trần văn sơn

 

 

ẨN   LAN

 

 

 

Mẹ dạy con nâng niu từng hạt thóc

Hạt ngọc của trời con nhớ không con

Ba dạy con nâng niu từng tấc đất

Tấc đất tấc vàng con nhớ không con

 

Con nhớ không mẹ tảo tần hôm sớm

Tay bế tay bồng chắt mót từng xu

Đêm mưa bão mẹ ôm con bó gối

Rét căm căm không một mái nhà

 

Con nhớ không ba còng lưng cuốc đất

Mồ hôi tuôn hòa lẫn giọt máu hồng

Lúa ngậm sữa gặp nắng hè cháy rụi

Giận giọt mưa không tưới ướt ruộng đồng

 

Con lớn khôn ba mẹ mừng quá đỗi

Thân ba tàn sức mẹ kiệt có hề đâu

Như cơn lốc tạt qua vùng núi thẳm

Lan ẩn mình vẫn nở giữa rừng sâu

 

Trần Văn Sơn

 

 

 

 

 

art2all.net