TUYỀN LINH

TR̉ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

TẬP II - NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

PHẦN 8

 

12.2.2021 - Hôm kia, nh́n những biểu lộ trên mặt bạn, ḿnh biết bạn rất muốn nghe tiếp câu chuyện của ḿnh? Vậy th́ hôm nay, ḿnh sẽ kể tiếp cho bạn nghe nhé!

Như thế, tính ra ḿnh đă làm nghề tiều phu bất đắc dĩ cũng hơn 9 tháng trời. Chín tháng biết bao gian lao khó nhọc. Cứ một chuyến đi lên núi Sơn Trà như vậy, ḿnh phải che lều ở lại ít nhất là một tuần lễ. Gặp những đêm mưa rừng, ôi thôi tha hồ bán máu cho muỗi vắt. Khổ là khổ thế, nhưng đâu khổ tâm bằng mỗi đêm cứ suy nghĩ về cái chết của bà xă - chết mà không nhận được xác, bạn cứ tưởng tượng đi, đau đến dường nào? Cứ như thế, ḿnh kéo lê cuộc sống cho đến gần hết năm 1975. Lúc bấy giờ trên núi Sơn Trà gần như hết cây để chặt, mỗi ngày bà con thất nghiệp ùa lên núi như kiến, hỏi đâu c̣n cây để đốn mang về? Vậy là thất nghiệp!

Ḿnh thất nghiệp tính ra cũng đă hai tháng, cha con ḿnh cố gắng lê thê cuộc sống cho đến khi hết cách. Ḿnh bắt đầu nghĩ đến chuyện phải rời xa Đà Nẵng. Không c̣n cách ǵ bám trụ lại được nữa, vô phương! Lúc bấy giờ là tháng chạp năm Ât Măo, ḿnh ráng đợi qua Tết sẽ đi. Đi đâu chưa biết, nhưng phải đi. Đi để t́m đất sống. Nói vậy nhưng ḿnh cũng thoáng nghĩ điểm ḿnh sẽ đến trong tương lai, nhưng ḿnh chưa bàn bạc với chị Năm nên ḿnh c̣n chần chừ.

Bà chị thứ sáu của ḿnh hiện đang định cư tại xă Lạc Nghiệp, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng trước 1975. Chị ấy hiện đang bán bánh canh tại chợ Lạc Nghiệp, c̣n ông anh rễ thường vào rừng đốt than để bán. Nghe đâu gia đ́nh chị cũng sống đủ, không lo đói. Đêm qua ḿnh có nói chuyện với chị Năm thật lâu và cũng thưa với chị để lên Đơn Dương thăm chị Sáu một chuyến, đồng thời xem t́nh h́nh làm ăn trên đó ra sao. Chị Năm cũng nhất trí với ḿnh điều nầy.

~~oo0oo~~

Ḿnh đặt chân xuống xă Lạc Nghiệp, huyện Đơn Dương đúng 6h15 chiều ngày 16 tháng 2 năm 1976 sau một chuyến đi cũng khá vất vả v́ phải sang xe nhiều lần và phải chuyển đổi qua nhiều chặng đường. Lúc ḿnh xuống xe th́ trời cũng đă muốn nhá nhem tối. Nhờ ḿnh đă định vị trước chỗ nhà chị Sáu ở gần đập Đa Nhim, tức nhà máy thủy điện Đa Nhim nên ḿnh t́m nhà chị ấy được ngay. Chị em lâu ngày gặp nhau mừng quá chừng, nhất là sau biến cố 75, không biết ai c̣n ai mất. Sau một hồi lâu, hai chị em chuyện tṛ đủ thứ, anh Thạnh, chồng chị Sáu cũng xen vào chuyện. Anh ấy hỏi thăm Trần Lục, bạn thân của ḿnh và cũng là sếp cũ của anh ấy. Ḿnh cũng cho anh ấy biết, sau biến cố, Trần Lục lui về ở cư xá Thanh Đa Sài G̣n rồi, không c̣n ở Quy Nhơn nữa. Anh chị em ḿnh chụm nhau nói chuyện huyên thuyên như chưa bao giờ được nói. Kể cũng ấm ḷng sau bao năm xa cách. Một hồi lâu mải mê chuyện tṛ, bỗng chị Sáu đứng phắt dậy, buộc miệng:” Quên mất! Dọn cơm cho cậu ăn chớ! Dạ…từ từ cũng được chị - ḿnh trả lời”.

Đêm hôm ấy ḿnh ngủ một giấc thật ngon, lâu rồi chưa có đêm nào ḿnh ngủ được như thế. Chắc ḷng ḿnh đă giải tỏa được một vấn đề ǵ chăng? Tối hôm ấy, ḿnh nghe ông anh rễ nói, ở đây cũng dễ sống, trồng lúa th́ thu hoạch kém v́ chim chuột phá quá, nhưng trồng ngô khoai th́ kết quả rất đạt. Hơn nữa, nếu ai không có đất đai canh tác th́ vào rừng bẻ măng, săn thú cũng sống tốt thôi, không lo đói. Ḿnh nghe như mở cờ trong bụng. Ḿnh liền hỏi anh ấy:” Rừng ở đây gần không anh? Rừng gần đây thôi, ở cạnh ngay thôn Phú Thuận thuộc xă Lạc Nghiệp nầy. Từ đây xuống đó hơn 3 km – Anh ấy trả lời”.

Sau khi ăn sáng bằng tô bánh canh chị Sáu múc cho thật ngon miệng. Ḿnh hỏi mượn ông anh rễ chiếc xe đạp, rồi từ từ đạp xuống thôn Phú Thuận. Đường mà ḿnh đă đạp xe lúc bấy giờ chính là quốc lộ 27, quốc lộ nầy thông từ Phan Rang lên huyện Đơn Dương, xă Lạc Nghiệp. Đường nhựa khá tốt, tuy có một ít dốc lên xuống, đạp xe đi hơi mệt. Nếu muốn không mệt th́ chịu khó dắt bộ, qua khỏi dốc hăy đi. Khi tới đoạn đường đầu thôn, ḿnh xuống xe dắt bộ, mục đích muốn lân la đến những nhà gần đó để thăm hỏi làm quen. Nhà đầu tiên ḿnh vô là nhà bác Tám Tham. Nhà bác nhỏ vừa, vách gỗ, mái lợp tôn, nhưng rất sạch sẽ xinh xắn. Sau nhà là vườn trồng hồng ăn quả, diện tích chừng hơn nửa sào. Nhà Bác có 4 nhân khẩu, bác trai, bác gái và hai em con bác, một gái - chị cả, và một em trai - út. Sở dĩ ḿnh mới gặp bác mà biết tên bác v́ khi ḿnh c̣n lơ ngơ đứng ngoài đường quan sát, ḿnh thấy nhà nào cũng đóng cửa im ỉm, chỉ có duy nhất một nhà mở cửa he hé; ḿnh định vào nhưng không dám, vừa lúc gặp một thanh niên đang vác trên vai một cây rựa phát, vừa đi vừa huưt sáo nên ḿnh hỏi thăm là nhà ai, anh thanh niên cho ḿnh biết, đó là nhà bác Tám Tham. Anh c̣n tiếp:” Bác ấy đang có trong nhà”.

Sau khi chuyện tṛ thân mật với bác Tám Tham một thời gian khá lâu, hơn một giờ đồng hồ, ḿnh biết được rất nhiều về t́nh h́nh làm ăn sinh sống tại Xă Lạc Nghiệp nói chung và thôn Phú Thuận nói riêng. Trong câu chuyện qua lại, ḿnh tŕnh bày hết tất cả cảnh gà trống nuôi con của ḿnh và những không may gặp phải khi chạy loạn, bác rất cảm động. Bác hứa với ḿnh, sẽ xem ḿnh như con cái trong nhà và sẽ t́m mọi cách giúp đỡ ḿnh trong khả năng của bác nếu ḿnh quyết định chọn thôn Phú Thuận là nơi định cư. Nói chuyện với bác cũng đă lâu, ḿnh xin phép bác ra về với niềm vui và hy vọng mới.

~~oo0oo~~

Ḿnh về lại nhà Đà Nẵng lúc 6h 20 chiều ngày 19 tháng 2 năm 1976. Đáng ra ḿnh nên ở lại nhà chị Sáu lâu lâu một chút, v́ chị em lâu ngày mới gặp nhau, nhưng ḿnh không yên tâm khi để các cháu ở nhà trong lúc thiếu vắng ḿnh. Biết là có chị Năm, nhưng ḿnh cũng không yên tâm.

Ḿnh không đợi lâu, tối hôm ấy ḿnh tâm sự ngay với chị Năm rất lâu về chuyện ḿnh quyết định bán nhà để vào Phú Thuận Đơn Dương t́m kế sinh nhai. Chị đồng t́nh với ḿnh điều đó, dù là trong nước mắt. Thế là sáng hôm sau, ḿnh treo bản bán nhà. Ḿnh nghĩ, nhà ḿnh chắc cũng dễ bán v́ gần trường học và gần chợ. Nghĩ đến giờ phút phải rời bỏ tổ ấm để ra đi, ḷng quá xót xa, nhưng biết sao bây giờ? Ḿnh sẽ không bao giờ quên số: 135F Cư Xá Công Chức, An Hải Nam, Quận 3 Đà Nẵng của ḿnh. Muôn đời không bao giờ quên!

Ḿnh nghĩ không sai, sáng Chủ Nhật ngày 29 tháng 2 năm 1976, có một chị giáo viên đến hỏi thăm mua nhà. Tính ḿnh rất mau lẹ, sau khi trao đổi giá cả xong xuôi, ḿnh thuận bán cho chị. Chị ấy đặt cọc trước một ít và hẹn ḿnh 2 tuần sau, chị ấy đến trả đủ. Ḿnh đồng ư.

Y như lời hẹn, đúng ngày Chủ Nhật, 14 tháng 3 năm 1976, chị ấy đến giao tiền đủ và ḿnh làm giấy giao nhà. Như bạn đă biết rồi, tính ḿnh bao giờ cũng sắp sẵn, lo xa nên mọi việc ra đi ḿnh đă lo chu đáo trước đó. Ḿnh hẹn chị ấy hai ngày nữa tới gặp chị Năm ḿnh để nhận nhà, chị ta gật đầu và cười vui vẻ.

~~oo0oo~~

Cha con ḿnh leo lên xe tải đang đậu ở trước nhà số 48 đường Đồng Khánh Đà Nẵng, lúc ấy là 8h00 ngày 16 tháng 3 năm 1976. Nhà nầy là nhà của hai vợ chồng sui gia với ḿnh, là cha mẹ của thằng cháu rễ Nguyễn Văn Thành. Cậu ruột cháu Thành chính là chủ chiếc xe tải nầy. Ông ta dáng người nhỏ con, ít nói nên ḿnh cũng thấy ngại ngại, ḿnh thầm nghĩ, chắc khó thân thiện. Ḿnh được mẹ của cháu Thành giới thiệu với ổng và gởi gắm để đi nhờ. Cha con ḿnh được ổng bố trí ngồi sau thùng xe tải. Thùng xe rộng răi trống trơn v́ không có chở hàng. Tuy thùng xe rộng thật nhưng nực lắm v́ bị che kín mit, chỉ chừa phía trên cao hai bên ca bin xe 2 cửa sổ nhỏ, ánh sáng vừa đủ lọt vào. Thôi cũng được, đi nhờ mà, làm sao đ̣i cho thoải mái? Ḿnh th́ không sao, ḿnh hay sáng tác thơ nhạc nên cũng hay ngồi trong pḥng kín tưởng tượng ra không gian nhiều chiều để sáng tác. Chỉ tội cho mấy cháu con ḿnh, dĩ nhiên là chúng nó bị bưng bít như ở tù. Có tiếng đóng cửa xe trước ca bin, h́nh như xe bắt đầu chuyển bánh. Ḿnh và các cháu ngồi xúm chùm lại một góc để dễ tựa vào thành thùng xe, tránh bị lắc lư thân người. Ḿnh không nghĩ đến cảnh phải đi như vậy nên không mang theo chiếc chiếu hay tấm bạc để trải ra sàn xe ngồi cho đỡ bụi dơ.
 

Tuyền Linh

 

Xem tiếp phần 9

Hồi kư Nước Mắt Đàn Ông

 

 

art2all.net