|
trần văn sơn
ĐÊM NẰM PH̉NG CẤP CỨU BỆNH VIỆN GARDEN GROVE
Tôi bay trên tôi nh́n tôi nằm Nh́n tôi tôi gọi tôi lặng câm Tay chân mắt mũi dây chằng chịt C̣n mỗi vành tai mắt nhắm nghiền
Vợ con bè bạn khóc quanh tôi Tôi hỏi tại sao không trả lời Mất nước không lo lo khóc lóc Sá ǵ chiếc lá cuối mùa rơi
Tôi bảo nhà thương trả tôi về Nước non ngàn dặm bước chân quê Mấy ông bác sĩ bày tṛ khỉ Soi-Rọi đau ḷng cái tử thi
Hăy trả tôi về với cái tôi Xác kia mượn tạm sống qua đời Dại khôn nhắm mắt là ra lẽ Sao trói thân tôi một chỗ ngồi
Kẻ sĩ chở đời trong sách
vở Bùi Giáng thả thơ ra giữa chợ Vểnh râu khều nhẹ lăo tặc thiên
Quanh quẩn bên tôi hồn uổng tử Mộ bia hiu hắt thế nhân sầu Nghĩa trang vắng bóng người sương phụ Hương khói thôi đành lỡ vó câu
Tôi bay vượt khỏi xác thân tôi Thanh khí siêu nhiên mất dấu người Lư Bạch say thơ trêu chọc nguyệt Rong thuyền uống cạn chén trăng chơi
Tỉnh dậy ngẩn ngơ h́nh bóng cũ Tôi đây-Lạ hoắc tiếng kinh cầu Hôm qua Bến Hải mưa vần vũ Hôm nay nằm bệnh quê nhà đâu
Bè bạn thở phào tôi c̣n sống Sống thêm một tuổi càng thêm buồn Lời thề sông Dịch không tṛn mộng Nát óc t́m về cơi Xả-Buông
Vợ con mừng khóc tôi c̣n sống Sống thêm một tuổi khổ đời nhau Thà làm bọt nước tan trong sóng Giỡn với trùng dương vạn kiếp sau
Đường trúc thư trang 8/2011
|