|
TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT
TẬP II - NƯỚC
MẮT ĐÀN ÔNG
17.2.2021 - Bạn đó à, ḿnh kể tiếp chuyện khi vô nhà bác Tám cho bạn nghe. Sau khi chuyện tṛ ngắn gọn, ḿnh vội vă chào bác Tám Tham và bác gái đặng xin phép về mặc dù bác cố giữ ḿnh lại để dùng bữa cơm trưa với bác. Ḿnh xin lỗi bác v́ sáng nay đi mà quên báo trước cho chị Sáu biết nên ḿnh hơi sốt ruột. Các cháu lạ nơi lạ chỗ, lỡ sơ sẩy điều ǵ th́ nguy. Bác Tám thông cảm và vội ra trước hiên nhà lấy chiếc xe đạp cho ḿnh mượn, lúc bấy giờ cũng đă gần 12 giờ trưa rồi. May nhờ chiếc xe đạp bác Tám cho mượn, ḿnh về nhà vừa kịp lúc chị Sáu dọn cơm cho mấy cháu ăn, ḿnh cũng nhào vô ăn luôn. Trong bữa cơm, chị Sáu hỏi ḿnh rất nhiều về nội dung cuộc nói chuyện giữa ḿnh và bác Tám, nói chung là việc làm ăn sinh sống tại thôn Phú Thuận có ǵ khởi sắc và tiện lợi cho ḿnh không? Ḿnh trả lời với chị là khả quan. Như vậy là mừng cho cậu - chị nói. Lần trước cậu vào và tỏ ư định muốn lập nghiệp ở đây, chị cũng phân vân, v́ chị biết xưa nay cậu đâu có chuyên về lao động chân tay. Ḿnh ngắt lời chị, không sao đâu chị, mấy tháng trui rèn trên núi Sơn Trà, em cũng quen lắm rồi. Chị không nhớ sao, mỗi lần cha ḿnh ổng uống vài chung rượu vào, ổng hay nói đi nói lại câu: Đói đầu gối hay ḅ, cái chân hay chạy, cái gị hay đi. Em c̣n nhớ măi câu nói nầy. Câu nầy gần như một thành ngữ, nó vừa dân gian, vừa triết lư. Thấy cậu quyết tâm như vậy, chị cũng yên tâm - chị nói. ~ ~oo0oo~~
Liên tiếp cả tuần lễ, ngày nào ḿnh cũng ghé nhà bác Tám Tham để bàn chuyện sinh sống làm ăn ở thôn Phú Thuận, hai việc ḿnh đang mơ tới là mua nhà và mua đất. Với số tiền ít ỏi ḿnh đang có, chẳng hiểu giấc mơ của ḿnh sẽ bay tới đâu? Dẫu sao, mơ th́ cứ mơ cái đă! Phải không bạn? Hôm nọ, bác Tám Tham chịu khó dẫn ḿnh đi coi một căn nhà nhỏ bằng gỗ, mái lợp tôn, chủ nhà có ư bán. Nhà tuy nhỏ nhưng được cái là nhà được cất trên một nền đất ngay cạnh suối nước Thiên Thai, rất đẹp. Lúc bấy giờ, ḿnh mê khung cảnh bên suối nên mê luôn căn nhà. Tiếc là chủ nhà đi vắng nên ḿnh và bác Tám Tham chưa trao đổi được ǵ cả. Hỏi thăm mấy người hàng xóm quanh đó, họ nói chú ấy đi bẻ đót trên rừng, chiều tối mới về. Ḿnh liền nhờ mấy người hàng xóm nói lại giùm với chủ nhà, sáng mai ḿnh sẽ tới lại để trao đổi việc mua nhà. Ḿnh và bác Tám Tham yên tâm ra về.
Sáng hôm sau, ḿnh đạp xe thật sớm để xuống căn nhà gỗ
định mua ấy. Ḿnh đi một ḿnh, không dám gọi bác Tám Tham đi cùng v́ ngại,
bác thường ở nhà coi nhà, bác gái và em Tuyết bận việc buôn bán, c̣n em Sơn
con trai út của bác th́ đi học. Ḿnh đạp xe ngang qua nhà bác thật nhanh, cố
ư để bác đừng thấy. Sau khi trao đổi câu chuyện mua nhà, ḿnh được biết anh ấy tên là Uẩn, 40 tuổi, hơn ḿnh 4 tuổi. Anh ấy ở đó một ḿnh nên anh muốn về lại quê ở B́nh Định để sinh sống. Ḿnh chỉ biết về anh ấy chừng đó thôi, v́ tế nhị, ḿnh không muốn t́m hiểu tiếp. Anh Uẩn chỉ có vỏn vẹn một căn nhà gỗ đây, một sào tây ruộng nước đang cấy lúa, cũng gần, chỉ cách nhà chừng 200 mét, và một sào đất mầu trồng củ quả nằm dưới lũng sâu cách nhà khoảng 500 mét đường dốc. Sau khi biết được tổng số tiền mà anh Uẩn muốn bán 3 nơi đó cho ḿnh vượt lên số tiền ḿnh đang có, ḿnh phân vân vô cùng, phải nói là tiếc th́ đúng hơn. Bởi lẽ, ḿnh rất ưng ư chỗ nầy. Gíá cả so với Đà Nẵng th́ rẻ hơn nhiều. Trên đường về lại nhà, ḿnh ghé nhà bác Tám Tham để thăm bác và tŕnh bày đầy đủ câu chuyện ḿnh vừa gặp anh Uẩn. Ḿnh cũng nói rơ số tiền anh Uẩn muốn bán vượt quá số tiền ḿnh đang có. Ḿnh nói thật với bác, ḿnh chỉ đủ tiền mua căn nhà và sào ruộng lúa nước, nhưng anh ấy không chịu, anh ấy muốn bán hết một lần thôi. Bác Tám nghe xong, bác tỏ vẻ suy nghĩ và nói:” Thôi được rồi, bây giờ th́ Thơ cứ về đi, để đó mai bác gặp bạn bè của bác rồi cùng nhau tính cho”. Ḿnh nghe bác nói, ḿnh cũng yên tâm phần nào. ~~oo0oo~~
Ḿnh định đi tiếp xuống nhà bác Tám Tham liền sáng hôm sau, nhưng ḿnh nghĩ, phải để cho bác có thời gian đi gặp bạn bè của bác nên ḿnh đ́nh lại. Trong thời gian chờ đợi, ḿnh rất sốt ruột, ḿnh chỉ sợ anh chủ nhà bán cho ai đó th́ ḿnh rất tiếc. Chờ được hai ngày, ḿnh lại tiếp tục xuống ghé nhà bác Tám Tham để xem t́nh h́nh ra sao? Ḿnh vừa tới cửa nhà, ḍm vô thấy các bác đang chơi bài trên giường ngủ trong buồng, cửa buồng mở hé hé. Ḿnh vội lanh chân chuồn lẹ ra sân để ra đường. Vậy mà bác Tám c̣n nhanh hơn, gọi giật ḿnh lại và bảo: ”vào nhà đợi bác!”. Thế là ḿnh riu ríu đi vào cùng tiếng…dạ ! Liền đó, Bác nhờ người bạn cầm bài hộ và kéo ḿnh ra bàn khách rót nước bảo ḿnh uống, đồng thời hẹn ḿnh sáng ngày mai đến nhà bác để nhận tin vui. Ḿnh dạ và xin phép bác ra về, ḷng thấy phấn khởi nhiều. Đêm qua h́nh như ḿnh ngủ ít, cứ nghĩ hoài về chuyện một ḿnh có kham nổi việc canh tác ba sào đất vừa rẫy vừa ruộng sắp tới nếu mua được? Sáng ra ḿnh cảm thấy hơi mỏi mệt nhưng phải đi ngay để xuống gặp bác Tám Tham. Theo ḿnh lúc bấy giờ là việc ngàn năm có một, không đi kịp th́ hết dịp để đi. H́nh như bác Tám đang đợi ḿnh, đằng xa mà ḿnh đă nh́n thấy bóng bác thấp thoáng trước sân. Bác đang khom lưng nhổ vài cọng cỏ cho đỡ sốt ruột khi chờ đợi? Ḿnh nghĩ vậy. Mà chắc vậy! Ḿnh đạp xe lẹ đến chào bác. Ḿnh từ từ dắt xe đạp xuống dốc sân, cùng lúc bác nh́n ḿnh cười cười và nói: ”Việc của Thơ xem như bác đă lo xong. Giờ bác muốn hỏi lại cho chắc, có phải sào đất trồng mầu, anh Uẩn định bán với giá tiền như Thơ đă nói với bác hôm trước phải không?” Ḿnh gật đầu, dạ phải. Bác nói tiếp:” Như vậy th́ tối nay, khoảng 7 giờ, Thơ xuống đây đi với bác, chúng ta đến nhà anh Uẩn làm giấy tờ mua luôn. Đi buổi tối cho tiện thời gian cả đôi bên. Vậy nhé, bây giờ Thơ tranh thủ về nhà chuẩn bị tiền bạc để tối đến không phải cập rập”. ~~oo0oo~~
Ḿnh và bác Tám Tham đến nhà anh Uẩn vào khoảng 8 giờ kém, hai người đứng trước sân chừng 5 phút, nh́n qua khe cửa thấy anh ấy đang bó chổi đót. Trông anh ấy bó rất thiện nghệ. Ḿnh gơ cửa và lên tiếng trước, biết được ḿnh và bác Tám tới, anh ấy vội vàng đứng lên ra mở cửa. Qua loa vài câu, ḿnh vào đề ngay. Bác Tám ngồi bên không nói ǵ, bác đi theo ḿnh xem như là nhân chứng thôi. Sau khi thống nhất giá cả như hôm trước chính miệng anh Uẩn đă trao đổi với ḿnh, ḿnh yêu cầu anh Uẩn viết cho ḿnh miếng giấy bán nhà để nhận tiền. Anh đồng ư và lấy giấy bút viết liền tại chỗ. Bạn à, thời buổi mua bán nhà lúc bấy giờ đơn giản thế thôi, không công chứng không dấu đỏ ǵ cả. Chủ yếu là thật thà tin tưởng nhau là đủ. Anh ấy hẹn ḿnh ngày mai tới nhận nhà, anh sẽ đi vào khoảng 8 giờ sáng mai. Thật nhanh, thật lẹ như trong phim ảnh.
Trên đường về nhà bác Tám, ḿnh muốn hỏi bác Tám nhiều
điều, nhất là vấn đề tiền bạc, nhưng sao ngại quá nên ḿnh nín, không dám
hỏi. Đêm đó, ḿnh ghé nhà bác Tám tṛ chuyện thật lâu, nhưng cũng không dám
hỏi. Ḿnh cứ phân vân hoài, hỏi đúng hay nín đúng. Cho đến khi chào bác để
ra về, vẫn không tự có câu trả lời. Lạ ghê! Tuyền Linh
|