|
Vơ Kỳ Điền
CÔ GÁI ĐIÊN

Từ
phía đồi Tôn Giáo hướng ra trùng dương xa thẳm là một vách đá dài cả trăm thước,
tạo thành một bức trường thành chớn chở, giống như cánh tay trái của đảo tḥ ra
biển cả. Những khối đá đen x́ rong rêu to nhỏ chồng chất ngổn ngang. Đất đai khô
cằn. Tội nghiệp mấy thứ cây dại khẳng kheo mọc len trong kẻ đá, lựa chi nơi đây
đâu có được bao nhiêu đất đai mầu mỡ, lại c̣n phải đưa lưng hứng chịu những cơn
gió băo điên cuồng từ ngoài khơi thổi vô. Cây nào cũng cong queo xác xơ c̣i cọc.
Nhưng đâu phải nơi đây chỉ có đá và cây. Cả tháng nay ngày nào đảo cũng tiếp
nhận thêm cả ngàn người tỵ nạn ở các hải đảo lân cận đổ về, ngày một nhiều. Chỗ
nào cũng đen nghẹt người ta. Những chiếc lều mới đua nhau mọc lên vội vă như nấm
gặp mưa luồng. Lều mọc cheo leo ở băi cát, chen lấn nhau ở sườn đồi, trèo trên
hốc núi và bây giờ những căn lều con con ngập ngừng dọ dẫm từng bước lan dần ra
tới ghềnh đá, ven biển xa xôi.
Nép ḿnh bên một tảng đá lớn, có một cái lều vừa được dựng lên mới tinh. Ở chỗ
cưa cắt thịt cây c̣n ướt tươi xanh, đầu đinh dấu mới, rỉ sét vàng ẻo. Mặt lều
quay ra bờ nước, lưng dựa vào vách đá thiên nhiên, ở vị trí nầy, vừa tiện đường
lấy nước vừa tha hồ ngắm gió mát trăng thanh trên biển. Chủ nó, anh Tư Trần Hưng
Đạo vừa mới mua được với giá ba trăm. Cái biệt thự cũ ở khu A chật chội quá
không đủ chỗ cho mấy đứa nhỏ nhúc nhích, nói chi đến chuyện dành riêng cho anh
Tư, chị Tư cục cựa, nên hai ông bà quyết định xài sang, sắm thêm căn lều mới, di
tản chiến thuật đám lỏi con lóc nhóc ra đây. Thiệt là tiện lợi đôi bề. Hôm ăn
mừng tân gia, Sơn trực thấy lều ở vị trí sơn thủy hữu t́nh, buột miệng khen:
-Người có tiền bao giờ cũng sướng hơn người… không có tiền!
Cả đám nghe Sơn phán một câu… đúng quá sức, xúm nhau mà cười. Thằng Dân ‘ǵ đó’
suy nghĩ ra sao không biết, thủng thỉnh nói:
-Mà người không có tiền, chơi với người có tiền cũng sướng lây ǵ đó!
Chị Tư vừa háy Dân, vừa nói:
-Chú Dân ǵ đó bữa nay nói chuyện cũng khéo léo quá sức! Vậy anh chị rủ mấy chú
khi nào trời nóng nực cứ tự nhiên ra đây mà ngủ cho mát…
Út Trung xen vô:
-Cứ tự nhiên coi như là lều của ḿnh!
Anh Tư máy cày cười:
-Ừ, ừ, mấy bạn đừng ngại ǵ hết nghen. Mấy em c̣n nhỏ quá, có người lớn coi
chừng dùm anh chị yên tâm. Lều rộng mênh mông, tha hồ mà lăn…
Do vậy mà những đêm trăng sáng trời trong, tôi ôm mùng mền chiếu gối thả lang
thang ra nhà mát Vũng Tàu ngủ nhờ. Ở đó, tôi thường gặp Út Trung hay Dân ǵ đó
để nói dóc cho vui, vừa tha hồ ngắm cảnh biển cả về đêm lồng lộng ánh trăng cho
đă thèm, biết đâu nhờ đó mà hồn thơ lai láng, tứ thơ dào dạt… Tôi thấy trăng th́
cũng có đôi khi nhưng thấy mấy anh em của khối tiếp liệu làm việc nhiều hơn. Ở
trước lều nh́n ra th́ thấy cầu supply chạy dài ra biển. Các ghe tàu tiếp tế hoạt
động không ngừng. Cạnh cầu, một dăy nhà kho chứa hàng hóa được cất dọc theo bờ
biển. Nhân viên t́nh nguyện của khối đông gần cả ngàn người, mỗi ngày thay phiên
nhau làm việc liên tục chuyển hàng từ tàu lớn xuống ghe, từ ghe nhỏ lên cầu tàu
rồi dùng xe cút kít đẩy vào kho. Từ sớm mơi cho tới chiều tối, những đoàn người
khuân vác chuyên chở nối đuôi nhau đi về, như đàn kiến tha mồi vào tổ, đông
nghẹt chen chúc nhau. Khối tiếp liệu c̣n phải lo cung cấp thực phẩm, nước uống,
vật dụng cho khoảng bốn chục ngàn người. Số lượng hàng hóa nhiều kinh khủng,
chất cao như núi, nhưng nhu cầu cũng lại quá lớn. H́nh như hàng cung cấp chưa đủ
dùng… Không bao giờ đủ hết! Ở Bidong, có bao giờ đủ đâu!
Cứ mỗi vài tuần cả trại được tiếp tế cá, thịt ḅ (Mă Lai theo Hồi Giáo, cấm ăn
thịt heo) hoặc rau cải tươi th́ phải chuyển hàng từ ghe vô liền và phát ngay tại
chỗ, nếu để lâu thịt cá sẽ ươn thối. Do đó các món nầy thường được phân phối về
đêm. Ở trên nhà mát Vũng Tàu nh́n xuống kho hàng tiếp liệu, đèn đuốc sáng rực.
Người chờ đợi đông nghẹt dưới băi cát. V́ ở quá xa, cảnh vật dường như nhỏ lại,
tôi tưởng chừng như đó là sân banh rộng, trẻ em đang chen chúc giành coi hát
bóng ngoài trời. Buổi chiều khi đi ngang qua đám đông đang chờ đợi tới phiên để
lănh gà đông lạnh, tôi chợt nghe có tiếng người kêu:
-Thầy, thầy…
H́nh như ai đó kêu tôi, tôi dừng bước ngó quanh. Một thiếu phụ c̣n trẻ từ xa rẽ
đám đông đi tới. Tôi khựng lại, đúng là cô ta kêu tôi. Cô c̣n trẻ lắm, chừng độ
hai bảy, hai tám là nhiều. Người cô nhỏ quá như bị ch́m trong đám đông. Tôi rán
lục lọi trong mớ trí nhớ -người quen hay học tṛ cũ? Nét mặt tuy đẹp nhưng đầy
vẻ phong trần.
-Chắc thầy không nhận ra em. Em là Nguyễn, ngày xưa học ở Hoàng Diệu lớp Đệ Nhị…
Nguyễn học Hoàng Diệu ở lớp Đệ Nhị? Tôi rời Sóc Trăng đă trên mười mấy năm rồi
c̣n ǵ, thiệt t́nh không nhớ ra. Cái trí nhớ lăng đăng. Ở Hoàng Diệu có mấy ngàn
học sinh mỗi năm, làm sao nhớ cho hết…
Cô ta nguớc nh́n tôi. Ánh mắt như cuốn hút, như van lơn -thầy hăy rán nhớ, rán
nhớ…
Tôi không thể để lộ nét vô t́nh, bèn đáp ngập ngừng: -Ờ, ờ, tôi nhớ ra rồi, em
học lớp Đệ Nhị A1. Quách Mỹ Lợi làm trưởng lớp phải không?
Người học tṛ cũ mừng rỡ kêu lên:
-Thầy nhớ hay quá, em cứ sợ thầy quên. Hồi đó thầy dạy Việt Văn, thầy Long cao
dạy Lư Hóa, thầy B́nh dạy Toán…
Tôi tiếp theo:
-Trong lớp có Trần Đông Triều hát hay, có ca sĩ Diệu Thanh, có thi sĩ Triều Uyên
Phượng của thi văn đoàn Sông Hậu…
Nguyễn h́nh như đoán được là tôi chỉ nhớ có chừng đó, nên nhắc thêm vài chi
tiết:
-Em ngồi ở bàn thứ nh́, cạnh Túy Lan, thầy nhớ không, Túy Lan đó!
Tôi chợt nhớ ra:
-Đúng rồi, đúng rồi. Hồi đó, em nhỏ xíu. Phải nhà em ở đường giữa, đối diện tiệm
ḿ Á Đông?
Nguyễn mừng rỡ nói tía lia:
-Vậy là thầy đă nhớ ra em. Hồi c̣n đi học vui quá, chỉ biếc chơi giỡn, làm biếng
ghê bị các thầy cô la hoài. em sợ nhứt là Toán với Lư Hóa…
Tôi nheo mắt:
-C̣n môn Văn?
-Cũng sợ luôn. Có một lần làm Luận Văn em dở sách ra chép, bị thầy nói lạc đề…
Như một cái máy phát thanh tôi vặn đúng tần số, cô học tṛ cũ nhắc liên miên
những ngày c̣n cắp sách đến trường. Có lẽ Nguyễn và tôi đều có chung một hoàn
cảnh, một kỷ niệm. Tôi cũng vui lây niềm vui của Nguyễn, tai lắng nghe những mẫu
chuyện không đầu không đuôi được kể vội vàng.
Bên tai tiếng Nguyễn vẫn đều đều:
… hồi đó thầy Long lùn cưới chị Sơn Mai ở lớp Đệ Tam, cả trường xôn xao dễ sợ.
Tụi em đoán sau thầy Long là…
Tôi chận ngay: -Ai vậy?
Nguyễn cười lém lỉnh, nh́n tôi nói tỉnh rụi:
-Tới thầy chớ ai. Cả tỉnh ai cũng biết thầy với Túy Lan thương nhau mà!
Cái tên Túy Lan vừa được nhắc tới khiến tôi bàng hoàng. Tôi cười khỏa lấp, láy
sang câu chuyện khác:
-Em lập gia đ́nh chưa? Sang đây một ḿnh hay đi với gia đ́nh?
-Dạ thưa, em đi qua đây có một ḿnh. Nhà em bị đi học tập. Thầy nhớ Trương ở Đệ
Nhứt B1 không? Ảnh đậu xong Tú Tài rồi được vô Không Quân… rồi bị bắt cho tới
giờ. Em chờ hoài không biết sống chết ra sao, không tin tức ǵ hết, nên đành
phải ra đi…
Tôi nhớ Trương rất rơ, người ốm ốm dong dỏng cao, tánh khí cứng cỏi ngang tàng.
Ông Tổng Giám Thị nhiều phen điên đầu với anh ta..
Tôi hỏi tiếp:
-Em qua được bao lâu rồi, được nước nào nhận chưa?
-Dạ đi hồi tháng tám năm ngoái, lúc trại Bidong nầy mới mở, tính đến nay cũng đă
bảy tám tháng rồi, đă được phái đ̣an Mỹ phỏng vấn, c̣n phải chờ người bên đó bảo
lănh mới được đi. Em chờ hoài, chờ hoài, nhiều khi tuyệt vọng muốn điên luôn.
Thầy biết không, ở đảo một ngày là khổ một ngày, em một thân một ḿnh, không
chồng con anh em kế bên nương tựa. Bây giờ bất cứ nước nào nhận là em cũng đi
liền. Nhiều khi em nghĩ ra đủ mọi cách để được đi cho lẹ. Cách nào cũng được…
Nghe Nguyễn nói, tôi ái ngại hết sức Thiệt tội cho Nguyễn, chồng đi học tập chết
sống ra sao chưa biết, một thân một ḿnh bơ vơ nơi đất lạ quê người. Làm sao mà
xoay trở, tôi nghĩ không ra. Nh́n vào đôi mắt nai ngơ ngác của Nguyễn, tôi thấy
cả bầu trời tối đen thăm thẳm. Cô học tṛ quá bé nhỏ ốm yếu của tôi ngày nào,
làm sao chống đỡ những khó khăn tuyệt vọng vây quanh? Những ngọn đèn vàng vọt
chấp chóa, gió thổi rào rào trên những đọt dừa. Tôi cố nén tiếng thở dài, nh́n
ra tận đàng xa. Tất cả là màn đêm thăm thẳm, mịt mùng. Ôi! Những người học tṛ
cũ, đáng thương của tôi. Nguyễn ơi! Trương ơi! Tôi chia tay Nguyễn để về lều Tư
Trần Hưng Đạo, chưn bước mà không biết ḿnh đang đi. Có cái ǵ chua xót, dằng
dặc, mang mang vương vấn. Ở đảo Bidong nầy đâu phải chỉ có ḿnh Nguyễn… đâu phải
chỉ có ḿnh Nguyễn! Hàng ngàn, hàng ngàn thiếu phụ xa chồng xa con, cam ḷng
chịu đựng biết bao oan nghiệt đổ ập xuống thân phận ốm yếu c̣m cơi. Nói sao cho
xiết! Không lẽ con người được sanh ra chỉ để chịu đựng nỗi khổ đau?
Buổi tối nước thủy triều dâng cao, sóng đánh tạt lên tới chơn đồi., băi cát c̣n
hẹp té Tôi phải bước trên những tảng đá cao khỏi mặt nước. Nước biển về đêm phản
chiếu ánh đèn vàng như những đốm lửa nhỏ lao xao. Út Trung đang ngồi thơ thẩn
một ḿnh ở ngạch cửa. Mấy đứa nhỏ đă ngủ. Căn lều tối thui. Tôi ḷ ḍ leo lên
thang ngồi cạnh Trung. Đầu óc c̣n mang mang h́nh dáng nhỏ nhắn của Nguyễn. Phía
dưới kho tiếp liệu, đám đông c̣n bu quanh ánh đèn như con thiêu thân. Nguyễn
đang đứng ở chỗ nào? và nàng c̣n phải chờ đợi bao lâu nữa?
Út Trung quay qua tôi, hỏi:
-Anh có chuyện ǵ mà hôm nay ra trễ quá vậy?
-Ờ, ờ, giữa đường gặp một cô học tṛ cũ, thầy tṛ vui miệng nhắc lại chuyện học
hành ngày xưa…
Trung cười hà hà chọc tôi:
-Biết ngay mà, mấy ông thầy giáo hơn người khác là ở chỗ đó. Em mà có dịp về
sống ở Việt Nam… cũng rán xin đi dạy học.
Tôi trả đũa liền:
-Chú Út tính vậy là trật rồi nghe hôn. Tôi mà được trở về th́ học nghề kỹ sư
canh nông chớ không thèm làm gíáo sư dạy học nữa đâu, khổ lắm. Làm kỹ sư như chú
Út, ít ra cũng dễ kiếm… ruộng mà cày, c̣n thầy giáo như tôi kiếm một miếng đất
cắm dùi cũng trầy vi tróc vảy. Thiên hạ hễ thấy thầy giáo làm cái ǵ cũng bàn ra
tán vô. Thầy giáo cũng y như thầy tu…
-Trời ơi, anh nói quá. Ai cấm anh, người đẹp cả trường, anh không chọn được cô
nào sao? Hễ gặp ông nào dạy học, cũng rên là kiếm vợ không ra. Ai mà tin… Cuối
cùng th́ thầy nào thầy nấy cưới vợ đẹp thấy mồ…
Nghe Trung nói tới đây tôi chợt mỉm cười. Cũng như Nguyễn đă nói khi năy -thầy
với Túy Lan thương nhau ai cũng biết mà. Lời khẳng định như đinh đóng cột, vô
phương cạy gỡ. Nhưng ở đời có nhiều chuyện tưởng vậy mà không phải vậy. Nhiều
phen tôi tự đặt cho ḿnh câu hỏi, t́nh yêu là ǵ? Cho tới bây giờ vẫn chưa có
câu trả lời thỏa đáng.
Cái mùng lớn quá, bốn đứa nhỏ nằm chèo queo trong một góc. Tôi và Út Trung nằm
chắn bên ngoài. Lều không có cửa. Gió ngoài khơi thổi tạt vách mùng nghe man
mát. Út Trung đă ngủ, tôi nghe tiếng thở phập phồng. Tôi cũng muốn đêm nay ngủ
một giấc thiệt say nhưng không biết v́ sao cặp mắt vẫn ráo hoảnh. Tai nghe tiếng
sóng ́ ầm ngoài ghềnh đá mà đầu óc nhớ lan man -như một cuộn phim thời gian quay
ngược. H́nh ảnh c̣n rơ nét như mới hôm qua. Túy Lan dáng ốm cao cao ngồi cạnh
Nguyễn, Nguyễn nhỏ con ốm yếu bịnh hoài. Thưở đó tôi vừa mới ra trường, đổi về
Sóc Trăng dạy học. Những ngày đầu tiên tôi dạy lớp Túy Lan. Sau một buổi học,
khi ra về, nàng đến gặp tôi ở cửa lớp, ngập ngừng:
-Dạ thưa, má em xin gởi đến thầy và các thầy ở chung nhà mấy cái vé hát… Rạp nầy
của nhà em!
Tôi cầm mấy cái vé nho nhỏ, cám ơn:
-Nhờ em nói lại với má, thầy và các bạn cám ơn má nhiều lắm. Mà tối nay rạp hát
phim ǵ đó, chắc là hay lắm!
Túy Lan đáp lí nhí, nửa như muốn cười mà không dám, mặt đỏ ửng:
-Dạ, dạ, ‘Hiệp Sĩ Mù Nghe Gió Kiếm’.
Tôi bật cười. Hèn chi, mới tuần trước đây vừa coi Hiệp Sĩ Mù Trừ Gian Diệt Bạo,
phim Nhựt Bổn đánh kiếm hay dễ sợ, nữa đêm văn hát về ngang nhà nàng, cả đám vừa
đi vừa b́mh luận um trời, chắc má nàng ngủ không được nên biết. Sóc Trăng xa
cách Sài G̣n, đám giáo sư mới ra trường, c̣n quá trẻ, buồn t́nh không biết đi
đâu, thôi đành chun vô rạp xi nê, cười một hồi cho qua ngày tháng.
Do sự t́nh cờ đó mà tôi quen biết với gia đ́nh nàng, rồi từ đó tôi thường lui
tới thăm viếng nhiều hơn. Ba Túy Lan mất sớm, mẹ nàng ở vậy nuôi con. Bốn cô con
gái đều tới tuổi dậy th́. Túy Lan là con đầu ḷng rồi tới Chi Lan, Quỳnh Lan,
Diễm Lan. Cũng may gia đ́nh khá giả, mẹ nàng lại quán xuyến đảm đang. Bà lớn hơn
tôi chừng hai mươi tuổi nhưng dáng c̣n trẻ lắm. Bốn cô Lan tuy trẻ nhưng không
cô nào b́ được mẹ. Túy Lan ốm nhách cao lêu khêu, Chi Lan mập phục phịch. Quỳnh
Lan đen thui và Diễm Lan mắt một mí, nhỏ xíu. Phải chi mỗi cô được giống mẹ
chừng phân nữa th́ cũng ăn đứt thiên hạ rồi… Tỉnh lỵ Khánh Hưng nhỏ quá, chuyện
ǵ có chút xíu, người ta cũng bàn ra tán vô. Nhứt là chuyện của mấy ông thầy
giáo làm quen với học tṛ! H́nh như bắt đầu có tiếng xầm x́ đâu đó. Có lần ông
tùy phái già hóm hỉnh:
-Ông giáo sư biết không, đất nầy ngộ lắm. Sóc Trăng đi dễ khó về, trai đi có vợ,
gái về có con.
Thọat nghe qua là biết ông muốn ghẹo tôi có vé coi hát hoài, bèn cười mà đáp:
-Ờ, ờ, tôi cũng muốn làm rể đất nầy cho rồi, bác thấy được không?
Ông già nghe vậy chịu quá, đốc vô liền:
-Được, được, chớ sao không, ḿnh cưới hỏi đàng hoàng mà, ai nói ǵ thây kệ họ.
Tôi thấy có trở ngại ǵ đâu.
Quả t́nh tôi cũng thấy đâu có ǵ trở ngại. Nhưng h́nh như các nữ đồng nghiệp độc
thân và các nam sinh ngày một xa cách, nói xa nói gần, tỏ vẻ khó chịu khi gặp
tôi. Riêng Túy Lan th́ thái độ nàng có vẻ ân cần săn sóc tôi hơn. Có cái ǵ khác
thường trong ánh mắt, trong nụ cười. Trời, nàng tiến bộ môn Văn bất ngờ. Những
bài luận mới làm khéo đến độ tôi đọc lên cả lớp ngẩn ngơ. Mà đâu chỉ có môn văn
Túy Lan thay đổi. Nàng bắt đầu ăn mặc chải chuốt, trang điểm tỉ mỉ. Tôi thấy son
môi nàng đỏ hồng, phấn má nàng trắng mịn. Tôi vẫn đến thăm gia đ́nh nàng thường
xuyên. Một hôm mẹ nàng trong câu chuyện hàn huyên, nói mở lời:
-Ông giáo sư bộ tính ở hoài như vậy sao nè… Có để ư tới cô nào chưa, tôi làm mai
dùm cho. Tỉnh nầy tôi quen biết nhiều lắm. Đừng có lo, ḿnh thương ai th́ cứ
nói… tôi tin thế nào cũng được mà…
Rồi tiếp theo, bà nói nghe dễ hết sức:
-Tôi có bốn con Lan, ai mà thương đứa nào là tôi gả liền…
Nghe bà nói tôi ngồi lặng thinh, thẩn thờ. Túy Lan, Chi Lan, Quỳnh Lan, Diễm
Lan, tôi thương ai? Câu hỏi khó quá khiến tôi trăn trở nhiều đêm. Người mà tôi
thương, bà không biết đâu. Mà bà không biết th́ thiên hạ xung quanh làm sao biết
được. Ngay cả chính ḷng tôi, tôi cũng không biết ḿnh đang yêu ai? Vậy th́ làm
sao để nói ra?
Tôi đổi thế nằm lăn qua một bên, gấp tay làm gối kê đầu. Cứ tưởng sẽ ngủ như mọi
bận, nào ngờ cứ thao thức hoài. Chiều nay vô t́nh Nguyễn nhắc thoáng qua một kỷ
niệm xưa, tôi đâm nhớ lại loạt phim Hiệp Sĩ Mù, nhớ lại những buổi chiều nói
chuyện nắng mưa, nhớ lại ánh mắt sáng long lanh, nhớ nụ cười duyên dáng, nhớ về
một góc trời Sóc Trăng, ở đó có người khiến tôi một thời xao xuyến… Tất cả như
cơn gió thoảng… rồi mất hút theo năm tháng vô t́nh.
Tiếng Trung bắt đầu ngái lớn, Chắc anh chàng đang ngủ say. Đêm chừng khuya lắm,
vạn vật im ĺm. Bidong chỉ c̣n duy nhứt tiếng sóng cô đơn, vỗ ầm ầm vào ghềnh
đá. Nước thủy triều giờ nầy chắc dâng ngập tràn băi cát. Tôi nằm im, lắng nghe
tiếng đ́ đùng của sóng vỗ, vang dội trong đêm trường tịch mịch. Âm thanh của
sóng đều đều mang theo một chút ǵ êm ái vỗ về, như tiếng vơng đưa, khiến ḷng
tôi triền miên cảm xúc. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, môt góc lều cột không kỹ bị
gió thốc nên kêu phần phật. Có tiếng chuột chạy rần rật dưới sàn lẫn với tiếng ú
ớ, chép miệng của mấy đứa nhỏ. Tôi nghe mí mắt nằng nặng sắp thiếp vào giấc ngủ
nồng, bỗng giựt ḿnh thảng thốt v́ tiếng loa từ đỉnh đồi Tôn Giáo vang lên sang
sảng trong đêm khuya thanh vắng:
-Đồng bào trong trại chú ư, đồng bào trong trại chú ư…
Giọng nói có vẻ gấp rút kỳ lạ. Tôi đoán thấy có chuyện ǵ xảy ra ở Hội Trường.
Giờ nầy ít ra cũng một hai giờ khuya, lẽ nào pḥng thông tin lại báo một tin
b́nh thường, bèn lay Út Trung dậy để nghe cho rơ. Út Trung đương ngủ ngon giấc,
thức dậy ú ớ:
-Cái ǵ vậy? Cái ǵ vậy?
Tôi chưa kịp trả lời th́ tiếng loa vang vang:
-Vừa rồi có một cô gái, thừa lúc nhân viên canh gát không để ư đă lén xông vào
hội trường, đến nơi cư ngụ tạm của các nhân viên phái đoàn ngoại quốc…
Trung la lên:
-Chết cha rồi, sao kỳ cục vậy?
-…cô ta ôm chầm lấy một nhân viên của phái đoàn Hoa Kỳ và khóc nức nở trong t́nh
trạng điên lọan. Cũng may vị nầy đă vùng dậy kịp và tri hô lên. Các nhân viên an
ninh đă giữ cô lại được. Ai là thân nhân của cô, hăy mau đến hội trường để lănh
cô về…
Tôi nằm im, miệng nói:
-Chắc là cô ta bị khủng hoảng thần kinh, tội nghiệp. Cũng may, thằng Mỹ c̣n đủ
b́nh tỉnh, nếu không tưởng Việt Cộng nhào vô tấn công, nó rút súng bắn chắc
chết…
Trung đáp:
-Ừ, ừ, trên đảo nầy biết bao nhiêu thảm cảnh đau thương, chết chóc… nên dễ mắc
bịnh tâm trí lắm. Thiệt t́nh, bịnh nặng quá rồi, nửa đêm đi đâu bất nhơn vầy nè…
Tôi nghĩ đến cái hội trường có cái hàng rào bằng cây thấp, có cái cổng vuông
vuông, có một dăy nhà rộng mà dài được ngăn ra nhiều pḥng. Chắc mấy nhân viên
của phái đoàn phỏng vấn v́ làm việc quá lâu không kịp về bên Kuala Trengganu ngủ
qua đêm, nên tạm thời phải ở lại Bidong. Có thể họ kê vài cái bàn làm việc của
trưởng trại để nghỉ tạm, giống như chúng tôi thời c̣n ở trung học Hoàng Diệu,
đêm đêm phải gác trường. Tôi tưởng tượng ra ở đó bây giờ có một cô gái đầu bù
tóc rối, nước mắt nước mũi nḥe nhoẹt, mắt trợn ngang trợn dọc, la hét om ṣm,
quần áo nhăn nhúm tả tơi, đang bị mấy anh an ninh trật tự giữ tay giữ chưn chặt
cứng. Anh Mỹ nào đó chắc phải một phen hú vía, mất ngủ luôn đêm nay.
Tiếng loa lại tiếp tục léo nhéo…‘vừa rồi có một cô gái… ôm chầm lấy một nhân
viên…Ai là thân nhân, hăy mau đến hội trường để lănh cô về’.
Trung nói:
-Chắc bây giờ ở hội trường người ta bu đông rần rần. Thế nào cũng có anh Tư cho
mà coi, dễ gi ảnh bỏ qua chuyện hấp dẫn nầy… Mà cái điệu nầy, mai mốt phái đoàn
phỏng vấn làm sao dám ở lại ban đêm…
Nói tới đó Trung lại bật cười:
-A, cái anh chàng Mỹ nào đó điên chớ đâu phải cô gái điên!
-Nói cái ǵ vậy, tại sao anh Mỹ lại điên?
Trung phân tách:
-Nếu cô ta điên th́ làm sao đi vô trại khơi khơi được, qua hàng rào an ninh đâu
có dễ. Anh thử nghĩ coi, cô ta phải khôn ngoan lắm, tính toán kỹ lưỡng mới lọt
vô tới đó…
Tôi bán tín bán nghi, chống chế:
-Mấy ông nội an ninh đó mà, nửa đêm ngủ mê như chết, có ai mà để ư canh gác chi
cho mất công. Ở đảo nầy có Việt Cộng đặc công ǵ đâu mà phải kỹ lưỡng…
-Anh nói vậy chớ, muốn vô tới chỗ ngủ của mấy anh Mỹ cũng đâu phải dễ… Cô ta có
làm ǵ đâu, chỉ ôm anh Mỹ mà khóc. Sao gọi là điên được?
Nghe Trung nói tôi chợt lóe ra vài ư nghĩ lạ, có thể Trung có lư.
Rồi Trung cười ngất:
-Cả đảo bốn chục ngàn người nằm ngủ đầy trời, dễ quá mà, muốn ôm ai lại không
được, tại sao phải chui vô hội trường, kiếm thằng Mỹ phỏng vấn mà ôm… Hà, hà… Rơ
ràng thằng Mỹ điên! Nếu em là nó, em không la khi bị cô ta ôm!
Tôi ngạc nhiên:
-Thôi đi bạn, nửa đêm đương ngủ, tự nhiên có người lạ nhào vô ôm ḿnh, không
phát hoảng sao được.
-Anh la là dở, tại anh mất b́nh tỉnh. Em mà đương ngủ, cô nào nhào vô ôm em là
em ôm lại liền… ôm cứng ngắt, khà khà…
Trung nói xong, tôi nghe cũng ph́ cười:
-Vậy là Trung ngon lành hơn anh xa quá!
Trung nói tiếp:
-Suy nghĩ cho cùng, anh nào viết bản tin vừa rồi là thêm mắm thêm muối kiểu mấy
ông văn sĩ cho đậm đà, chớ sự thật không phải như vậy!
Tôi hỏi:
-Sai chỗ nào đâu, bản tin viết rơ ràng gẩy gọn…
-Ở chỗ ‘…ôm lấy một nhân viên phái đoàn Hoa Kỳ và khóc nức nở…’ Theo em th́ có
thể cô đó có ôm chầm lấy anh kia nhưng không có khóc. Tại sao khóc? Chuyện ôm và
chuyện khóc khác nhau. Đến khi bị la hét xô ra và bị an ninh bắt, cô ta mới khóc
nức nở v́ xấu hổ. Anh thấy đúng không?
-Ờ, ờ cũng có lư à Trung. Bạn học Canh nông nghiên cứu về rau đậu, lúa má sao mà
phân tách tâm lư người ta y như cảnh sát điều tra tội phạm vậy? Thí dụ như mấy
lời bàn hồi năy giờ đúng hết đi, th́ câu chuyện xảy ra vừa qua, đó là cái ǵ?
Trung gác tay lên trán hồi lâu chậm răi nói:
-Em không dám chắc nhưng đại khái có thể hiểu, cô ta ở đảo đă quá lâu. Cuộc sống
lúng túng khổ sở, chịu đựng hết nổi rồi, cố t́m cách để được đi định cư cho lẹ.
Thôi đành nửa đêm chun vô chỗ ngủ của phái đoàn phỏng vấn, năn nỉ để được đi sớm
ngày nào hay ngày nấy. Nếu cần phải hy sinh… cách ǵ cũng chịu! Xui xẻo là gặp
thằng Mỹ ngu, cũng có thể là ngôn ngữ bất đồng…
Nghe Trung phân tách rành rọt, tôi kêu lên:
-Trời, nếu đúng vậy th́ thật đáng thương. Hoàn cảnh đưa đẩy đến như vậy th́
thiệt là tội nghiệp!
Trung im lặng không nói nữa…Tôi cũng nằm im.. Mỗi thằng một ư nghĩ. Có những
người sanh ra chỉ để chịu khổ đau, có nỗi đau nào giống nỗi đau nào! Sóng càng
lúc càng lớn, tiếng ầm ầm ở ghềnh đá vang ra thăm thẳm. Tiếng sóng ở bờ Việt Nam
chắc cũng nghe đau thương như ở đây, tiếng sóng của cô gái ‘điên’ đêm nay! Tội
nghiệp thân phận người tỵ nạn bọt bèo, đáng thương biết bao nhiêu, ở vào hoàn
cảnh trái ngang, người ta phải t́m cách vượt thoát bằng mọi lối, kể cả phải chấp
nhận phải hy sinh những ǵ quí báu nhứt…
Bỗng nhiên Trung tiếp tục:
-Phải khen anh chàng thông tin nầy mới được. Nếu anh ta nói trên loa phóng thanh
điều mà anh em ḿnh bàn căi hồi năy giờ th́ cô gái nầy c̣n mặt mũi ngó ai nữa.
Tôi đồng ư hoàn toàn:
-Ờ, ờ, hay quá, cứ cho là cô ta điên loạn rồi đưa về nhà… êm ru bà rù… Không ai
đàm tiếu ǵ hết. Tuyệt diệu, thằng cha thông tin nầy đáng bậc sư tổ!
H́nh như chưa có thân nhân nào đến nhận lănh cô gái, tiếng loa lại tiếp tục vang
vang bổ túc thêm vài chi tiết mới:
-Có cô gái điên ở hội trường… ốm ốm nhỏ người, trạc cở hai mươi lăm tuổi, mặc
quần dài đen, áo tím ngắn tay… ai là thân nhân…
Nghe tới đó như có luồng điện mạnh từ đỉnh đầu chạy đúng vô tim, tôi la lên:
-Trời! Chết cha rồi…
Trung ngạc nhiên:
-Cái ǵ mà la lối vậy ông thầy, bộ có quen với cô gái điên đó hả?
Tôi im lặng không trả lời câu hỏi của Trung. Trả lời sao được nữa. Tôi muốn ngộp
thở, hai quai hàm cứng ngắt mở không ra, tim đánh b́nh bịch trong lồng ngực,
toàn thân cứng đờ. Cái lều vững chắc như vậy mà tôi cảm thấy nó lung lay run
rẩy, rồi nước mắt ở đâu không biết trào ra, ban đầu c̣n ít, dần dần không ḱm
được nữa nó chảy ra như suối. Những giọt lệ nóng hổi chảy đầy trên má, trên môi.
Nước mắt chảy tràn vô miệng mặn đắng... Thầy thương em quá Nguyễn ơi… Nguyễn ơi!
Vơ Kỳ Điền
(Trích Pulau Bidong Miền Đất Lạ,
Chương 19)
art2all.net
|