|
TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT
TẬP II - NƯỚC
MẮT ĐÀN ÔNG
09.2.2022 - Bạn thấy thế nào? Hôm qua bạn đọc hết bài tùy bút của ḿnh, trong ḷng bạn có chút trắc ẩn ǵ không? Đời vốn dĩ chẳng có ǵ đơn giản cả, ngay cả chính bản thân ḿnh nhiều lúc cũng c̣n mâu thuẫn huống là…! Dù sao, từ khi quen với Ngọc Châu, ḿnh sống có phần phóng khoáng hơn, không c̣n khép kín như lúc xưa nữa. Ḿnh có cảm tưởng h́nh như Ngọc Châu đă mở ra cho ḿnh một chân trời mới để ḿnh thấy đâu đó vẫn c̣n con đường có lá me bay. Vâng đúng thế! Vẫn c̣n. Rồi ḿnh có dịp thăm nhà Ngọc Châu ở Vũng Tàu, cùng nhau ở lại khách sạn và được tâm sự dài lâu. Qua câu chuyện đầy nước mắt về bịnh t́nh của ḿnh khi kể cho Ngọc Châu nghe. Ngọc Châu liền quyết định giải phóng cuộc sống của ḿnh bằng cách bỏ tiền ra thuê nhà tại Sài G̣n cho ḿnh ở như ước nguyện của ḿnh. Và dĩ nhiên Ngọc Châu cho ḿnh mượn 50 triệu để ḿnh thực hiện ca phẩu thuật nông mạch vành tim. Tất cả diễn tiến như một giấc mơ. Ḿnh ở Sài G̣n đâu được 6 tháng th́ dọn về ở Vũng Tàu, cũng nhà thuê do Ngọc Châu t́m pḥng trước đó. Pḥng cũng khá rộng răi thoáng mát, có đầy đủ tiện nghi. Tụi ḿnh sống với nhau với tính cách già nhân nghĩa non vợ chồng. Pḥng ḿnh ở cách nhà Ngọc Châu chừng 200 mét đường hẻm. Lúc bấy giờ Ngọc Châu đang sống với mẹ già và cô con gái c̣n đang đi học cấp 3. Thường th́ Châu hoặc cô con gái bới xách cơm cho ḿnh mỗi bữa trưa chiều. Ḿnh thấy phiền hà và hơi phức tạp, ḿnh đề nghị với Châu để ḿnh đi ăn cơm tiệm cho tiện, nhưng Châu không chịu. Ơn Trời, Phật độ, lúc bấy giờ ḿnh làm cũng có tiền. Các khách hàng, nhà thơ nhà văn trong và ngoài nước nhờ phổ nhạc rất nhiều nên thu nhập cũng khấm khá. Đúng là hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai. Xin bạn đừng hiểu thái lai ở đây là ḿnh giàu có lắm nhé, chỉ là thoát khỏi cơn bĩ cực thôi bạn à. Có nghĩa là vào thời điểm lúc bấy giờ, ḿnh tự lập mọi vấn đề kinh tế, không phụ thuộc vào Ngọc Châu nữa. Cũng mừng. Mọi sinh hoạt đời thường như trả tiền thuê nhà, ăn uống, thuốc men bịnh hoạn ḿnh đều chu toàn được. Thậm chí, ḿnh cũng mua sắm được vài thứ cần thiết tiêu dùng trong nhà như máy giặt, tủ lạnh v…v…Thái lai của ḿnh là vậy đó bạn. ~~oo0oo~~
Ḿnh sống với Ngọc Châu trong t́nh cảm già nhân nghĩa non vợ chồng đâu được hai năm th́ bỗng xảy ra chuyện. Cũng từ chuyện khách hàng các nhà văn thơ nhờ ḿnh phổ nhạc, trong đó có một nữ thi sĩ rất mến mộ ḿnh nên thường xuyên hay phone chuyện tṛ với ḿnh khiến Ngọc Châu bực ḿnh nổi cơn ghen. Đàn bà ghen là lẽ thường t́nh, nhưng ở đây Ngọc Châu ghen hơn cả Hoạn Thư. Ghen đến mức độ ŕnh rập cả ngày cả đêm không cho ḿnh viết lách ǵ cả. Như bạn biết đấy, múi giờ giữa Mỹ và Việt Nam chênh lệch nhau, nhưng v́ phép lịch sự, mỗi khi cô bạn từ Mỹ gọi về thường là 12 giờ khuya hay 1 giờ sáng ḿnh vẫn bắt máy, th́ in như là Ngọc Châu đă chực chờ ngoài cửa sẵn, xông vào giựt lấy máy, tát tai ḿnh và chửi bới om ṣm qua phía đầu dây bên kia, lại văng tục nữa chứ! Ḿnh không thể chấp nhận cách giải quyết như thế của Ngọc Châu được. Từ sự ghen tuông nầy, Ngọc Châu bị dẫn đường qua những sai trái khác, như là thỉnh thoảng lục túi quần áo ḿnh để kiểm tra. Thậm chí, có đôi lúc lại giữ luôn tiền ḿnh có trong túi, và nhiều lần như thế. Việc làm nầy ḿnh cho là khó coi nhất của một bà vợ. Thú thật với bạn, từ sau khi mẹ các cháu mất, ḿnh luôn mơ ước có được một gia đ́nh trong ấm ngoài êm. Vậy mà từ bà xă Lan, đến Ngọc Châu và rồi đến bao nhiêu bến đỗ nữa đây cho ḿnh một hạnh phúc? Cho dù con cái ḿnh bây giờ đă lớn, có đứa đă thành nhân, nhưng ḿnh luôn muốn thế cho tuổi cuối đời.
Như giọt nước tràn ly, sau khi ḿnh trả cho Ngọc Châu 50
triệu tiền mượn chữa bịnh, ḿnh quyết định rời khỏi Vũng Tàu. Ḿnh xa rời
Châu như một sự thay đổi chỗ ở chứ không phải chia tay. Ḿnh dọn lên thuê
một căn pḥng tại Đà Lạt, đường Trần Qúy Cáp. Đây là khu nhà tập thể cho
giáo viên thuê. Pḥng cũng khá rộng, tiện nghi, bếp và nhà vệ sinh đầy đủ,
sạch sẽ. Ḿnh về ở Đà Lạt đúng vào mùa thu năm 2007. Thỉnh thoảng Ngọc Châu
cũng lên thăm ḿnh và ở lại vài hôm. Bởi thế nên mới có bài thơ như vầy ra
đời, mời bạn xem: VÀO MÙA
Khi chiếc lá đầu mùa rơi cuối phố Anh lại mộng mơ có bước em về Từng giọt nhớ cũng tung tăng rải lộ
Bước ngập ngừng như cất giấu cơn mê Khi con nắng ngủ quên chiều cuối hạ Nhường thu vàng trải lụa đón chân xa Xin em ghé dẫu t́nh chừ xa lạ
Chuyện buồn vui th́ cũng của hai ta Và…em nhớ mang theo nồng nàn cũ Những buồn thương hờn giận gối đầu giường Những lo lắng ngày anh đơn lẻ sống
Đà Lạt bây chừ lạnh lẽo hơn xưa Vẫn c̣n đó những ngày xưa tháng cũ Cảm xúc ngọt ngào dành dụm gởi trao Chuyện yêu thương mấy ai lường trước được
Để giờ đây nhung nhớ biết dường nào! Chiều nay bỗng cơn mưa ̣a lên phố Nghe ḷng đường thầm gọi bước chân ai Trần Qúy Cáp lối quanh vào xóm trọ Anh ngậm ngùi nhớ quá những âm xưa…!
TUYỀN LINH 2007
Ướt át th́ ướt át thế, lăng mạn th́ lăng mạn thế, nhưng có những bất cập trong đời sống thường nhật nên ḿnh không thể vượt qua được, cho nên ḿnh cũng đành phải chia tay với Ngọc Châu bạn à.
~~oo0oo~~
Ḿnh quay về lại Đơn Dương sống với thằng con trai thứ
ba, tại nhà số 79. đường Trần Hưng Đạo. Tại đây, ḿnh cũng viết lách lai rai
để kiếm sống qua ngày. Thỉnh thoảng ḿnh cũng có lên phố thăm bà xă Lan. Qua
lời bà tâm sự về t́nh cảnh của bả, ḿnh thấy hơi xót, nhưng ḿnh không thể
nào cứu văn được. Bà sống như một người tù bị giam lỏng. Hằng ngày vợ chồng
con Trang chỉ bưng lên cho bà hai bữa cơm, thời gian c̣n lại, chúng ít khi
gặp mặt bà. Cũng không ǵ lạ, vợ chồng chúng suốt ngày chỉ lo buôn bán bên
khu dịch vụ giải khát cà phê, c̣n cái nhà lầu sát bên, chúng chỉ vào ngủ sau
khi văng khách. Qua tâm sự, ḿnh thấy bà xă Lan đang mơ về một giấc mơ không
có thực, không bao giờ có thực. Đó là, có một người kế cận bầu bạn hàng ngày
cho đỡ trống vắng tuổi già, dù người đó là ai chứ đừng nói chi là chồng. Vậy
đó, nghịch lư như vậy đó! Ngày xưa th́ không cần, bây giờ th́ rất cần. Bà đề
nghị ḿnh trở lại ở với bà, nhưng ḿnh từ chối, bởi rất nhiều lư do kể cả
chủ quan lẫn khách quan. Tuyền Linh
|