|
Sau Những Ngày Mưa
Đầu Đông
Mùa Thu năm nay, vùng bắc
California hoàn toàn vắng những cơn mưa
như mọi người trông đợi. Niềm mong đợi đó hầu như của tất cả mọi người
dân. Lý do California là tiểu bang khá ít mưa và vừa trải qua trận
hạn hán
kéo dài 5 năm
từ 2012 - 2016. Trong thời hạn hán này, tất cả cư dân cali đầu tiết kiệm
từng giọt nước.
Năm 2017 những cơn mưa đầu mùa Thu làm cho chính phủ và người dân Ca Li
thở phào nhẹ nhỏm. Lượng mưa khá nhiều và nhất là lượng tuyết dầy trên
các đỉnh núí Sierra phía Đông Bắc tiểu bang làm cho nỗi sợ cuả cư dân và
nhất là những nhà nông của Tiểu bang không còn quá lo lắng lượng nước
cần thiết cho việc chăn nuôi, trồng trọt cho ngành nông nghiệp và chăn
nuôi. Theo thống kê và theo các nhà chuyên môn, ngành canh nông
California nếu thực sự khai thác đúng mức với kỹ thuật khoa học và cơ
giới hoá, ngành nông nghiệp California có thể nuôi sống 1/4 nhân khẩu
thế giới. Lý do: Đất rộng mênh mông, nhưng chỉ mới được khai thác chưa
được một nửa với việc cơ giới hoá gần như tuyệt đỉnh. Chính vì
thiếu mưa và trời khá ấm mùa Thu năm nay đã đem lại sự lo lắng thiếu nước cho
người dân.
Mùa Thu năm nay (2109) chỉ có một cơn mưa đầu mùa vào giữa tháng chín (
Sept. 20, 2019). Từ đó không thấy một cơn mưa nào. Chúng tôi, người dân
California
lại rơi vào tâm lý lại có một cơn hạn hán nữa vào mùa Hè năm tới (2020).
Nhưng, một cái nhưng đầy vui mừng, khi tháng Mười Một vừa đi qua,
kênh
truyền hình thời tiết trên TV và trên mạng Internet thông báo sẽ có
những đợt mưa liên tiếp trong suốt hai tuần lễ. Chúng tôi nhận được tin
vui thật lớn từ trời ban xuống. Thế là California thoát nạn hạn hán. Sẽ
có đủ nước sinh hoạt hàng ngày cho dân chúng và tiêu tưới các cánh ruộng
đồng lúa, bắp, các cánh đồng nho, cây cho hạt, cây cho hoa trái, gia súc
v.v
Sau hơn một tuần mưa rân rả nặng hạt, thêm vào vài ngày có gió, nhưng
không quá mạnh, hôm qua Nov. 06, 2019, một ngày nắng thật đẹp, nhiệt
độ tương đối ấm, độ F55/44, khoảng 8C ban ngày và 4 độC ban đêm. Sau gần
02 tuần bị nhốt trong nhà, tôi như kẻ cuồng chân. Bỗng dưng có một ngày
nắng ấm giữa mùa Đông là một phần thưởng khá lớn của thời tiết vùng Bắc
California. Tôi mang áo quần, vớ, giầy, găng tay thật ấm, và không quên
chiếc máy Canon với ống kính 24- 105 để đi bộ vòng quanh khu vực bên
cạnh con kênh. Tôi nghĩ mình mang tâm trạng như ông Noah bước ra khỏi
con tàu sau 40 đêm ngày lênh đênh trên biển trời nước mênh mông trong
cơn lụt đại hồng thủy trong Cựu Ước.
Vì tôi tin qua hai tuần mưa, con kênh sẽ tràn nước và trên đường đi sẽ
có nhiều điều lý thú để ghi vào ống kính. Tôi đinh ninh chỉ có một mình
tôi, một kẻ khùng khùng điên điên mới đi bộ trong thời tiết như thế
này.
Sau khi chụp được một số hình phong cảnh, kênh nước lênh láng, những cây
cottonwood ươn ngạnh trước gió, lá vẫn còn vàng ươm, những chiếc lá đủ
mọi loại nằm la liệt trên đường và một vài chiếc nằm trơ trọi buồn hiu
trên các vũng nước giữa đường đi. Chụp được một số hình và đi khoảng hơn
01 mile, tôi quanh lại đi về nhà. Đi được khoảng 200 feet, một hình ảnh
làm tôi vô cùng kinh ngạc. Đi trước là con chó đen, dáng trung bình, buộc vào chiếc wheelchair handycap ( loại xe dành cho người khuyết
tật). Ngồi trên xe là một là nữ nhân trung niên da trắng. Quần áo ấm kín
mít, chỉ thấy khuôn mặt thon xinh và nụ cười rất tươi.
Chúng tôi chào nhau và có cuộc trao đổi môt vài câu xã giao ngắn. Tôi
khen con chó đẹp, hiền, thân thiện, và nói với bà
'Hôm nay thời tiết
thật đẹp chúng ta có một ngày thật tuyệt vời'. Bà cười rất tươi, vui vẻ
không thấy sự khó chịu hay một lời nói mang tính tiêu cực cho hoàn cảnh
của mình. Bà hỏi: " Ông đi bộ mang theo máy ảnh để chụp lá vàng hả ?"
"-
Vâng thưa bà," tôi trả lời. Rồi tôi xin phép bà được chụp vài tấm hình
nhưng chỉ chụp từ phía sau để tạo sự an tâm cho bà. Chúng tôi chào nhau,
con chó bước về phía trước, chiếc xe chậm chậm theo sau. Tôi bấm mấy tấm
hình, với lòng xúc động tràn ngập. Lòng thầm cám ơn Thiên Chúa vì mình
đã vượt qua biết bao gian truân của cuộc đời: Cuộc chiến tranh tàn
khốc, tù đày, cuộc sống tha hương lam lũ làm đủ mọi nghề nơi xứ người.
Và hôm nay giữa thời tiết giá lạnh mùa Đông, khi mình đã ngoài 70 tuổi
vẫn còn đôi chân để đi và đôi tay để bấm máy. Tôi bước đi trong mải mê
những ý tưởng hỗn độn. Bỗng tôi nghe tiếng lá sột soạt phía trước. Hình
ảnh một người đàn ông có những bước đi nhanh nhẹn và vững chắc. Ông quay
đầu nhìn tôi. Chúng tôi chỉ khẽ chào nhau; " Hello" - rồi tiếp tục mạnh
ai nấy đi. Đi được khoảng 10 bước, tôi quay lại, nhìn hình ảnh ông hiện
rõ trên nền cây cottonwood lá vàng rực phiá xa. Tôi bấm vài tấm. Tiếp
tục đi về nhà. Một chiếc xe đạp bỗng từ đâu xuất hiện, người đàn ông cúi
đầu thong thả đạp xe. Hai người không ai chào nhau. Tôi quanh lại chụp
vài tấm hình khi hình anh in trên nền cỏ vàng và chiếc cầu cement nho
nhỏ phía xa bắc qua con kênh.
Cuộc đi dạo sau cơn mưa đầu mùa, tôi cứ ngỡ mình là kẻ độc hành. Nhưng
mọi điều xảy ra trên đường đi, không đúng như thế. Những hình ảnh trên
đường đem lại tôi nhiều cảm nhận về cuộc sống: cây cỏ, chim chóc, con
người. Tôi tự nhủ sẽ chia sẻ với bạn hữu những tấm hình chụp hôm nay và
sẽ ghi đôi dòng cảm nghĩ về Sau Những Ngày Mưa Đầu Mùa Đông.
Ng Danh
Dec- 07- 2019
|