VĂN HỮU

Số 24 Mùa Xuân 2014

____________________________________________

 

Thu Hương Lê 

 

Rong bút mùa Xuân 2014

 

 

           Xuân ở bắc bán cầu nơi tôi đang ở, một tỉnh rất nhỏ, thuộc về hướng bắc Phoenix, tiểu bang Arizona đang ở độ nóng 96 độ F. Hoa tưng bừng nở, Autumm Sage hay c̣n gọi là hoa môi hồng (pink lips) màu đỏ, màu hồng cũng như hoa Yucca màu hồng, màu vàng nhạt rung rinh theo gió nhẹ trong cái nóng sa mạc. Tôi ngồi trước hiên nhà, nh́n chim bướm thăm vườn. Các cô các cậu chim lao xao (cái tên chim mà thi sĩ Trần Mộng Tú đặt tên cho chim Hummingbird) vụt đến vụt đi sau khi hút nhụy hoa. Cái mỏ nhỏ, dài xinh xinh nếm mật ngọt, đôi cánh hoạt động không ngừng như cánh quạt trực thăng. Mắt long lanh đảo qua đảo lại thật dễ thương. Các cô các cậu hoàng oanh, se sẻ, líu lo trên cành, đàn chim cuốc vội vă băng qua lộ, và có lẽ rắn rung chuông đang tắm nắng ngoài đường hay các tảng đá nóng bỏng. Cây cành rũ lá v́ nóng. Xuân của tôi trong cái nóng điên người, có hoàng hôn tuyệt đẹp và có b́nh minh mê hồn với các màu sắc lạ mà ng̣i bút không thể diễn tả được.

Ôi! Nắng sa mạc và núi rừng nơi đây cho tôi cảm giác b́nh an hạnh phúc rất lạ sau 20 ngày cùng chàng về thăm Ái Nhĩ Lan, t́m lại nguồn cội của đứa cháu đời thứ ba sống trên nước Mỹ. Như tôi hănh diện làm người Việt Nam t́m tự do trong tháng tưđen 1975, sau ngày miền nam bị quân cộng tràn vào chiếm đóng. Muốn tự do tôi đổi một quê hương, vượt biến Thái B́nh Dương. Ông cố của chàng, muốn sống c̣n vượt đại dương sau bệnh dịch khoai bị sùng, 1845 mà tử vong không thể tưởng tượng dưới sựđô hộ của nước Anh (người Ái chịu sự độ hộ và kỳ thị tôn giáo trong bẩy thế kỷ dài). Tới được nước Mỹ, ông cố mất hai người con trong chiếc tàu vượt Đại Dương bị cháy. Người Ái đến Mỹ ngoài bệnh tật đói, nghèo và bị kỳ thị khắp nơi trên quê hương mới, nước Mỹ. Người Ái t́m đến Mỹ trước thế kỷ trước thế kỷ 18 phải sống khổ cực trong rừng núi với người bản xứ cho đến đầu thế kỷ 18 đợt di dân đến được đất Mỹ khá đông, họ là những người t́m tự do tôn giáo và tự do sinh sống mà phần lớn là Prebyteri¬an. Đợt di dân trong nạn đói 1845 đa số là người Thiên Chúa giáo(catholic) bỏ nước ra đi. Người Ái là những người đổ máu cho nước Mỹ từ ngày đầu tiên dành độc lập. Trong số 42 tổng thống Mỹ, có 22 tổng thống là người có ḍng máu Ái. Những vị tổng thống tôi biết có ḍng máu Ái: John itzgeral Kenedy- TT thứ 35, Lindon Baines Johnson- TT thứ 36, Richard Milhous Nixon-TT thứ 37, James Earl Carter,- TT thứ 39, Ronald Wilson Reagon,- TT thứ 40, George Herbert Walker Bush- TT thứ 41, William Jefferson Clinton-TT thứ 42, George Walker Bush- TT thứ 43 và Barack Hussein Obama-TT thứ 44. Ngoài ra Abraham Lincoln-TT thứ 16 nổi tiếng trên toàn thế giới, người giải phóng nô lệ trên nước Mỹ. Tựđo và sự sống cho dân Ái khả năng phi thường tranh đấu cho dân của họ. Dân số nước Ái hiện nay chỉ có 4.8 triệu người so với gần hay hơn 35 triệu đang là người Mỹ và nhiều triệu người có ḍng máu Ái đang sống ở Canada, Australia và nhiều quốc gia khác trên thế giới.

Phải xa quê hương, phải mất mát, phải đau khổ, phải tranh đấu để sống c̣n mới biết thế nào là người mất quê hương bất cứ dưới h́nh thức nào và thế nào là ḷng yêu tổ quốc nơi ông cha ra đời. Ái Nhĩ Lan một mảnh đất mưa nhiều, đá nhiều và đất cày cấy quá ít, bịđô hộ trong 7 thế kỷ mà vẫn sống hùng sống mạnh. Khối người Ái trên nước Mỹ không bao giờ quên quê hương. Họ t́m mọi cách để giúp đỡ người Ái trong những khó khăn. Người Mỹ nào đến thăm nước Ái cũng có ḍngmáu Ái, là một điều tất nhiên. Chàng t́m được nguồn cội, một niềm hănh diện vô biên. Nh́n sự thương mến bồi hồi khi chàng nói chuyện với những hàng xóm của ông cố của chàng, tôi biết rằng nước Ái vẫn và sẽ sống măi măi trong ḷng dân Mỹ gốc Ái.

Tôi biết, các con các cháu tôi sẽ chẳng bao giờ quên Viêt Nam. Những bất hạnh đau khổ khó khăn của tôi và bao nhiều người khác vẫn là thành luỹ vô biên cho các đứa con chưa có dịp về thăm quê hương của cha mẹ những người bỏ nước chạy ra biển Đông tháng tư 1975.

Xin cho quê hương muôn đời tự do và là nơi cưu mang dân Việt đang sống trên mảnh đất h́nh chữ S.

Long live Việt Nam, a country where I was born.

Vài hàng viết về ḷng yêu mến quê hương của người viết đă một lần làm người tị nạn.

 

Thu Hương Lê

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net