|
trần văn sơn
MƯA TRÊN NHỮNG CHÙM CHUỖI NGỌC
Trời đang nắng chợt mưa rơi nặng hạt Mưa mịt mù mưa dai dẵng ngày đêm Vườn chuỗi ngọc em mưa bay xơ xác Bầy lá phong trải thảm úa vàng sân
Em ngửa mặt hứng giọt mưa vần vũ Giọt lệ sầu hiu hắt giấc mơ tan Quê ngàn dặm nghẹn ngào sương tuyết phủ Hồn cỏ cây lạ lẫm dấu chân quen
Em đội mưa nâng niu từng lá cỏ Lạnh đôi tay ấm áp trái tim đời Mưa ôm ấp quỳnh hoa vừa nở rộ Chuỗi ngọc xanh lấp lánh cuộc tình người
Mưa tí tách tiếng dương cầm réo rắt Hòa ngũ âm khúc dạ cổ hoài lang Người xưa đến mang hồn mưa u uất Nhịp tử sinh cùng vũ trụ xoay vần
Em xuống phố quẩn quanh con phố nhỏ Bụi mưa bay mơn trớn tóc em mềm Mưa tầm tã che vầng trăng cố xứ Trăng phương tây toả sáng xóa màn đêm
Mưa lang thang trong công viên cuồng loạn Gió thét gào cây trốc gốc chênh vênh Hồn tượng đá mang mang thiên cổ hận Vọng cố nhân hề phương đông buồn tênh
Em đóng cửa xa đường mưa ngõ trúc Bên án thư nghĩ chuyện một dòng sông Lũ bàn ghế có em thêm hạnh phúc Ngôi nhà có em sưởi ấm tình nồng
Đường trúc thư trang
|