NHƯ
BÈO TRÔI SÔNG
Hoa Lục B́nh (ảnh: sưu
tầm từ Internet)
D́ Liên chậm chạp đẩy chiếc walker
có bánh xe, loại vừa giúp giữ thăng bằng cơ thể khi di chuyển, vừa có ngăn
để đồ khi cần mua hàng ở chợ, và c̣n có thêm cái ghế xếp tiện dụng, có thể
kéo ra ngồi nghỉ ở bất cứ chỗ nào. Đi đâu d́ cũng mang trên vai cái túi xách
đựng vài món đồ lặt vặt của người già như chiếc khăn tay, lọ dầu gió, cái mũ
len, thẻ đi xe bus, ví đựng tiền. Và luôn đẩy chiếc walker đặc biệt đó, có
lẽ v́ có thể dễ dàng xếp gọn để xách lên xe bus hay xe điện.
Chiều hôm ấy, d́ đang chọn mua hàng ở một tiệm bán thực phẩm của người Việt,
một loại mini mart, trong khu thương mại Eden ở Virginia. D́ đă đẩy xe chậm
chạp qua lại nhiều lần giữa mấy quầy hàng trong tiệm mà h́nh như chưa có ư
định ra quầy tính tiền. Vẫn thong thả trong bước đi c̣n khá vững, d́ đủng
đỉnh di chuyển và luôn để ư xem các món hàng trưng bầy, gương mặt b́nh thản,
chưa mảy may gợn bất cứ nét mệt mỏi nào. Thỉnh thoảng d́ dừng xe, nhặt một
gói hàng lên chăm chú xem, nhưng chỉ độ một, hai phút sau là bỏ trở lại chỗ
cũ, đẩy xe đi, rồi lại tiếp tục dừng đâu đó để lật qua lật lại một món khác.
Đôi lần, d́ kéo cái kính lăo, lủng lẳng trước ngực, đeo lên mắt, tẩn mẩn
nhẩm đọc mấy hàng chữ tiếng Việt in phía sau gói hàng. Có khi d́ hơi tủm tỉm
cười một ḿnh, đầu gật gù, ḷa x̣a mái tóc đă thưa và bạc trắng.
D́ loanh quanh trong tiệm gần hai giờ mà h́nh như vẫn chưa chọn xong các món
cần mua. Trong cái ngăn chứa hàng trên walker của d́, loáng thoáng có mấy
gói gia vị, một chai mắm nhỏ, một lọ chao, vài cái bánh ít. Bỗng nhiên d́
đột ngột ngừng lại, tay sục sạo vào các món hàng trên xe, chừng như kiểm
điểm, miệng lẩm nhẩm không biết đang đếm hàng hay tính nhẩm số tiền phải
trả. Một lúc sau, như đă yên tâm, d́ lại thong dong đẩy walker đi tiếp.
Ṿng tới ṿng lui, chừng như đă mỏi chân, d́ loay hoay mở cái đệm ghế tṛn
xếp đứng sau ngăn đựng hàng của walker, kéo hai chân ghế ngả đệm lên thành
cái ghế nhỏ; Rồi ngồi xuống, điềm nhiên nghỉ tại một góc khuất xa khu thực
phẩm, gần các keo thủy tinh đựng thuốc bắc. Ngồi một lúc, có lẽ thư thái dễ
chịu với hương thơm của các loại thảo dược như cam thảo, b́m b́m, mă đề,
dành dành, nhân sâm, nguyệt quế, … thoang thoảng trong không gian ở đó, d́
bắt đầu thiu thiu ngủ, đầu hơi gục lên gục xuống trên ngăn để hàng của
walker. Từ ngoài quầy, cô thâu ngân, có lẽ không hài ḷng, khi nh́n thấy d́
trong bộ điệu gà gật khó coi như thế, lên tiếng hỏi to xem d́ đă muốn tính
tiền chưa. D́ giật ḿnh, tỉnh ngủ, nh́n cô giả lả cười, xua tay.
Nấn ná ngồi thêm vài phút, d́ đứng dậy, xếp ghế gọn lại, rồi lững thững đẩy
walker tiếp tục qua các kệ hàng. Đi như thế cả giờ nữa mà hàng họ trong xe
của d́ cũng chẳng thêm được bao nhiêu. Cuối cùng, d́ ra quầy, xếp hàng trả
tiền bằng thẻ EBT[1], loại trợ cấp food stamps, và cẩn thận hỏi cô thâu ngân
trong thẻ c̣n được bao nhiêu tiền trước khi rời đi.
Ra khỏi tiệm, d́ lọc cọc đẩy walker đi khỏi khu thương mại, băng qua một ngă
tư đường khá đông xe, rồi đến ngồi đợi ở một trạm xe bus. Bước đi trên đường
xi măng bằng phẳng, và có sự trợ giúp của chiếc walker, mà dáng dấp d́ vất
vả xiêu vẹo như đang lom khom giữ thăng bằng khi gánh hàng nặng qua các cồn
cát trơn trợt chạy dài ở Ninh Thuận, quê của d́. Khuôn mặt nhọc nhằn và bước
chân lao chao của d́ như vẫn hằn ánh nắng chói chang bỏng rát trên các đồi
cát lài nghiêng, dốc thấp của ngày xưa. Nơi đó, nhiều hôm gió miên man cuốn
cát bay làm đảo lộn phương hướng, nên đi măi vẫn như lạc trong không gian
toàn cát, nắng lóa chói, không thấy phố, không thấy nhà. Bộ điệu ngơ ngác
lạc loài của d́, khi đi đâu ngoài đường ở đây, vẫn đượm vẻ thất thểu, âu lo
sợ hăi của kẻ đi trong tâm trạng “không thấy nhà” trên những đồi cát bay
mênh mông ở quê cũ.
Đó là quăng ngày c̣n con gái, d́ thường xuyên phải gánh chiếu, gánh chổi lên
thị xă bán. Bán được 3 cái chiếu hay 12 cây chổi mới đủ tiền lời đong gạo
cho cả nhà ăn độ hai ngày. Chật vật khó khăn nhưng mẹ, d́, và các em d́ c̣n
líu ríu có nhau, có yêu thương chờ đợi, ai cũng mong tối được về nhà xum vầy
chuyện tṛ, ăn cơm đói no cùng nhau. Ở đây phố xá dập d́u, có nhà để đi về,
nhưng lủi thủi úa héo, ṿ vơ một ḿnh, nhiều lúc d́ buồn chảy nước mắt, nhói
đau thắt ruột.
Ngồi giữa mấy người to lớn, mầu da hơi sậm, đang ồn ào cười nói trong lúc
đợi xe, nh́n d́ như càng nhỏ bé hơn những lúc b́nh thường. Nét mặt d́ thờ ơ,
ánh mắt trôi lạc, lẻ loi vô cùng. Trên mấy lanes đường đông đúc ngay trước
trạm xe, xe cộ vẫn dập d́u vội vă qua lại. Cuộc sống quanh d́ b́nh thản
trôi, bon chen, tất bật, xô đẩy, ồn ào.
Bấy giờ đă hơn hai giờ chiều, đang cuối mùa thu, nắng nhẹ, gió lao xao. D́
Liên ngồi chờ gần 15 phút th́ lên được chuyến xe chạy về Washington DC. Từ
đó, d́ c̣n phải đi tiếp hai chuyến xe nữa mới về đến khu nhà trợ cấp dành
cho người nghèo hay bị khuyết tật nhẹ ở Maryland. Tôi nghĩ, có lẽ d́ sẽ về
đến nhà khoảng 7 hay 8 giờ tối. Nhưng điều ấy hoàn toàn không quan trọng đối
với d́, v́ đă từ lâu, d́ vẫn đi về như bóng ma lủi thủi một thân một ḿnh,
không ai bận tâm, không người chờ đợi.
Trời đă bắt đầu se lạnh, vài chiếc lá vàng lác đác bay, mây chiều chùng dần
xuống. Ngày tháng phiêu bạt của d́ tiếp tục buồn bă trôi.
***

D́ Liên đến Mỹ tháng 7 năm 1975. Chuyến di tản của d́
hoàn toàn là một cuộc phân ly bất ngờ, đau ḷng và vĩnh viễn, với mẹ và các
em d́. Tháng 4 năm ấy, d́ dẫn hai đứa con lang thang đi t́m chồng ở Sài G̣n
trong những ngày thành phố vô cùng nhiễu nhương, náo loạn. Thấy thiên hạ ùa
nhau chạy hướng nào, d́ tơi tả gánh con chạy theo hướng đó. Cũng không ngờ
lại được ai đó kéo lên một cái tầu máy nhỏ, ra hàng không mẫu hạm, rồi được
chở đến Mỹ bằng máy bay. Lúc đầu gia đ́nh d́ ở trại tập trung Pendleton [2]
ở California gần cả năm trước khi được một nhà thờ bảo lănh ra ngoài định cư
ở tiểu bang Maryland, miền Đông Bắc Mỹ.
Khi xuất trại tạm cư, v́ hai đứa con c̣n quá nhỏ, d́ ở nhà nhận tiền trợ
cấp, nuôi con, cho đến lúc đứa con gái út, Yên, được 18 tuổi. Đoạn đời sống
nhờ vào sự bố thí của xă hội được mấy năm yên ả, dù cũng lắm chua xót nghẹn
ngào. Có những kỳ thị và phân biệt trong cách đối xử mà chỉ người trong cuộc
mới cảm nhận được mức độ cay đắng, tủi nhục, phũ phàng khi phải cắn răng,
nuốt nước mắt nhận đồ ban phát hay đi mua hàng bằng thẻ trợ cấp.
“Tui biết tụi Tây khi dễ ḿnh chớ, mỗi khi tui tay bồng, tay dắt con xếp
hàng lấy mấy bịch đồ ăn nhà thờ phát ... mắt tụi nó khó chịu ḍm ḍm như
canh chừng ba mẹ con tui, nhục lắm cô ơi.
Khi con Yên đă lớn, nhiều lần nó nhịn ăn trưa không dám xuống nhà ăn, v́ bạn
nó xầm x́ đồ ăn trường phát cho nó, là loại khác, mấy thứ không phải trả
tiền. Con nhỏ lỳ lợm nhịn đói, có lần xỉu trong lớp học.
... Lúc trước tui đâu biết tiền food stamps chỉ dùng được trong giờ nào đó ở
cái siêu thị Tây gần nhà. Nhà không c̣n ǵ ăn, tui dắt con Yên tới đó quơ
vài ổ bánh ḿ, mấy cái trứng... bị tụi đứng xếp hàng sau lưng nói chửi ǵ
đó, tui không hiểu, nhưng con Yên lúc đó chừng 7-8 tuổi về nói lại, rồi nó
không bao giờ chịu đi siêu thị với tui nữa. Mắc cở và tủi quá cô ơi. Thời ở
Phan Rang, đói cách mấy, chị em tui cạp khoai ăn hoặc ăn lá xào dông [3] chớ
không đi xin ai bao giờ.”
Sau khi học xong Trung Học th́ con trai lớn của d́, Phú, có dấu hiệu hơi bị
trầm cảm, buồn vui thất thường, ăn nói mất tập trung. Thoạt đầu, hắn chỉ bị
nhẹ, thỉnh thoảng đôi co lớn tiếng với người nhà và hay cười khóc bất chợt.
Phú không làm ǵ tổn hại đến người chung quanh, nhưng v́ cách hành xử đôi
khi ngược ngạo, trái khoáy, thiếu kiểm soát, đă khiến hắn không thể tiếp tục
đi học hoặc giữ được công việc lao động ở các tiệm trong khu thương mại nhỏ
gần nhà. Thời gian này, d́ làm việc dọn dẹp lau chùi, khoảng 20 giờ mỗi
tuần, trong một motel có chủ là người gốc Ấn Độ, cách building d́ ở mấy
blocks đường. Yên cũng vừa đi học, vừa làm thêm ở cafeteria trong trường đại
học cộng đồng ở gần nhà.
Anh em Phú không hạp nhau, khắc khẩu, thường xuyên gầm ghè, hục hặc, căi vả.
Một hôm, Phú bị em gái, trong một lần lời qua tiếng lại và xô xát nhẹ, tŕnh
báo cảnh sát và h́nh như đơm đặt vu vạ thêm, nên hắn bị đưa vào nhà thương
quản lư những người bệnh tâm thần của tiểu bang, Spring Grove Hospital ở
Baltimore, ở đó gần hai năm. Khi vào viện, Phú mới 22 tuổi.
“Con nhỏ tức bực, ghét thằng anh, luôn nghĩ tui cưng thằng Phú, để dành
đồ ăn ngon và chia phần cho thằng Phú nhiều hơn. Ngày nào nó cũng kiếm cớ
gây lộn từ khi tụi nó mười mấy tuổi. Bữa đó, thằng Phú ăn tối xong, khi
không cười nói như khùng; Con Yên khó chịu quăng đồ chọi thằng Phú trước,
Phú cũng quăng lại, căi vả, rồi nắm tóc con nhỏ. Con Yên vùng ra, vấp té, bi
chảy máu đầu gối. Nó khóc lóc, ồn ào la làng, rồi lấy phone kêu cảnh sát.
Tui không biết nó nói ǵ khi 2 ông cảnh sát tới, hỏi chuyện nó một hồi, rồi
c̣ng tay kéo thằng Phú đi. Lúc đầu thằng Phú tŕ lại, không chịu đi, bị họ
bẻ tay, c̣ng lại.”
Tôi vẫn nhớ đó là nội dung câu chuyện d́ kể khi tôi và chị Ngân giúp dẫn d́
đi thăm Phú lần đầu tiên tại Spring Grove Hospital Center [4] mấy tuần sau
thảm cảnh gia đ́nh của d́.
***
Hôm ấy là một ngày gần cuối mùa Xuân năm 1995, chúng tôi
đă dẫn d́ Liên đến thăm Phú theo tuyến đường xe công cộng, để d́ biết đường
có thể tự đi thăm hắn, những khi thuận tiện. Khởi hành từ chung cư nhà d́ từ
7 giờ sáng, chúng tôi đến nhà thương khoảng 10 giờ, vừa đúng lúc được bắt
đầu vào thăm bệnh nhân.

Trung Tâm Trị Liệu Spring Grove là một quần thể y tế quy mô, mang trọng
trách điều trị và nghiên cứu về các loại bệnh tâm lư. Khuôn viên Trung Tâm
trải rộng khoảng 200 acres, bao gồm 36 ṭa nhà, 2 sân chơi bóng lớn, và 2
nghĩa trang rộng; Tất cả đều nằm rải rác khá gần nhau trong một khu biệt lập
với các phố đông dân cư lân cận của thành phố Baltimore. Trong Trung Tâm
luôn có một số lớn bác sĩ, y tá, và trợ lư luân phiên trực ngày đêm.
Cơ sở hạ tầng của Trung Tâm bao gồm các ṭa nhà trị liệu với trang bị y tế
đầy đủ, hiện đại như nhà thương; khu vực nghiên cứu về trị liệu; khu văn
pḥng của bác sĩ, y tá; nhiều ṭa nhà cho bệnh nhân nội trú; khu nhà nhân
viên; khu nhà dùng để đóng gói hay lắp ghép một số sản phẩm của các cơ quan
hổ trợ qua các hợp đồng. Ngoài ra, Trung Tâm c̣n có nhà thờ riêng, các nhà
ăn sắp đặt như kiểu canteen, vườn trồng nông sản, tiệm bán đồ cũ, và một
viện bảo tàng lưu giữ nhiều vật dụng cổ do bệnh nhân làm và một số kỷ vật,
h́nh ảnh liên quan đến lịch sử tồn tại hơn 200 năm của Trung Tâm kể từ khi
thành lập năm 1797.
Khi Phú nhập viện, Trung Tâm đă có hơn 400 bệnh nhân. Gần một phần ba số
người này từng bị ra ṭa v́ phạm các tội nặng nhẹ khác nhau, trong đó lẫn
lộn một số ít là dân nghiện ngập, đói thuốc, sống vất vưởng không nhà cửa,
từng bị tạm giam. Mọi người trong nhóm tội phạm ở Trung Tâm đă được chẩn
đoán bởi nhân viên y tế là bị bệnh tâm thần hoặc bị rối loạn tâm lư trầm
trọng, v́ vậy khi ra ṭa, họ được xử là không có trách nhiệm về các tội vạ
họ gây ra; và v́ thế, chỉ bị quản thúc và chữa trị ở các nhà thương có khu
dành riêng cho họ. Từ năm 1967, các criminal insane asylum và insane asylum
[5], nơi giam tội phạm tâm thần hoặc giữ bệnh nhân tâm thần, đă bắt đầu được
băi bỏ và thay bằng psychiatric hospital. Từ đó, một số nhà thương chuyên
trị liệu bệnh tâm lư lớn như Trung Tâm Spring Grove đều có khu dành riêng để
quản thúc và chữa trị các bệnh nhân tội phạm.

Bệnh nhân trong Trung Tâm Spring Grove được chia làm ba
nhóm tùy theo mức độ bệnh nặng hay nhẹ, và t́nh trạng tiền án của họ. Sự
phân loại này dựa theo các chẩn đoán và nhận định của bác sĩ ở thời điểm
bệnh nhân nhập viện; Tuy vậy, sau một thời gian theo dơi của bác sĩ, có
người cũng được chuyển sang nhóm phù hợp hơn với t́nh trạng bệnh lư của họ.
Trên thực tế, c̣n có thêm một nhóm được chọn từ bệnh nhân thuộc ba nhóm
trên, theo các tiêu chuẩn của bác sĩ hay các nhà nghiên cứu Tâm Lư. Nhóm
bệnh nhân này được nội trú trong khu nghiên cứu của Trung Tâm, Tawes (chính
thức là Spring Grove Research Unit). Họ gồm khoảng hơn 30 bệnh nhân tham dự
vào các chương tŕnh kiểm định thuốc hay khảo sát và thử nghiệm các phương
pháp chữa trị.

Trong khuôn viên Trung Tâm, các ṭa nhà Red Brick Cottages 1, 2, 3, 4, White
building, Noyes building đều là nhà nội trú của bệnh nhân; Nam và nữ ở các
nhà riêng. Mỗi Red Brick cottage nhận 38 bệnh nhân, Noyes buiding có 32 bệnh
nhân, White building có chỗ cho 100 bệnh nhân. Ngoài ra c̣n có hai ṭa nhà
đặc biệt, Mitchelle và Sullivan, mỗi nơi có chỗ cho 25 bệnh nhân tạm trú sau
khi được bác sĩ chứng nhận chu toàn chương tŕnh điều trị hoặc không cần
phải ở trong viện nữa. Nhóm bệnh nhân ở hai ṭa nhà này được các t́nh nguyện
viên hướng dẫn việc tái hội nhập với gia đ́nh, tham gia sinh hoạt cộng đồng,
và giúp chuẩn bị các thủ tục cần thiết hay bổ túc hồ sơ xin việc làm trước
khi được chính thức xuất viện.
Bệnh nhân có tiền án phải ở trong ṭa nhà chỉ định riêng cho họ và không
được phép ra khỏi nhà bất cứ lúc nào. Người tội nặng, kẻ hung dữ, nguy hiểm
đều bị biệt giam trong các pḥng riêng (seclusion cell); Những năm đó, h́nh
như có vài pḥng biệt giam ở dưới tầng hầm của ṭa nhà ở của bệnh nhân tội
phạm.
Ở ṭa nhà của người bị bệnh nặng, những người không hung hăng bạo động được
phép tự do đi lại ở các pḥng tập thể. Nhà có một số pḥng giam để nhốt tạm
những bệnh nhân khi họ lên cơn hoảng loạn, đánh nhau, phá phách; hoặc bệnh
nhân ở trạng thái tinh thần nguy hiểm có thể tự tử hay tự gây thương tích.
Những người thường xuyên gây gổ, bạo động, dữ dằn luôn bị quản thúc trong
các pḥng riêng.
Bệnh nhân nhẹ, chỉ lẩn thẩn nói cười, hiền lành, ít bạo động, không la hét
làm mất trật tự, được ở tại các cottages có cách bài trí tựa như các chung
cư gồm nhiều pḥng, mỗi pḥng dành cho hai người, nhưng chỉ được dùng để ngủ
vào ban đêm. Trong nhà có các pḥng tập thể khá lớn được sử dụng cho một số
sinh hoạt chung như các cuộc họp nhóm và các lớp học hay thực tập về: thể
dục, yoga, hội họa, ca hát, gia chánh... Pḥng tập thể cũng là nơi tụ họp,
xếp hàng uống thuốc ở các quầy do y tá quản lư. Những người bệnh tỉnh táo,
không gây rối, chăm chỉ, khéo tay, hoặc có khả năng đặc biệt, và được sự
đồng ư của bác sĩ, có thể được thuê làm như nhân công ở các ṭa nhà có pḥng
làm việc; Và họ được trả lương theo quy định của công ty thuê họ.
Tôi nghe loáng thoáng một nhân viên tạp vụ ở pḥng hành chánh nói cảnh tượng
bệnh nhân dữ dằn hay mang trọng án ở dưới tầng hầm luôn nhốn nháo, hỗn loạn
không khác những h́nh ảnh đáng sợ chiếu trong phim The Silence of the Lambs
[6], trong phân đoạn cô diễn viên Jodie Foster bị mấy người tù bệnh nhân
phun nước bọt, quăng ném đồ, chửi mắng dọa nạt, khi cô đi qua hành lang ngục
trên đường vào gặp tên bác sĩ tội phạm nguy hiểm Hannibal Lecter ở nơi giam
hắn.
Ở khu bệnh nhân bạo lực hung dữ, y tá và bác sĩ thường xuyên bị đả thương v́
tai nạn khi họ cố gắng ngăn chặn hay can thiệp các cuộc đánh nhau của bệnh
nhân. Đôi khi, họ cũng bị tấn công bất ngờ khi đang thi hành nhiệm vụ. Bệnh
nhân bạo hành lẫn nhau ở khu người bệnh nặng hay khu quản thúc tội phạm là
những chuyện xảy ra gần như hàng ngày ở trong các ṭa nhà nội trú. V́ thế,
nhà nào cũng có 2, 3 người canh gác, vóc dáng to như vệ sĩ, thường xuyên đi
tuần trong các pḥng tập thể để có thể nhanh chóng can thiệp, giải quyết các
cuộc bạo động, ẩu đả ngay khi vừa bộc phát.
Trung tâm cho phép các người bệnh nhẹ, hiền lành, không ồn ào được ra các
nơi công cộng như nhà thờ, sân chơi thể thao, vườn trồng nông sản, tiệm bán
đồ cũ, hoặc nhà bảo tàng trong khuôn viên; Nhưng thường phải ghi tên đi từng
nhóm dưới sự giám hộ của nhân viên quản lư hay các sinh viên thực tập.
Phú thuộc nhóm người bệnh nhẹ. Trên đường về lại Maryland chiều hôm ấy, d́
Liên cho biết hàng ngày sau bữa ăn sáng, Phú phải tụ tập cùng tất cả bệnh
nhân trong nhà tại pḥng tập thể ở tầng 1 của ṭa nhà. Mọi người xếp hàng
lần lượt nhận thuốc phải uống vào buổi sáng. Sau đó, cùng nhau tham dự
chương tŕnh tập thể dục hay các nhóm ca hát dưới sự hướng dẫn của vài nhân
viên trị liệu. Khoảng giờ trưa, sau bữa ăn ở canteen dành cho bệnh nhân, họ
lại xếp hàng uống thuốc. Buổi chiều, thường không có sinh hoạt nhóm, nên một
số được hướng dẫn ra ngoài tham dự các công việc nhẹ như chăm sóc vườn cây,
tưới nước, bón phân, gặt hái nông sản, … hoặc cũng có thể đi chơi lang thang
tại vài nơi được cho phép.
Trong thời gian chờ d́ Liên vào pḥng khách chuyện tṛ với Phú, chúng tôi đi
quanh mấy ṭa nhà lân cận với cô sinh viên Luật, Kate, đang học ở Georgetown
Law School, Washington DC. Một nhân viên ở pḥng hành chánh đă giới thiệu
Kate và nhờ cô dẫn chúng tôi đi thăm khuôn viên nhà thương. Đây là đặc ân
dành riêng, chỉ một lần, cho thân nhân của người bệnh mới nhập viện. Kate
đang thực tập một số giờ trong học tŕnh của môn Criminology; Ngoài Kate,
Trung Tâm cũng có một số sinh viên chuyên khoa về Behavioral Science đang
thực tập trong viện nghiên cứu Tawas ngay trong khuôn viên.

Kate dẫn tôi qua khu có vài ṭa nhà nội trú của bệnh nhân. T́nh cờ đă tới
Red Brick Cottage 3, dành cho nam bệnh nhân thuộc nhóm bị bệnh nặng. Như mọi
ṭa nhà có bệnh nhân nội trú, tất cả cửa của Red Brick Cottage 3 đều có
nhiều chấn song kiên cố, ngang dọc kín các khung cửa sau lớp kính dầy bên
ngoài. Sau hàng chấn song, một số cửa ở tầng dưới nhà hoặc trên tầng ba, c̣n
có thêm lớp lưới mắt cáo xoắn bằng thép cứng. Nh́n các cửa sổ bưng bít với
3, 4 lớp chắc chắn, mà tôi có cảm tưởng như đang ở trong không gian của một
khu dành cho các phạm nhân cực kỳ nguy hiểm, bị cô lập biệt giam vô hạn định
giữa các ngục đá có vài ô cửa sắt vô hồn lạnh lẽo; Không khác các xà lim
biệt lập của nhà tù được chiếu trên phim ảnh. Theo Kate, tầng dưới cùng của
ṭa nhà được dành làm pḥng sinh hoạt tập thể của bệnh nhân, nơi họ bắt buộc
phải tụ tập hàng ngày, sau khi thức dậy và dùng xong bữa ăn sáng. Không bệnh
nhân nào được phép ở một ḿnh trong pḥng vào ban ngày. Hành lang vào các
pḥng ngủ của họ luôn bị khóa sau hồi chuông tập hợp buổi sáng ở tầng 1.
Tôi bước thật chậm theo Kate, dè dặt nh́n qua các khung cửa sổ, ḷng vừa bất
an sợ hăi vừa trĩu nặng trắc ẩn khi thoáng thấy vài cảnh tượng đang diễn ra
sau các ô chấn song cửa. Lúc đó, pḥng tập thể có khoảng hơn 10 bệnh nhân,
tóc tai rũ rượi, đứng ngồi nhốn nháo. Họ gần như chẳng mặc ǵ ngoài cái quần
lót, có cái cũng đă tơi tả rách bươm. Kate cho biết quần áo có thể trở thành
công cụ nguy hiểm khi vào tay những người bệnh không c̣n ư thức. Họ có thể
dùng quần áo để lôi kéo, gh́ siết tự thắt cổ hay dằng co trùm phủ làm nghẹt
thở người họ tấn công, những khi bị hoảng loạn. Ở một góc pḥng, có người
đang múa máy như một con công lên đồng. Chúng tôi cũng thấy có hai người bị
xiềng chân vào cái ghế đá xây cố định trên nền nhà, h́nh như cả hai cùng
tham dự một sinh hoạt ǵ đó với mấy bệnh nhân đi lại lộn xộn quanh một vị
quản giáo, người đang cầm chiếc loa. Tôi được cho biết những bệnh nhân
thường xuyên lên cơn hung dữ, bạo động luôn bị xích chân như vậy vào ban
ngày.
Bỗng nhiên, mấy hồi c̣i báo động nối tiếp nhau, dồn dập hú lên kinh hoàng,
và cùng lúc, hơn cả chục bóng đèn bỗng được bật sáng choang trong tầng dưới
của ṭa nhà, rồi nhanh chóng chuyển qua nháy chớp liên tục. Kate giải thích
đó là báo động “Code Grey”, nghĩa là đang xảy ra một vụ xô xát trong nhà.
Các y tá và trợ lư của họ vội vă bỏ dở công việc họ đang làm ở các văn pḥng
lân cận, nháo nhào chạy đến ṭa nhà đang chớp đèn. Có vẻ như ở bên trong,
hai nhân viên to lớn đang cố gắng vật một người đàn ông xuống sàn, giữ nằm
yên, để một bác sĩ tiêm thuốc an thần cho anh ta. Khi hắn thiếp đi, họ
khiêng để lên tấm đệm trong pḥng biệt giam và khóa cửa lại. Hai nhân viên
khác dùng khăn trải giường trói tay và chân của bệnh nhân c̣n lại trong vụ
xô xát vào một băng ghế đá, mặc cho anh ta vùng vẫy la hét. Và một lúc sau,
tự nhiên anh ta phá lên cười nói ngặt nghẹo.
Pḥng tập thể lớn nhất của Red Brick cottage 3 chỉ là căn pḥng trống với
bốn bức tường gạch khô lạnh. Pḥng không có đồ trang trí nào khác ngoài hai
cái ghế sofa gỗ khá dài để sát một vách tường. Trên ghế, 2 bệnh nhân đang
bất động vô hồn như các pho tượng sáp, chừng như họ đă ngồi như vậy rất lâu
với đôi mắt chỉ nh́n chằm chằm vào màn ảnh Tivi treo khá cao trên tường, hay
cũng có thể họ đang bị mê hoặc với các khoảng không trước mặt họ. Vài người
khác ngơ ngáo nằm trên nền nhà lót đá hoa, hoặc cuộn ḿnh lờ đờ, lặng lẽ ở
một góc tối trong pḥng.
Đi qua một ṭa nhà của phụ nữ bị bệnh nhẹ, tôi thấy trong pḥng tập thể đang
có nhiều người ăn mặc khá lôi thôi, đầu tóc xơa xượi, đứng nối nhau kẻ trước
người sau như xếp hàng. Vài người mặc áo nh́n như những chiếc poncho có sọc
mầu xám rất lạ; Trong cái áo lúp xúp trùm gần kín cơ thể, nh́n họ giống như
những người đang đi ngoài mưa to gió lớn. Kate giải thích, loại poncho đặc
biệt được làm bằng vải rất chắc, không thể xé rách hoặc kéo ra khỏi người
nếu đă được cột cẩn thận. Một cô y tá cầm loa như đang điểm danh v́ những
người phụ nữ trong hàng lần lượt dơ tay lên cao. Th́ ra, bệnh nhân đang chờ
đến phiên được phát thuốc uống ngay tại quầy.
Hàng ngày, phần lớn mọi người ở đây đều phải dùng các loại thuốc an thần như
Haldol, Lithium, hay Thorazine [7]. Thuốc giúp họ ổn định tinh thần, điều
ḥa cảm xúc, bớt lo lắng sợ hăi, tỉnh trí hơn, bớt hiếu động để có thể sinh
hoạt b́nh thường. Những loại thuốc này phải uống đều đặn, định kỳ, cách
quăng 6 hay 8 giờ liên tục trong khoảng thời gian họ nội trú ở viện.
Đang nói chuyện về các loại thuốc được dùng để chữa trị và sinh hoạt b́nh
thường hàng ngày của bệnh nhân th́ nghe từ bên trong ṭa nhà đối diện vọng
ra một tiếng hú, đúng hơn là tiếng tru, thanh âm nghe u uất kinh hoàng, cực
kỳ đau đớn, vút xé lên cao, rồi rền vọng thảm thiết. Chúng tôi đă đi xa cả
block đường mà vọng âm tiếng rú hoang dại, vời vợi như từ cơi xa xăm vọng
về, vẫn vấn vít trên ṿm các cây cổ thụ trên đường, chơi vơi trên không, khi
ư ử rên rỉ, lúc the thé đe dọa, rất ma quái thê lương. Tôi bước đi mà cảm
thấy chân ḿnh như bị tiếng tru bi thiết, thảm khốc, năo ruột đó lào khào
kéo giữ. Tim tôi hơi nghẹn đau, khó thở, phải dừng lại tự trấn tĩnh một lúc.
Tiếng vọng rít trầm thống vẫn như c̣n vang trong tuyệt lộ bi thảm khôn cùng.
Gió cuối mùa Xuân se sắt trong không gian quạnh vắng lạ kỳ giữa những bức
tường đá xám hay gạch đỏ bên ngoài các ṭa nhà được xây từ rất lâu. Không
biết những vách đá nhiều tuổi đó có giữ lại thanh âm bao tiếng kêu rú tột độ
bi thiết của con người trong trạng thái cô đơn mất ư thức và những câu
chuyện thảm thương của họ? Dù các diễn đạt đau đớn này xảy ra đằng sau hay
bên dưới bề mặt của nhận thức có ư thức, nhưng chúng đều được nhận định là
có tương quan mật thiết với các hành vi và tư duy khi có ư thức. Dưới bất cứ
giả thuyết hay diễn giải nào th́ điều bệnh nhân trải qua trong vô thức, khi
bật tiếng thét, nhất định là một trải nghiệm vô cùng khủng hoảng, và sự tột
cùng bi thảm đó đă, có thể nào, làm phần tâm trí có ư thức c̣n lại của họ
càng thêm mất cân bằng, và rối loạn hơn?
Ư nghĩ này theo đuổi, ám ảnh, và làm tôi sợ hăi. Từ lâu, thế giới của người
khỏe mạnh b́nh thường đă bị chi phối bởi khá nhiều định kiến không công bằng
về người mang bệnh rối loạn tâm trí. Nhiều người trong chúng ta có khuynh
hướng né tránh việc t́m hiểu gốc ngọn của sự khổ đau đă đè nén tâm tư, hoặc
nguyên nhân gây nên những suy nhược tinh thần của người bệnh, làm ảnh hưởng
đến sự yên b́nh của tâm trí họ. Và đồng thời, cũng lơ là hay chối bỏ mọi học
hỏi từ những câu chuyện thảm thương của bệnh nhân để hiểu biết và hướng dẫn
bản thân một cách nghiêm túc, nhờ đó có thể hỗ trợ hữu hiệu hơn cho sức khỏe
tinh thần của người bệnh, của bản thân, của gia đ́nh, và có thể của nhiều
người khác trong cộng đồng xă hội. Thiếu sót sự thấu hiểu, thương cảm không
thể nảy sinh, sự chăm sóc thường thiếu tận t́nh, và do đó nỗ lực chữa trị
khó tiến triển hiệu quả.
Đi tiếp một lúc, chúng tôi băng qua một khu vườn rất lớn, nằm khuất vắng sau
những cây hoa lê cằn cỗi nhiều tuổi. Khu vườn như ch́m dưới lớp lớp lá khô
c̣n lại của những mùa đă qua. Mênh mông sắc vàng nâu khô úa. Kate cho biết
đó là nghĩa trang của Trung Tâm, nơi yên nghỉ của hầu hết bệnh nhân vô thừa
nhận hay các nhân viên không c̣n thân nhân hay gia đ́nh nữa. Ở đây có hai
băi an táng như vậy, mỗi băi khoảng 500 mộ, hầu hết đều đă chôn từ trước
thập niên 1960. Trên ṿng ngoài của khu vườn nghĩa trang bát ngát, họa hoằn
lắm mới thấy hơi nhấp nhô nửa nổi, nửa ch́m trên mặt đất một, hai tấm bia xi
măng bạc mầu hay đă nứt vỡ, ghi tên và ngày tháng rời cơi thế của người quá
văng. Nh́n từ xa, nghĩa trang như một thảo nguyên ngút ngàn đă bị lá khô phủ
ngập, muôn vàn lớp lá của những mùa thu ảm đạm đă qua vườn tưởng niệm này từ
sau lễ chôn cất cuối cùng vào gần nửa thế kỷ trước. Lá xanh, lá vàng, lá
khô, lá mục đă âm thầm phủ che, ấp ủ các phận đời bất hạnh, vĩnh viễn gắn
kết với khuôn viên buồn bă này từ độ họ ngây dại thả trôi hết mọi phù hoa
của kiếp nhân sinh. Sau đó, phần lớn người chết vô thừa nhận ở nhà thương
đều được hỏa táng hoặc chôn tập thể ở một khu riêng ngoài khuôn viên Trung
Tâm.
Nai rừng thỉnh thoảng xuất hiện sau các hàng cây bên bờ rừng gần mấy ṭa nhà
Red Brick. Những đàn nai, vài ba con, nh́n như một gia đ́nh vẫn vô tư xào
xạc chạy trên lá vàng khô. Hoàng hôn ngập ngừng rơi chậm trên những hàng
thông buồn hoang hoải. Mùa Xuân lăng đăng tiếng giao hưởng yên b́nh của âm
lá vi vu trong gió. Những lối đi bộ đẹp dịu dàng dưới hàng cây du mướt xanh.
Các ṭa nhà có bề mặt cẩn đá xưa, mang nét kiến trúc thanh lịch của thế kỷ
trước, nằm rải rác trên khuôn viên rất ít người qua lại. Đâu đâu cũng những
con đường vắng, êm ả, nhiều bóng cây dẫn về các khu nội trú khang trang, yên
tịnh. Nhưng ḷng tôi không sao dịu lắng được những lo ngại, bất an. Quanh
quẩn đâu đây luôn mơ hồ nhiều h́nh bóng chờn vờn qua lại bên trong các ṭa
nhà có tường bằng gạch đỏ. Chỉ t́nh cờ thoáng thấy đôi ba phút ngắn ngủi
trong cuộc sống hàng ngày của người bệnh, mà tâm tư tôi như bị choáng ngợp
trước hiện thực quá bi đát, xót xa, buồn tủi của kiếp sống con ngưới. Do đâu
mà những người bất hạnh này bị đầy đọa trong những t́nh cảnh khổ đau thảm
thương như vậy?
Mấy trăm bệnh nhân lầm lũi như các hồn ma bóng quế. Những nét mặt dại ngây
trong bộ dạng thất thểu mệt mỏi như phải mang cả thập giá trầm luân, khổ ải
của bao người trên thân xác họ. Và, tuy lêu bêu đi lại nói cười trước mắt
tôi, nhưng phần hồn của họ đă lăng du ở nơi nào xa vời vợi. Dường như họ
không c̣n duy tŕ bất cứ kết nối có nghĩa nào nữa với cuộc sống quanh đây.
Họ cũng không c̣n hiện hữu nữa với cộng đồng xă hội. V́, chỉ đến đây tôi mới
ư thức có họ nhập nhoạng mê, tỉnh trong những chiếc bóng dật dờ như thật,
như không ở cơi nhân gian. Nhân viên ở Trung Tâm cố gắng giúp cho sự hiện
diện của họ được trật tự, theo nề nếp của cơi giới này; Nhưng họ đang cố vẫy
vùng để thoát khỏi những khuôn mẫu trật tự đó.
Ngậm ngùi làm sao, Phú đang bị đẩy vào làm thành viên trong thế giới của
những người bất hạnh đáng thương này.
Và từ đó, theo chị Ngân kể, mỗi hai tuần d́ Liên đi xe lửa từ thủ đô
Washington DC lên Baltimore rồi lại đi thêm chuyến xe bus và một chặng đường
đi bộ khá dài mới thăm được Phú. Tôi cũng nghe nói, bệnh của Phú dần dà như
có phần nặng hơn. Hắn mụ mị đi, ít nói cười, luôn lầm lỳ và lờ đờ say thuốc
v́ phải uống rất nhiều thuốc mỗi ngày.
***
Một thời gian sau, có lẽ quỹ trợ giúp y tế của tiểu bang bị cắt giảm, Trung
tâm Spring Grove phải chuyển bớt người bệnh nhẹ ra các group homes. Phú được
đưa ra một căn nhà tập thể tương đối gần nhà d́ Liên, dù bệnh của hắn có vẻ
như nặng hơn lúc bị bắt vào nhà thương hai năm trước đó. Từ đó, hắn ở trong
một ngôi nhà hai tầng có 8 pḥng ngủ với 13 người cùng thuộc loại bệnh nhẹ,
nhưng vẫn phải dùng thuốc hàng ngày, và được đưa đi khám bác sĩ tâm lư định
kỳ.
Tầng dưới của group home, ngoài pḥng khách thoáng đăng c̣n có pḥng giải
trí và pḥng hành chánh. Giữa nhà là khu bếp rộng để bộ bàn ăn tṛn gồm 16
ghế. Rồi đến 1 pḥng dành cho y tá trực đêm và 3 pḥng ngủ dành cho 6 nữ
bệnh nhân. Pḥng hành chánh là nơi duy nhất trong nhà phải dùng access card
mới vào được. Trong pḥng hành chánh có dụng cụ văn pḥng, hồ sơ bệnh nhân,
một số thiết bị y tế, và mấy tủ thuốc.
Tầng trên có 4 pḥng ngủ dành cho 8 nam bệnh nhân; một góc riêng có bàn ngồi
đọc báo giữa hai chậu cây đinh lăng khá lớn. Không gian chung thoải mái,
sáng đẹp dưới ánh nắng nhẹ từ hai cứa sổ bằng kính đặt trên mái. Nơi này
cũng như pḥng giải trí ở dưới nhà luôn có tiếng nhạc nhẹ êm phát từ hệ
thống intercom.
Group home được quản lư bởi một nhóm nurse assistants luân phiên nhau trực,
thường là 8 giờ một ca. Ca ban ngày luôn có hai người trực, ca đêm th́ chỉ
một người. Thêm vào đó, c̣n có một social worker đến thăm định kỳ 2 lần mỗi
tháng. Trong trường hợp khẩn cấp, bệnh nhân có thể được đưa vào pḥng cấp
cứu ở bệnh viện Tin Lành lớn, cách nhà một block đường. Nhà cũng có một nhân
viên tạp vụ, ở pḥng riêng trong khu vườn sau, chuyên chăm lo sân vườn, cắt
cỏ tỉa cây, sửa chữa vặt vănh, và lau quét, dọn dẹp hàng ngày.
Bệnh nhân được sắp đặt thời khóa biểu để tự giặt sấy quần áo ở các máy giặt,
máy sấy đặt ở tầng hầm trong nhà. Họ được chở đi khám bác sĩ hoặc đến tham
dự các lớp huấn luyện, định kỳ, theo các chỉ thị của bác sĩ. Mỗi tuần, những
bệnh nhân khỏe mạnh, tinh tường thường được đưa đi chợ một lần, và thỉnh
thoảng cũng được đưa đi dự các buổi ḥa nhạc, xem kịch, hay các hội chợ nhỏ
tổ chức trong quận. Họ có thể tự nấu ăn hay đặt đồ ăn tháng, nếu quá lớn
tuổi, qua chương tŕnh từ thiện Meals on Wheels [8].
Phú đă ở nhà này hơn 25 năm, cũng là thành viên ngụ cư lâu dài nhất, so với
mọi người khác trong nhà.
***
Đă nhiều năm qua, d́ Liên ở cùng chung cư với người chị
họ của tôi, Ngân, đă về hưu, nên tôi biết khá rơ về t́nh cảnh đáng thương
của d́. D́ là người Phan Rang, hiền lành, chất phác, chân quê. Trước khi
nhập cư vào đất nước này, d́ chỉ biết phụ gia đ́nh làm ruộng hay gánh chiếu,
gánh chổi, loại đan chằm thủ công ở nhà, băng qua các cồn cát cháy nắng, lên
thị xă bán. D́ đă học hết lớp ba trường làng nên cũng vỏ vẻ đọc được chữ
quốc ngữ. Định cư ở đây đă nhiều năm mà d́ chỉ hiểu sơ sơ vài từ tiếng Anh
đơn giản. Những năm đầu khi các con của d́ c̣n nhỏ, thỉnh thoảng social
worker người Việt cũng ghé đến hỏi thăm hay chỉ dẫn điền đơn từ xin trợ cấp
qua loa. Dần dà, không ai đến nữa, d́ lân la nhờ chị Ngân giúp đỡ việc viết
check trả hóa đơn hay điền các thứ giấy tờ khác khi Phú và Yên chưa đủ khả
năng giúp d́.
Từ ngày đến Hoa Kỳ, d́ Liên chẳng bao giờ hội nhập được vào đời sống ở đây.
D́ luôn lủi thủi một ḿnh trong nhà, thường chỉ lặng lẽ nấu nướng trong bếp.
Không nói được tiếng Anh nên cuộc sống của d́ đă bị thu hẹp, cô lập nhiều
năm qua. D́ càng lẻ loi, lạc lơng, tội nghiệp hơn từ khi đứa con gái bỏ đi,
qua bờ Tây đă hơn 15 năm, nghe như đă lấy chồng, và chưa bao giờ có ư định
về thăm gia đ́nh c̣n lại ở vùng này. D́ rất it giao tiếp với người ngoài gia
đ́nh, không bao giờ nói chuyện với mấy gia đ́nh hàng xóm ở quanh nhà, dù đă
ở cùng chung cư rất nhiều năm. V́ thế, khi ra ngoài d́ cũng đơn côi lầm lũi
trên các chuyến xe bus đường dài để đi thăm người con trai tàn tật. Nếu
không thăm con, thỉnh thoảng d́ lên các khu buôn bán nhiều người Á đông, lẩn
quẩn t́m mua thực phẩm bán giảm giá.
Đôi khi để đến được một cái chợ nhỏ yêu thích, d́ phải ngồi xe bus gần ba
giờ, qua vài tuyến đường khác nhau, rồi lại đi bộ thêm, và cũng thường phải
ngồi chờ rất lâu ở các trạm xe chuyển nối, khá vắng người vào mùa Đông. Đến
chợ, d́ chỉ mua qua loa vài gói rau thơm hay các lọ gia vị nhỏ để đem về bầy
hàng cặm cụi nấu các món quen thuộc, ăn một ḿnh, nhớ về một thời đă xa, rồi
ngậm ngùi v́ chẳng có món nào ngon như ngày xưa được ăn ở quê cả. Thường
thường mỗi khi đi mua bán như thế, d́ luôn ở trong chợ cả buổi, tỉ mỉ xem
thật kỹ từng món hàng trưng bầy. Chừng như d́ cũng thich đi đi, lại lại giữa
các món hàng xén không bao giờ thấy ở chợ Mỹ, nghe khách hàng nói chuyện
bằng tiếng Việt, nghe những bài vọng cổ luôn được mở khá ồn áo như để thu
hút sự chú ư người qua lại, suốt thời gian tiệm mở cửa. Hoặc cũng có thể là
d́ yêu thích cái không gian tanh tanh mùi tôm cá quen thuộc và luôn bề bộn,
lủng lẳng thúng mủng ở các chợ này. Đi trong tiệm mà d́ luôn vu vơ cười một
ḿnh. Nhưng dáng đi của d́ mới đơn lẻ lạc loài làm sao, những nụ cười héo
hắt trên khuôn mặt hằn nhiều đau đớn chịu đựng, ánh mắt luôn ngơ ngác như,
không c̣n hay chưa bao giờ thực sự, kết nối được với mọi người ở quanh d́.
Theo d́ Liên, Phú đă trải qua những ngày thơ ấu trong triền miên sợ hăi,
kinh hoàng v́ bom đạn thường xuyên loạn cuồng nổ rất lớn đâu đó quanh khu
làng d́ ở Phan Rang. Tháng 3 năm 1975, d́ gánh con theo bao người cùng làng
xô bồ quảy đồ, gồng hàng bấn loạn chạy về hướng thành phố Sài G̣n. Khi đó
Phú được 2 tuổi và Yên chưa được 1 tuổi. Trong làng rất nhiều người chạy như
vậy, nhất là những gia đ́nh có chồng con đi lính quốc gia. Mọi người đồn
giặc sắp vô đốt nhà, nên d́ hoảng sợ, tháo chạy theo họ, d́ cũng chẳng hiểu
chuyện ǵ đang thật sự xảy ra. Nhiều ngày hoảng loạn sợ hăi, đói khổ nheo
nhóc bờ rừng, hốc núi, rồi mẹ con d́ cũng đến được Sài G̣n. Ở nơi dập d́u
người và xe đó, nghe đâu có trại lính, d́ cũng bồng dắt con ḍ dẫm t́m đến
để hỏi thăm tin chồng. Đến đâu được hai, ba chỗ, d́ chỉ thấy toàn trại
trống, kho hoang, nhà không. H́nh như có nơi d́ c̣n thấy một ít quân trang
vương văi trên mặt đất. Nhưng tuyệt nhiên không gặp ai, ngoài vài người đàn
bà, cũng từ quê ra như d́, đang đi t́m người thân. Đôi khi lếch thếch chạy
trên phố hay vào tạm trú ở một khu nhà kho nào đó, d́ nhặt được ít đồ hộp,
cố cất dấu trong thúng, dè sẻn mở dần cho con ăn. Mấy mẹ con lao đao tơi tả
vài ngày, rồi t́nh cờ đă ra đến hàng không mẫu hạm, như đă kể.
Sau khi Phú dọn về group home, rất nhiều lần, d́ đă rầu rầu đau xót kể lể
với chúng tôi: “thằng Phú bị bệnh nặng như thế là do con Yên hung dữ, cố
t́nh đặt điều nói thêm để thằng anh bị cảnh sát bắt nhốt vào nhà thương
điên. Cô tính, nó vóc dáng c̣i nhỏ, mà bị đánh, có khi bị quăng bởi tụi điên
to con gấp 3, 4 lần trong đó th́ làm ǵ không bệnh, không khùng điên.”
Tiếng nói của d́ nặng trĩu âm chua xót, hờn giận.
Một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, d́ co ro trong chiếc áo len cũ quá khổ màu
đen bạc, đă dăn chảy thơng thượt. Nh́n bộ dạng d́ lúc đó không khác ǵ một
con vật già nua bệnh hoạn trong bộ lông xơ xác, sức tàn lực kiệt, nhưng vẫn
cố thều thào nhắc lại mấy câu trách móc đau ḷng đó. Tôi đă rợn người lặng
đi v́ cái âm giọng rin rít, oán thán của d́ nghe quá thê thảm. Tiếng rền rỉ
tội nghiệp của d́ như khơi gợi lại trong tôi vọng âm của tiếng tru kinh
hoàng năm xưa đă từng nghe ở Trung Tâm Spring Grove.
Dường như bao giờ về vùng này thăm gia đ́nh người em, cũng là bạn đồng
nghiệp cũ của chị Ngân, tôi cũng luôn gặp d́, nếu không ở chung cư nhà d́
th́ cũng đâu đó tại khu buôn bán có nhiều hàng quán người Việt. Chúng tôi
như mắc nợ nhau từ kiếp nào, thỉnh thoảng phải gặp để nghe thêm một ít diễn
tiến chuyện đời, buồn nhiều hơn vui, của nhau.
Có lần, trong một công viên nhỏ ở gần nhà ga xe lửa, xe bus ở Washington DC,
hai chị em tôi thấy d́ ngồi trên một ghế đá rải bánh ḿ vụn cho đàn vịt
hoang ở lối đường vắng gần một cái hồ nước. D́ không thấy chúng tôi, nhưng
tôi nghe tiếng d́, rất vui, lảnh lót gọi mấy lần “bé Ba, bé Tư ơi, mau
lại ăn đi em”. Tưởng d́ gọi mấy em nhỏ nào ở gần đó, tôi dáo dác quay
t́m, nhưng chẳng có ai ở mấy cái băng đá trống quanh chỗ d́. H́nh như, d́
đang gọi mấy con vịt nào đó là bé Ba, bé Tư th́ phải. Rồi d́ c̣n nói thêm
vài câu ǵ nữa, mà tôi nghe không rơ, với các bé Ba, bé Tư của d́. Thật quá
ngạc nhiên, d́ rất kiệm lời, ít nói, không giao du với ai ở gần nhà nhưng
lại lên tận đây tâm sự, chuyện tṛ với vịt. Có lẽ nào d́ nghĩ những con vịt
ngờ nghệch vô tư này có thể thông cảm, thấu hiểu d́ hơn nên d́ đă nỉ non,
chia sẻ với chúng?
Như bọt, như bèo đă lênh đênh dạt trôi hơn hai phần ba cuộc đời, thế mà ở
đâu đó tận cùng trong ḷng, d́ vẫn đau đáu nhớ quê, và đă thổ lộ nỗi nhớ
tiếng mẹ, nhớ bé Ba, bé Tư khi bất chợt buột miệng nói những câu ngọt ngào
tŕu mến với mấy con vịt. Cuộc đời của mấy mẹ con d́ hẩm hiu không khác thân
phận bềnh bồng của loài hoa trôi lục b́nh. Long đong vô định xuôi sông cả
dề, nhưng không gắn kết chặt chẽ, mong manh nổi trôi, rồi tan tác phân ly
sau cơn mưa mùa. T́nh cảnh năo ḷng của d́ làm tôi nhớ mấy câu thơ buồn da
diết của thi sĩ Huy Cận đă được học ở trường những năm xa xưa:
Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng,
Mênh mông không một chuyến đ̣ ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp băi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Ḷng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
(Trích từ “Tràng Giang”, Huy Cận)
Đă nhiều lần d́ than thở với chúng tôi:
“Tui ở đây buồn lắm cô ơi, nhớ làng, nhớ cha mẹ, nhớ cây ổi, nhớ mấy con
gà sau sân nhà, mà không biết nói với ai. Con Yên bỏ tui luôn rồi, c̣n thằng
Phú thôi, mà không chừng mai mốt thằng này cũng hết nh́n ra tui, nó lờ đờ
sao sao đó. Từ khi ở nhà thương điên về nó hết nói được tiếng ḿnh, mà cũng
không muốn nói chuyện với tui nữa ... Ừa mà quên, cũng c̣n thằng chồng của
tui nữa chớ. Cô biết không, mấy lần tui thấy nó ở khu Eden. Nó đi với con vợ
khác và mấy đứa con, một bầu đoàn luôn. Thấy tui, nó ngó lơ. Tui cũng giả đ̣
như chưa từng quen biết. Mà làm sao tui quên được cái mặt có cái thẹo dài từ
đuôi mày xuống tới má bên phải đó. Cái thẹo từ vết thương uưnh lộn lần nó
kiếm chuyện lúc nhậu say trong xóm... Nó đành đoạn bỏ mẹ con tui như vậy đó
cô...”
Câu chuyện trái ngang, đớn đau mà giọng d́ ráo hoảnh như đă nhẫn nhục chấp
nhận mọi an bài của định mệnh. Nhưng sâu thẳm trong mắt d́ lúc đó, tôi nh́n
thấy toàn các rănh khô khốc nhiều sỏi đá hay muối thô đă đóng tảng.
***
Gần đây, có lần tôi theo d́ đến thăm Phú ở group home của
hắn. Phú đă gần bước vào tuổi 50, được chẩn đoán trên hồ sơ là bị tâm thần
phân liệt. Về ngoại h́nh, Phú khá béo nhưng nh́n bệu rệu bệnh hoạn, đi lại
hơi khó khăn, nhưng tương đối tươm tất sạch sẽ.
Hôm ấy, mẹ con d́ nói chuyện với nhau ở ghế sofa trong pḥng khách của group
home, tôi ngồi ở pḥng giải trí, nơi có bàn chơi các loại cờ hay các tṛ như
monopoly, domino, scrabble.
D́ nói tiếng Việt, giọng Quảng Nam, hỏi han đủ chuyện. Phú trả lời bằng
tiếng Anh, cộc lốc, lạnh lùng. Đại khái:
- Con sao rồi, khỏe không?
- Fine.
- Con uống thuốc đủ chớ?
- Yes.
- Tuần rồi, con gặp bà Pat mấy lần? (Pat là nhà trị liệu tâm lư)
- (Phú ra dấu bằng 2 ngón tay)
- Ăn bún chả gị ngon không?
- Good
- Ai hớt tóc con?
- Ken
- Con trả nó bao nhiêu?
- (Phú dơ hai bàn tay lên)
- Con c̣n tiền không?
Phú móc túi, rút ra một tờ 5 đô. D́ dúi cho hắn một tờ 20 đô. Nhanh nhẹn cất
ngay vào túi, hắn làu bàu:
- Thank you.
D́ giải thích với tôi, tiền chỉ để Phú bỏ túi mua đồ ăn vặt ở vending
machine thôi, mọi chi phí ăn ở chính phủ lo hết. Mỗi tháng Phú được phát
thêm 16 dollars. Chẳng biết Phú có hiểu những ǵ mẹ hắn nói không. Mặt hắn
không biểu lộ cảm xúc, mắt luôn thờ ơ nh́n bâng quơ qua cừa kính, không mảy
may ṭ ṃ nh́n đến tôi, người mà mẹ hắn đang thỉnh thoảng cùng chuyện tṛ.
Vẫn tiếp tục đàm thoại với ngôn từ ù cạc, ngúc ngắc như thế, hai mẹ con trao
đổi thêm vài câu nữa; Sau đó, d́ theo Phú lên pḥng của hắn ở tầng 2, nói
cần giúp Phú dọn xếp đồ chi đó.
Tôi tiếp tục chờ d́ ở bàn chơi game. Một người phụ nữ mặc chiếc sari nhiều
màu sắc, đến chỗ tôi, nói rất nhiều bằng tiếng Hindi th́ phải. Bộ điệu bà ta
tức giận như đang phân trần hay căi nhau, luôn vung tay la mắng như xua đuổi
tôi. Tôi im lặng, đứng dậy, mở cửa bước ra khu vườn nhỏ có mấy băng ghế đá
đặt giữa những bụi thông vàng trồng thành hàng rào ở sân sau nhà.
Một bà người Việt, có lẽ cũng hơn 70 tuổi đang ngồi lần tràng hạt trên một
chiếc ghế đá. Bà nói giọng Huế, dáng vẻ quư phái, đă có lần tự nhận là giáo
sư một trường Trung Học nào đó ở Đà Nẵng. Tay lần tràng hạt nhưng miệng bà
ngân nga:
Ơ hờ...
Gió vầm vập mưa lưng chừng nơi bể Bắc,
Hạt mưa rơi tinh tang tích tắc rỉ rắc trước hàng hiên.
Muốn lơ đi mà ngủ, e sợ ngủ không yên,
Sợ mai kia mưa già nước ngập không biết dựa con thuyền vào đâu.
(Khuyết danh)
Một điệu ḥ mái nh́ da diết, t́nh tứ, u buồn mang âm hưởng ngân vọng, chậm
răi, khoan thai của nhịp chèo đang lẻ loi lướt êm trên nước. Người xướng đă
ngưng lại, thẫn thờ chờ măi mà không có tiếng ḥ họa hay ḥ xô từ mạn sông
nước ấm tiếng người của những ngày xưa. Nghe câu ḥ chơi vơi mà thấy ḷng
lênh đênh những rong ruổi vô định của con thuyền.
Người không tỉnh trí, như bà giáo sư dạy Việt Văn này, cũng có khoảnh khắc
tâm hồn tĩnh yên lắng đọng, cũng có giây phút ch́m trong hoài niệm về những
ngày cũ êm đềm, hay nhớ đến một bóng h́nh xưa yêu mến. Giọng ḥ của bà ấm
áp, nỉ non như kể lể than van tâm sự của người lẻ bầy, thiếu bạn. Nỗi bất
hạnh t́nh cảm có thể làm người yếu ḷng hoang mang mất cân bằng, rồi triền
miên ủ ê sầu đau.
D́ Liên và tôi rời nhà Phú khi trời đă chập choạng gần tối. Qua một block
đường hơi dốc, chúng tôi đến dưới tàng cây bạch quả, chờ xe về. Gió se lạnh.
Khuất xa, trên ṿm cây cao ở phương Tây, thấp thoáng vẫn c̣n mờ sáng bóng
sao Hôm đang tha thẩn lặn dần, thong thả vượt trôi bầu trời vô tận, chờ mặt
trời gần thức giấc, hóa thân thành sao Mai bừng chiếu rực rỡ phương Đông.
Tôi tự hỏi, ở trong cơi bể dâu, bao giờ có được một b́nh minh khi ngôi
sao Mai hiện ra như một ngôi sao mới, chói sáng và lấp lánh mừng vui như nụ
cười giác ngộ [9]?
Vũ Thị Ngọc Thư
Tháng 6, 2023
_________________
Chú Thích
[1] Electronic Benefits Transfer (EBT) Access Card là thẻ dùng mua thực phẩm
ở chợ, dành cho người nghèo được trợ cấp từ chương tŕnh food stamps của
chính phủ. Thẻ này có công dụng như debit card; Tiền trong account trên thẻ
do chính phủ chuyển vào hàng tháng, dựa theo số tiền trợ cấp được chấp
thuận.
[2] Pendleton Refugee Camp là một trại tạm cư lớn ở San Diego được thiết lập
năm 1975. Trại Pendleton đă cung cấp nơi trú ẩn cho hàng chục ngàn người tị
nạn Việt Nam, trong những năm 1975-1976
https://www.cbs8.com/article/news/local/zevely-zone/san-diego-vietnam-refugees-camp-pendletons-tent-city-45-years-later/509-c957a545-9862-4b4f-aa8c-2482db6d7f87
[3] Lá xào dông hay lá cây ngọc ngũ sắc là lá của một loại cây rừng, chịu
hạn rất khỏe, dễ sống, mọc hoang khắp nơi ở Ninh Thuận
https://hvnclc.vn/cay-xao-dong/
[4] Spring Grove Hospital Center là Trung Tâm tri liệu và nghiên cứu về bệnh
tâm lư rất lớn ở Baltimore, Maryland:
https://en.wikipedia.org/wiki/Spring_Grove_Hospital_Center
H́nh ảnh trong khuôn viên Spring Grove Hospital Center:
https://youtu.be/eNS8XqgplYY
[5] Criminal Insnane Asylum là viện giữ tội pham mắc bệnh tâm thần không có
sự đồng ư của họ. Năm 1967, Thống Đốc Ronald Reagan kư một sắc lệnh, the
Lanterman-Petris-Short Act, băi bỏ việc bắt nhập viện các tội phạm bị rối
loạn tâm trí.
https://en.wikipedia.org/wiki/Lanterman–Petris–Short_Act
[6] The Silence of the Lambs là một bộ phim tâm lư kinh dị năm 1991 do
Jonathan Demme đạo diễn và Ted Tally viết kịch bản, chuyển thể từ tiểu
thuyết năm 1988 của Thomas Harris. Phim có sự tham gia của tài tử Jodie
Foster và Anthony Hopkins. Theo link:
https://en.wikipedia.org/wiki/The_Silence_of_the_Lambs_(film)
[7] Haddol, Lithium, và Thorazine là các loại thuốc làm
ổn định tinh thần, giúp bệnh nhân điều ḥa cảm xúc, đỡ căng thẳng lo lắng,
giúp họ có thể dự phần trong các sinh hoạt b́nh thường của cuộc sống.
[8] Meals on Wheels là một chương tŕnh từ thiện, hoạt động ở hầu hết các
nơi ở Hoa Kỳ. Chương tŕnh phục vụ bằng cách chuẩn bị và giao tận nhà 2 bữa
ăn chính hàng ngày, hoặc miễn phí hoặc với tiền đóng góp tùy tâm của các cụ
già hay người bệnh.
[9] Lời trích từ Chương 18: Sao Mai Đă Mọc, sách “Đường Xưa Mây Trắng” của
thiền sư Thích Nhất Hạnh.
https://langmai.org/tang-kinh-cac/vien-sach/thien-tap/duong-xua-may-trang/chuong-18-sao-mai-da-moc/
art2all.net