trần văn sơn

 

 


RU GIẤC NGỦ SAY

Triều Tâm Ảnh

 

Sư cụ ơi, cho con xin đốm lửa
Soi tờ kinh lần tràng hạt nam mô
Rừng u tịch lũng sâu vang tiêng mơ
Chỗ con nằm phiến đá mọc bên hồ

Sư cụ ơi, cho con xin nắm đất
Trước sân chùa con gieo hạt nhân sinh
Chuông vọng nguyệt nuôi mầm hoa bất tử
Chim chóc họp đàn tĩnh lặng nghe kinh

Sư cụ dạy con chữ Nhẫn vỡ ḷng
Khắc trên đá cùng chữ Tâm cứu rỗi
Gốc bồ đề ngàn năm rễ tủa h́nh rồng
Bầy thỏ bạch dựa lưng chắp tay sám hối

Sư cụ dạy con quên cái nhớ trong đầu
Nhớ cái có vầng trăng soi bóng nước
Mỗi buổi sáng con nh́n con lần cuối
Ngày qua ngày tịnh cốc khuất chân mây

Con học thuộc ḷng trang kinh Phổ Độ
Hiểu chưa thông một chữ Ngă vô thường
Sư cụ dạy con mỗi tối niệm hương
Khêu ngọn bấc lung linh ngôi tam bảo

Con thiền định ḷng vẫn c̣n phiền năo
Tụng Phổ Môn chưa thanh tẩy nợ đời
Quẩy nước lên đồi mơ ngày xuống núi
Tưới luống rau thương sĩ khí một thời

Sư cụ dạy con nhặt lá vàng rơi
Gom một chỗ ủ phân nuôi cây lá
Trên sườn non có một bầy tượng đá
Tướng cướp buông đao kinh động núi rừng

Con u mê cơng nghiệp chướng trên lưng
Vất bỏ nó sợ thành h́nh nhân rỗng
Sư cụ dạy con đong đưa nhịp vơng
Ru giấc ngàn năm dưới gốc bồ đề.


TVS
 

 

 

 

art2all.net