TRẦN THIỆN HIỆP

VƯỜN EM CUỐI HẠ
những cánh lá đầu tiên trở vàng
vườn em cuối hạ
đôi chim như khách lạ chợt đến
rồi bay đi
c̣n lại tiếng thầm th́ trên tóc em gió nhẹ
nắng vàng hanh chiều nghiêng vai áo
em âm thầm tựa bức tranh xưa
dựa cội cây
lạc hồn trong lá đong đưa
tôi chiêm bao trần ai hư thực
những mất c̣n
quá khứ tương lai
năm tháng tàn phai
đời - trên - cuối - đường - tên - bắn
c̣n lại được ǵ cho tóc em xanh
cho môi em thắm
ngoài những câu thơ viết giữa đêm dài
mốt mai em lên non ngồi đọc
ngàn năm rừng cây đêm khóc
đá mọc rêu xanh
tôi chín mươi năm bước dài qua hai thế kỷ
mặt trời trên vai
t́nh thương đỏ lửa trong ḷng
hướng về con người khổ đau
bốn phương trái đất
mong một ngày ước mơ thành sự thật:
thế giới không c̣n thù hận can qua
hết cảnh đói khổ không nhà
con người sống trong an ḥa hạnh phúc
bây giờ cuối hạ
lá vườn em rồi rơi rụng vào thu
cho sớm mai mờ nhạt sương mù
để tôi vẫn làm thơ
và thương mến.
tth*

art2all.net
|