PHẠM NGỌC LƯ
S ó n g v ỗ
Từ khi mưa nắng đổi thay
Đất trời dị biệt gió mây bất đồng
Người bờ Tây – ta bờ Đông
Ngồi nghe sóng vỗ bạc ḷng ngày đêm…
Giờ nầy phương ấy nắng lên
Ở đây ta đốt ngọn đèn soi ta
Giờ nầy phương ấy nắng tà
Ở đây thao thức tiếng gà tàn canh
Nằm mơ biển ngọt dỗ dành
Tỉnh ra tâm sự kết thành muối khô
Từ khi Tư Ngọ khác giờ
Đêm không đồng mộng đành mơ… mộng ngày
Ḷng ta uống gió mà say
Tan ra cồn khói đảo mây chập chờn
Biển sâu ?
Ly biệt sâu hơn !
Muôn đời sóng vỗ mỏi ṃn bến không
Mỏi ṃn tiếng sóng nghe chung
Bờ Tây tóc rụng… bờ Đông bạc đầu !