MỘT THUỞ TRƯỜNG XƯA
Thơ Vũ thị Ngọc Thư
Nhạc Mộc Thiêng


MỘT THUỞ TRƯỜNG XƯA
Ta thấm cô đơn đời viễn xứ,
Quạnh hiu lạc lối vạt đời nghiêng,
Quê hương xa thẳm, muôn trùng nhớ,
Ký ức ngỡ ngàng gợn xoáy êm
Ta đến Gia Long tuổi bé thơ.
Trời xanh mây trắng trống trường vang
Thầy cô nuông dậy thời hoa búp.
Đàn sẻ đầu thu hát múa xoang.
Ta lớn theo mùa hoa phượng đỏ.
Thầy cô răn nhủ nết đoan trang,
Nghĩa nhân mang cội gốc đời người,
Chữ nhẫn duyên thầm cô gái ngoan.
Hào sảng âm vang hùng sử Việt.
Mê thường ru mộng, khúc Kiều ngân.
An nhiên, nhịp tấu trống đồng thiêng.
Ngời rạng chân tình - quỹ tích chung
Phượng rụng lá thay, xuân đến tầm.
Bao nàng áo trắng ngày xưa ấy,
Vai mang câu nguyện sống bằng tâm,
Hoạn nạn thương người khó, trẻ côi.
Nắng rực sân trường, buổi lac quyên,
Bạn thôi lớp tảo tần nuôi em,
Lỡ mùa thi, vận bạc truân chuyên.
Phấn bảng ủ ê, cuộc chiến lan.
Ta xót bạn buông rơi tuổi trẻ,
Ngược xuôi, quên hẳn giờ ra chơi.
Dõi nhìn ô nắng, nhịp dây quay,
Hờ hững dầu bay, mắt lệ rơi.
Từ biệt trường, đời lưu lạc trôi,
Nhớ hàng sao lá biếc đan mây,
Trái dầu đỏ bạn cùng ta chơi,
Da diết mùa mưa, đường phố cũ.
Đừng, hỏi cây sao, bạn cũ đâu?
Cánh dầu đỏ ngập ngừng chao quay.
Nhập nhòa nhân ảnh, ngõ rêu phong,
Phấn bảng lanh canh, bóng nắng bay
Chỗ bạn ngồi, ai cười thật ấm.
Trường xưa hạnh ngộ, nắng đơm hoa
Dù bao giông bão, đời dâu bể
Một thuở ân tình, trọn kiếp mang.
Vũ Thị Ngọc Thư (GL 1968)
(Trích từ sách “Sài Gòn – Gia Long Kỷ Niệm” trang 242-243,
xuất bản tại Sài Gòn tháng 12, 2017)
art2all.net