PHẠM NGỌC LƯ
 

H ả i   V â n

 

 

Uy nghi Hải Vân !

Cõng đá đeo rừng vút lên muôn trượng

Bạt gió đè mây ngất ngưỡng

Nguy nga đệ nhất hùng sơn

 

Ngạo nghễ Hải Vân !

Chót vót tầng tầng sánh vai trùng điệp

Núi đứng ngang trời lẫm liệt

Xuân thu tề tựu mây chầu

Sá gì dâu bể bể dâu

Núi vẫn trơ gan đạp ngang biển cả

Bắt sóng rửa bàn chân chai đá

Dựng chơi một dãy trường thành

Chặn đường thiên lý

Khiếp vía lữ hành

Trăm ngựa chồn chân

Ngàn xe thở dốc

Hun hút rừng sâu cây xanh mặt

Cheo leo lưng núi đá rùng mình

Đèo cao lơ lửng

Trời biển chênh vênh

 

Kỳ vĩ Hải Vân !

Chớn chở chập chùng

Oai nghiêm sừng sững

Ngươi mượn biển Đông ngắm hình soi bóng

Hiên ngang toan mở lối lên trời

Vẽ gió vờn mây hí lộng

Đổi thay sắc diện liên hồi

Lúc bí ẩn thâm nghiêm

Khi im lìm kỳ ảo

Ngươi uốn mình chơi vơi thượng đạo

Cong lưng thắt ruột đường đèo

Xẻ vực sâu thăm thẳm

Dựng vách đá hiểm nghèo

Trông lên chất ngất

Ngó xuống mịt mùng

Biển trời ngờm ngợp thinh không

Nhớ ra hình hài cát bụi

Thanh trọc bao phen chìm nổi

Phế hưng mấy cuộc tồn vong…

Ôi… Hải Vân, Hải Vân !

Hẻm núi hốc rừng ngàn xưa hung bạo

Chiều nay lau lách đìu hiu

Ai người khai sơn phá thạch ?

Xả thân chém đá mở đèo

Xưa đồn ải nào ai trấn thủ ?

Nay đầu ghềnh khắc khoải chim kêu

Mơ hồ bóng người lính thú

Tạc vào gạch đá hình rêu

Giăng giăng quan ải mây hoài cổ

Bàng bạc sơn đầu khói đăm chiêu

Mây trắng mênh mang

Biển trời vòi või

Nhân thế về đâu chập chờn sáng tối

Hồn xưa phương nào ấm lạnh u minh ?

 

Quạnh quẽ Hải Vân !

Đâu dấu chân người ngàn năm trước

Núi trông mây, mây ngó núi u hoài

Đèo cao co thắt từng khúc ruột

Thiên cổ qua về… ai nhớ ai ?

 

PHẠM NGỌC LƯ

viết năm 1992

nhuận sắc năm 200

 

thơ Phạm Ngọc Lư

 

chantran

 

art2all.net