biểu tượng cho sự trường tồn vừa làm sáng lên trong cơi đêm man khai h́nh bóng của một bộ lạc u buồn.

 

Những lần đầu gặp họ khi th́ trên đường phố ở thị trấn B’Lao khi th́ giữa chốn rẫy rừng tôi cảm thấy trên khuôn mặt họ luôn chứa một điều ǵ bí ẩn. Nhưng khi tiếp xúc với họ nhiều tôi thấy điều ấy không c̣n nữa, tất cả con người họ đều toát ra vẻ hồn nhiên chân thật. Tiếp xúc nhiều với người kinh, họ đều nói được ngôn ngữ của chúng ta (có người nói rất sơi, có người c̣n ở mức sơ đẳng nhưng khi nghe chúng ta đoán được họ muốn nói ǵ). Ngược lại dù tiếp xúc nhiều với họ người kinh chúng ta không mấy ai nói được ngôn ngữ của họ.

 

Ban ngày làm việc mệt nhọc, đêm về cánh đàn bà con gái đi ngủ sớm, chỉ c̣n năm bảy người đàn ông ngồi quây quần bên đống lửa uống rượu. Đêm ấy tôi thấy một người đàn ông vóc người nhỏ thấp, túm chân một con gà, dang tay đập đầu con gà đang vùng vẫy vào một ḥn đá., con gà chết tức khắc, anh ta nhổ sạch lông mà không cần nhúng vào nước sôi. Một lát sau mùi thịt gà bay lên thơm phức từ đống than đỏ hực bên đống lửa. Con gà được xé ra làm nhiều miếng nhỏ rồi đặt vào chiếc nắp vung, tôi thấy những miếng thịt gà ấy c̣n dính nhiều máu tươi bởi gà không được cắt tiết và nướng chưa được chín. Rượu được rót vào chiếc ca nhựa và họ chuyền tay nhau uống liên hồi với món thịt gà được làm theo khẩu vị của riêng họ. Khoảng một giờ sau, có một thanh niên tỏ ra quá chén đứng lên vung tay múa chân gây sự với một người lớn tuổi. Họ la lối với nhau bằng ngôn ngữ của họ nên tôi chẳng biết chuyện ǵ. Tiếng la hét của gă say rượu làm những người đang ngủ phải thức dậy. Cuối cùng để trừng trị cái tội quậy phá của gă, chủ nhà sàn mở cánh cửa duy nhất của ngôi nhà ra, khung cửa chỉ rộng chừng một mét vuông, hai người đàn ông lực lưỡng ôm chặt lấy gă đến bên khung cửa và bằng một cú ném như thể người ta ném bao ḿ khô vào kho; hai người đàn ông kia đă quăng gă say rượu bay tuốt vào ngôi nhà sàn tối ôm bên trong. Cánh cửa nhà sàn lập tức đóng lại và chốt chặt bên ngoài. Sau một hồi la hét bỗng dưng gă im lặng và một lát sau ở bên ngoài tôi nghe gă cất tiếng ngáy kḥ kḥ.... Cuộc rượu chấm dứt, mọi người về chỗ ngủ của ḿnh và sau đó có lẽ duy nhất c̣n ḿnh tôi với chứng khó ngủ nằm nh́n lửa cháy trong màn đêm hoang tịch mà nghĩ ngợi vu vơ…

 

*

 

Khi biết được trong số chúng tôi có vợ chồng anh Chất là thầy thuốc, nhiều người tự đến khai bệnh và xin thuốc. Phần nhiều họ bị di chứng của bệnh sốt rét và những chứng bệnh sinh ra do thiếu dinh dưỡng. Mấy ngày sau chị Hoa về trạm xá mang thuốc vào phân phát cho họ. Họ rất quí mến chúng tôi bởi chúng tôi luôn tỏ ra thân thiện và vui vẻ với họ. Tôi thích nhất là món cơm cháy của họ được nấu bằng gạo lúa ba-xe. Họ dùng củi dẻ, loại củi cho ra một thứ than thượng hạng để hong khi nước trong nồi vừa rút cạn. Khi cơm đă chín họ đem ra khỏi bếp, nắp vung mở ra và mùi hương của gạo lúa ba-xe tỏa ra thơm lừng. Cơm ăn hết rồi c̣n lại dưới đáy và chung quanh nồi là một lớp cơm cháy vàng rộm thơm gịn, nếu khéo tay ta có thể lấy lớp cơm cháy ấy ra nguyên h́nh dạng của chiếc nồi. Để thưởng thức món cơm cháy tuyệt vời nầy, tôi tế nhị lấy những miếng đường trong số lương thực dự trữ của ḿnh ra đổi cho họ.

 

Khoảng mười hôm sau công việc thu hoạch đă xong, chỉ đợi ḿ khô đóng bao mang qua bên kia đồi đợi xe vào chở. Anh Chất về Cát Tiên, chị Hoa trở lại trạm xá, bác Dân ra thị trấn, chỉ c̣n tôi ở lại với trách nhiệm trông coi mấy tấn ḿ sắp khô. Được mấy ngày đầu, sau đó v́ quá buồn và biết chắc không ai trộm cắp tôi đạp xe đi hơn 10km đường rừng về trạm xá hít thở bầu khí văn minh của người Kinh. Sau đó cứ mỗi ngày một lần tôi đạp xe vào rừng coi ngó vài ba giờ rồi lại đạp xe về trạm xá ăn ngủ. Một tuần lễ sau, toàn bộ số ḿ khô được người mua đem xe từ thị trấn vào chở đi. Gần một tháng với cảnh sống và làm việc cực nhọc trong rừng sâu, một buổi chiều đẹp trời tôi về thị trấn Bảo Lộc đi lang thang trên đường phố với cảm tưởng vừa thoát ra khỏi sức níu giữ chân t́nh của những cánh tay rừng rú hoang sơ...

 

( c̣n tiếp…. )

 

Nguyễn Hoàng Dương

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net