Photo : Thái Phiên

 

 

 Ân tình mấy phen chưa khiếp

   Sao đời còn lụy khói sương

   Chưa đắm ba đào nhan sắc

   Sao lòng rực rỡ tai ương !

 

   Tô chi màu son huyết dụ

   Cười lên rớm máu nỗi buồn

   Vẽ chi đôi quầng mắt biếc

   Nhìn lên thăm thẳm trùng dương

   Tóc xanh không xanh màu biển

   Mà đa tình gió ngàn phương

   Xiêm y phất phơ tà mộng

   Mơn man bờ cõi hoang đường

 

   Em về bên ta lãng đãng

   Đêm nao thao thức mùi hương

   Hoa quỳnh băn khoăn chưa nở

   Trăng xuân mọc chậm không tròn

   Chim khuya mơ màng quên ngủ

   Bướm khuya vỗ cánh chập chờn

 

 

  Em về bên ta mờ tỏ

  Môi khô huyết dụ mù son

  Mắt xanh ngàn trùng mây gió

  Liêu trai mái tóc mù sương

  Thực hư bàn tay khói lượn

  Mời ta chén rượu quỳnh tương

  Trao ta nỗi lòng cô phụ

  Khóc ta tiếng khóc đoạn trường

  Ai xui thuyền quyên gặp gỡ

  Xót xa quân tử cùng đường

 

  Ta về căm hờn số mệnh

  Bay lên tra hỏi Càn Khôn

  Rơi xuống vực sâu vô vọng

  Tan ra dòng nước sông Tương

  Nhấp nhô ba đào nhan sắc

  Dìm ta xuống đáy đau thương

 

  Đêm nay em không về nữa

  Ân tình trao gió viễn phương

  Đã đành lòng em sấp ngửa

  Còn bày gieo quẻ âm dương

  Quẻ rằng, “bèo mây tan hợp”

  Cắn môi rớm máu nỗi buồn

  Chớp mắt tan tành ảo mộng

  Lòng ta lộng lẫy tai ương !

 

  Mai kia đất trời hiu quạnh

  Thơ ta nằm chết trần truồng

  Hoa quỳnh không bao giờ nở

  Vầng trăng vàng vọt héo mòn

  Mai kia ngàn thu tái ngộ

  Khóc cười kể chuyện khói sương

  Chút tình phù du một thuở

  Chép thành tình sử ngàn chương…

 

 1996

 

 

 

thơ Phạm Ngọc Lư

 

chantran

 

art2all.net