|
trần văn sơn
T ư ở n g t ư ợ n g
Tưởng tượng một ngày nào đó Em đóng kín cửa nhà không tiếp khách Không ti vi Không điện thoại Chung quanh em Bốn bức tường trơ trọi Khung ảnh cũ Người xưa
Tưởng tượng một ngày nào đó Trong nhà có chiến tranh Lũ bàn ghế không ờ yên một chỗ Chúng nó đ̣i hơi thở Cái ghế đ̣i chỗ ngồi Cái tủ đ̣i sách vở Em sẽ nghĩ ǵ Khi bức tường không c̣n khung ảnh cũ Người xưa
Tưởng tượng một ngày nào đó Mọi người sống hồn nhiên Trần truồng Như thời khai thiên lập địa Anh Adam Em Eva Mở cửa vườn địa đàng Vĩnh cửu
Tưởng tượng một ngày nào đó Tất cả sinh vật đều giống nhau Anh là em Là tất cả Và thế giới này chỉ c̣n lại một người Người đó chính là em Đồng nhất Và t́nh yêu của chúng ta Đồng nhất Giữa Đất Trời Và Vạn vật
(trong
Thấp thoáng vài nụ hoa
)
|