TRẦN THIỆN HIỆP

Đào Huy Đáng
BƯỚC VÀO CƠI THƠ "MẶT TRỜI
LƯU VONG"
CỦA TRẦN THIỆN HIỆP

Nhà
thơ Trần Thiện Hiệp đă đến với chúng ta qua" Cây Lá Phận Người"
đánh dấu một thành công vững chắc. "Mặt Trời Lưu Vong", thi phẩm
thứ hai của anh là một nối tiếp sáng chói khác, bởi ngoài kỹ thuật già
dặn, tập thơ này là một thông điệp mang nhiều ẩn dụ sâu sắc.
Trước hết, thơ trần Thiện Hiệp cũng như Phạm Thiên Thư, mang nhiều h́nh
ảnh đẹp như bướm chim, hoa lá, trăng sao, sông núi. Anh rất nhạy cảm với
thiên nhiên, cho nên thiên nhiên đi vào thơ anh thật ngọt ngào, thật
truyền cảm:
Sáng mai ta hứng hạt sương rơi
Từ đóa trà mi đọng nắng trời
Thấm vết lệ hoen đôi mắt ấy
Dỗi hờn em có sẽ dần vơi
hoặc:
Chia em một nửa hồ mây vương
Nửa đàn bạch hạc giữa chiều sương
Và chia em cả ngàn hoa thắm
Với bướm vờn bay trong sắc hương
(Ngần Ấy Cho Em, tr. 83)
hay:
Nhớ lên núi tím miền biên trấn
Phố nhỏ bụi mù phố có em
Hoa cúc vườn em hoa cúc thắm
Trăng sương soi lạnh bóng bên rèm
(Phố Núi, tr.89)
Mỗi h́nh ảnh đẹp trong thơ đều thấm nhuần rung động trữ t́nh của một tâm
hồn rất đổi thơ. Tuy nhiên, h́nh ảnh dẹp trong thiên nhiên đâu chỉ đi
vào thơ bằng nét phiêu diễm mơ màng, bằng xúc cảm lăng mạn, nó c̣n ḥa
chứa cả cái vô vi của Lăo Tử. Xin nghe:
Sáng ta có đỉnh mây hồng
Đêm hâm rượu ấm uống ḍng sông sao
Để hồn lộng gió trời cao
Hóa thân hoàng hạc cơi nào rong chơi
(C̣n Bước Phiêu Du, tr.11)
hoặc:
Nhánh hương lễ sớm khói vờn bay
Đón nhận thêm năm buổi sáng này
Tâm cảnh vẫn là tâm cảnh đă
Có từ hoàng hạc xa lầu mây
(Tâm Cảnh, tr.59)
Theo cư sĩ Tịnh Liên Nghiêm Xuân Hồng th́ triết lư của Lăo Tử là triết
lư dọn đường cho tâm thức đạo sĩ thấm nhập Phật pháp, nhất là về pháp
môn Thiền. Cho nên chúng ta không lấy làm lạ khi đọc những câu thơ vừa
có h́nh ảnh đẹp vừa đi vào tinh thần bát nhă của Phật giáo (sắc lẫn
không trong cùng một tâm cảnh của Trần Thiện Hiệp):
Gió lay đào rụng vườn sau
Ngỡ trăm cánh bướm lạc vào mênh mông
Nhện buồn giăng mối tơ ḷng
Ta ngồi nối sợi sắc không vào hồn
(Bài Thơ Không Tên, tr.63)
Thơ không h́nh ảnh là khuôn mặt thiếu hồng huyết cầu trở nên xanh xao,
là thiếu diệp tố trở nên khô vàng. Thơ Trần Thiện Hiệp đă tránh được
khuyết điểm cơ bản ấy. Chẳng những thế, qua các h́nh ảnh phong phú, linh
động, Trần Thiện Hiệp đă gởi gấm rất nhiều đến độc giả ngoài tư tưởng
Lăo Trang và Phật pháp. Trước hết anh viết lên lời hoan ca về t́nh yêu,
về hạnh phúc:
hạnh phúc là suối mát cỏ hoa
khổ đau là gai khô sỏi đá
trải dài con đường hồng trần
tôi d́u em đi gót mềm năm tháng
lẫn lộn buồn vui
với tấu khúc thăng trầm của rừng xanh biển cả
(Đường Hồng Trần, tr. 13)
Anh đă nh́n sâu cái bi đát hiện hữu của nhân sinh:
Mười năm râu tóc sương pha
Chân dung nh́n lại ngỡ là người dưng
Quẩy b́nh vào giữa núi rừng
Thênh thang uống cạn mấy tầng hư không
Rượu tàn thấy dưới cội thông
Trong say đă khắc một ḍng thơ đau.
(Thời Gian, tr. 18)
Tới đây thơ đă mở ra vấn đề lớn hơn vấn đề tâm t́nh, đó là cái phù ảo
của kiếp nhân sinh. Nhà thơ đă gieo tê điếng bàng hoàng cho người đọc
qua câu thơ xuất thần: "Thênh thang uống cạn mấy tầng hư không"!
Cái kiếp người bào ảnh c̣n được tác giả nhắc tới ở bài Thu, trang 26:
Ru em giấc ngủ muộn màng
Mưa khuya thánh thót bên hàng hiên rơi
Nghe trong vần chuyển đất trời
Có tôi hạt bụi giữa đời phù du.
Có một bài thơ mô tả cuộc sống nhạt nhẽo, tầm thường, những h́nh ảnh
cũng tầm thường và nhạt nhẽo. Nhưng thơ lại thăng hoa vào một thần trí
sáng tạo tuyệt vời. Đó là bài Buổi Sáng Ngồi Mơ, trang 50:
Cuối tuân say ngất - thứ hai nghỉ
Điện thoại sở làm khai nhức đầu
Vợ giận cằn nhằn, ta phớt tỉnh
Góc nhà tréo cẳng chiêu trà tàu
Vườn sau thơ thẩn con mèo mướp
Của bác Mỹ đen ở cạnh nhà
Khi đến gốc đào, mèo đứng lại
Ngắm đôi bướm nhỏ bay là đà
Nh́n mèo, dơi bướm ta vui lây
Đời vẫn c̣n lưa những phút này
Cũng bởi nhờ say nên mới gặp
Dẫu rằng hạnh phúc thoảng mây bay
Ước mơ như bướm hoặc như mèo
Thanh tịnh sớm chiều giữa lá reo
Cơm áo nợ nần không vướng bận
Vợ già hầu rượu đừng kèo nhèo
Trà cạn, mèo đi, bướm đă xa
C̣n trơ khóm cúc ngoài hiên nhà
Nhồi thêm tẩu thuốc phà tơ khói
Chợt nhớ ba đào vẫn cơi ta.
Ở đây cái gàn bướng, cái lẩm cẩm rất thơ, cái mơ màng thật khả ái, và
cái tỉnh giấc đột ngột th́ thật ngậm ngùi se thắt.
Trần Thiện Hiệp c̣n đưa thơ vào niềm đau đất nước qua bài Trùng Trùng
Vây Bọc (trang 56) vào t́nh nhân loại qua bài Cùng Người Bạn Da
Đỏ (trang 60), về nỗi buồn bơ vơ trên đất tạm dung qua bài Tết Ở
Đây (trang, 23) và bài Thành Phố Này (trang 27), về niềm
thương nhớ mẹ hiền qua bài Cũng Là Ghi Nhớ (trang, 46). Bài nào
cũng được diễn tả bằng kỹ thuật già dặn, ngôn ngữ chuốt lọc và gợi cảm,
bằng nhiều h́nh ảnh dễ khơi rung cảm man mác, bâng khuâng nơi người đọc.
Ngậm ngùi nhất là bài cảm khái cho thân phận lưu vong của ḿnh:
Đọc sách, người xưa hờn vong quốc
Ta nay ngh́n biển biệt quê nhà
Ḷng vẫn nhủ ḷng ngày quang phục
Soi gương đầu bạc buồn xót xa
Vào núi thử cung đường tên ngắn
Chừng như muông thú cũng cười khinh
Ôi thôi đă thế th́... thôi thế !
Rừng vắng treo cung thẹn với ḿnh
Tang bồng hồ thỉ đành ảo mộng
Diệt Tần thôi thiếu một Kinh Kha
Từ biết sức ṃn nên cầm bút
Dẫu rằng sông núi vẫn trong ta
(Rừng Vắng Treo Cung, trang 92)
Trần Thiện Hiệp suốt 17 năm lưu vong, dù có tâm sự riêng, những u uẩn
đau buồn, nhưng vẫn bền bỉ với công việc sáng tác. Thơ anh xuất hiện
trên nhiều báo... Thơ anh xoay qua nhiều đề tài nhưng nhân sinh quan của
anh th́ nhất quán: đó là sự chấp nhận thân phận, chấp nhận sự hiện hữu
của cuộc đời với nụ cười thật vô vi, thật mầu nhiệm trong cuộc hóa giải
mọi nghịch cảnh. Tôi xin mượn 4 câu thơ trong bài tứ tuyệt C̣n Nối
Ngh́n Chương ở trang 64 để tạm dừng bước vào cơi thơ Mặt Trời Lưu
Vong của Trần Thiện Hiệp:
Cơi này đâu có lối thiên thai
Th́ cười nhẹ bước giữa trần ai
Dẫu trăm cơn băo th́ sao đă
Đời chép ngàn trang vẫn nối dài.
ĐÀO HUY ĐÁNG
art2all.net
|