|
Trần Ngọc Bảo
AI ĐẶT HÀNG CẢ CHUYẾN XE PHÂN THẾ NÀY Thiền sư Ajahn Brahm Trần Ngọc Bảo dịch thuật
TRÍ TUỆ VÀ SỰ IM LẶNG BÊN TRONG
Đôi cánh của ḷng từ bi Nếu ḷng tốt được h́nh dung như một con chim bồ câu, th́ trí tuệ là đôi cánh của nó. Ḷng từ bi mà không có trí tuệ th́ không cất cánh bay được. Một em hướng đạo sinh nọ một hôm làm việc thiện trong ngày bằng cách đưa một bà già đi qua đường đầy xe cộ. Chỉ có điều là bà già không muốn đi qua, nhưng bà ngại ngùng không nói cho em biết điều ấy. Thật không may là câu chuyện này mô tả t́nh cảnh của nhiều biến cố trong cuộc đời nhân danh ḷng từ bi. Chúng ta rất thường cho rằng ḿnh biết những ǵ người khác cần. Một thanh niên bị điếc bẩm sinh được cha mẹ đưa đi bác sĩ khám định kỳ. Vị bác sĩ nói với cha mẹ anh một cách phấn khởi về một phương pháp trị liệu mới mà ông ta vừa đọc trong một tạp chí y học. Khoảng mười phần trăm những người điếc bẩm sinh có thế phục hồi trọn vẹn thính giác bằng một cuộc giải phẫu đơn giản, không mắc tiền. Ông ta hỏi cha mẹ chàng thanh niên rằng họ có muốn thử không. Hai vị phụ huynh gật đầu ngay. Chàng thanh niên này ở trong số mười phần trăm người được phục hồi thính giác. Anh ta rất giận dữ và bực bội cha mẹ ḿnh và cả ông bác sĩ. Khi đi khám anh ta không nghe được những ǵ mà cha mẹ và vị bác sĩ bàn bạc. Cũng không ai hỏi chàng ta xem anh có muốn nghe hay không. Bây giờ anh ta than van rằng bây giờ anh phải chịu đựng bao nhiêu là tiếng ồn mà anh ta chẳng hiểu ất giáp ǵ cả. Rơ ràng là anh chẳng bao giờ muốn nghe.
Cha mẹ anh ta và ông bác sĩ – và cả tôi nữa trước khi
đọc câu chuyện này – đều nghĩ rằng ai cũng muốn nghe. Chúng ta biết rơ
hơn ai hết. Ḷng từ bi đi cùng với kiểu suy nghĩ như thế thật là ngu
ngốc và nguy hiểm. Nó gây ra rất nhiều đau khổ cho cuộc đời. Săn sóc con trai
Điều phiền phức với các bậc cha mẹ là họ cho rằng họ
hiểu rơ hơn ai hết con ḿnh muốn ǵ. Thường thường là họ hiểu sai. Đôi
lúc họ mới hiểu đúng như trường hợp nhà thơ Su Tung P’o cách đây gần một
ngàn năm khi ông viết bài thơ sau đây: Khi c̣n là sinh viên, vào kỳ nghỉ hè, tôi thường lên vùng cao nguyên Scotland đi bộ và cắm trại. Tôi cảm thấy hạnh phúc trong sự cô tịch, vẻ đẹp, và yên b́nh của những rặng núi xứ Scot. Một buổi chiều đáng nhớ nọ tôi đang dạo bước bên bờ đại dương dọc theo một con đường hẹp, quanh co theo các mũi đất và các vịnh nhỏ của miền Viễn Bắc. Mặt trời sáng chói, ấm áp giống như một ngọn đèn pha chiếu soi phong cảnh tuyệt vời xung quanh tôi. Băi đất ven bờ là một thảm cỏ mượt như nhung kéo dài bất tận, tươi màu lục mới của mùa xuân; những vách đá có h́nh thù như những nhà thờ vươn lên cao bên trên mặt biển cuồn cuộn sóng; đại dương xanh thẫm dưới ráng chiều; lấp lánh, nhấp nháy trong những tia nắng; và những cù lao nhỏ màu xanh pha lẫn màu đá xám như đang lướt sóng chạy xa tít đến tận chân trời mờ mịt: Ngay cả những con chim ṃng biển và nhạn biển cũng đang chao liệng – trong hạnh phúc ngập tràn, tôi nghĩ là thế. Đó là thiên nhiên phô bày vẻ đẹp lộng lẫy nhất, ở một trong những cảnh sắc mỹ lệ nhất thế giới, vào một ngày có ánh nắng rực rỡ tuyệt vời. Tôi đang nhảy chân sáo mặc dù ba lô trên vai khá nặng. Tôi cảm thấy vui vẻ, vô tư lự, cao hứng v́ thiên nhiên. Trước mặt, tôi thấy một chiếc xe hơi nhỏ đang đỗ bên lề đường, cạnh một vách đá. Ngay lập tức, tôi h́nh dung người lái xe ắt là đang xúc động v́ vẻ đẹp của ngày hôm ấy, và đă ngừng lại để tận hưởng mật ngọt của đất trời. Khi tôi đi gần đến chiếc xe đủ để nh́n thấy qua tấm kính sau, tôi hết sức ngỡ ngàng và thất vọng. Trên xe là một người đàn ông tuổi trung niên đang đọc báo. Tờ báo rất to, choáng hết tầm nh́n của ông ta về thế giới bên ngoài. Thay v́ nh́n thấy đại dương, vách đá và thảm cỏ, ông ta chỉ nh́n thấy chiến tranh, chính trị, những vụ việc bê bối và tin tức thể thao. Tờ báo rất rộng nhưng rất mỏng. Chỉ một vài mili mét phía bên kia trang báo ảm đạm là bầu không khí tươi vui thanh khiết có đủ màu sắc của một giải cầu vồng. Tôi định lấy trong ba lô ra một cây kéo và cắt một lỗ nhỏ để ông ta có thể thấy bên kia bài báo kinh tế mà ông đang đọc. Nhưng ông ta là một người Scot to lớn, đầy lông lá, c̣n tôi chỉ là một sinh viên gầy g̣, ốm đói. Tôi để mặc ông ta đọc về thế giới c̣n tôi th́ nhảy tí tởn vào ḷng của nó.
Tâm trí chúng ta thường bận rộn với những thứ tràn
ngập trong báo chí: đó là những cuộc chiến tranh trong các mối quan hệ
của ḿnh, chính trị trong gia đ́nh và ở nơi làm việc, những vụ bê bối
riêng tư làm đảo lộn cuộc sống của chúng ta, và môn thể thao của những
lạc thú nhục dục. Nếu chúng ta không biết cách thỉnh thoảng đặt “tờ báo
trong tâm” xuống, nếu đó là những điều luôn luôn ám ảnh chúng ta, nếu đó
là tất cả những ǵ chúng ta biết – th́ chúng ta sẽ không bao giờ hưởng
được niềm vui trong sáng và sự b́nh yên của thiên nhiên trong trạng thái
đẹp đẽ nhất của nó. Chúng ta sẽ không bao giờ biết đến trí tuệ. Ăn uống một cách khôn ngoan Một số bạn bè tôi thích đi ăn tối ở nhà hàng. Họ thường hẹn nhau đi đến những nhà hàng rất sang trọng và sẵn sàng tiêu nhiều tiền để được ăn ngon. Tuy nhiên họ lại phí phạm những bữa ăn như thế này này v́ không chú ư đến mùi vị thức ăn mà chỉ tập trung vào cuộc nói chuyện với bạn bè. Trong một buổi tŕnh diễn bởi một dàn nhạc ḥa tấu lớn th́ ai lại đi nói chuyện? Chuyện tṛ không những làm cho bạn không thưởng thức được vẻ đẹp của âm nhạc mà bạn c̣n có thể bị mời ra ngoài. Ngay cả khi xem một phim hay, chúng ta không ai thích bị phân tâm. Vậy th́ tại sao khi đi ăn chúng ta lại cứ tṛ chuyện? Nếu nhà hàng thuộc loại tầm thường th́ ta cũng nên tṛ chuyện để quên đi bữa ăn nhạt nhẽo. Nhưng nếu đồ ăn thật sự ngon lành và đắt tiền th́ cũng nên nhắc bạn ḿnh giữ im lặng để có thể thưởng thức đầy đủ giá trị của đồng tiền bỏ ra và đó là ăn uống một cách khôn ngoan. Ngay cả khi chúng ta ăn uống trong im lặng, chúng ta cũng thường không thưởng thức được trong từng giây phút. Thay vào đó, khi đang c̣n nhai một món đồ ăn, chúng ta lại phân tâm khi nh́n vào đĩa, lựa chọn món kế tiếp để lấy. Có người c̣n lựa hai hay ba món kế tiếp. Một món c̣n trong miệng, một món sắp sửa dùng nĩa xăm, một món đang nằm chờ trên đĩa,trong khí tâm trí đang suy tính xăm món thứ ba. Để có thể thưởng thức mùi vị của thức ăn, và biết trọn vẹn hương vị của cuộc đời, chúng ta phải nhấm nháp từng chút một trong mỗi phút giây trong im lặng. Khi đó chúng ta mới hưởng được đầy đủ giá trị của số tiền bỏ ra trong nhà hàng năm sao có tên gọi là cuộc đời.
Là một tu sĩ Phật giáo, tôi thường được mời đến đài phát thanh nói chuyện trong những chương tŕnh phát trực tiếp. Gần đây tôi được mời đến đài phát thanh mà lẽ ra tôi nên thận trọng hơn khi nhận lời. Chỉ khi bước vào pḥng thu âm, người ta mới cho tôi biết đây là một chương tŕnh về “các đề tài người lớn” và tôi sẽ nhận được những câu hỏi từ thính giả gọi điện thoại đến cùng với một chuyên gia nổi tiếng về t́nh dục học. Khi chúng tôi đă vượt qua được khó khăn trong việc phát âm tên của tôi (chúng tôi thỏa thuận rằng tôi sẽ được gọi là “Ông Thầy Tu ”, tôi đă làm rất tốt vai tṛ của ḿnh. Là một tu sĩ độc thân tôi biết rất ít chi tiết về việc yêu đương, nhưng những vấn đề căn bản mà những thính giả đặt ra được xác định rất dễ dàng. Chẳng mấy chốc sau đó, những cuộc gọi điện thoại đến đài đều dành cho tôi, và thế là tôi nói chuyện hầu hết thời lượng hai tiếng đồng hồ của chương tŕnh. Nhưng chuyên gia về t́nh dục mới là người nhận được tấm séc lớn nhất. V́ là tu sĩ, tôi không thể nhận tiền cho nên người ta chỉ tặng cho tôi một thanh sô cô la. Như vậy th́ trí tuệ Phật giáo, một lần nữa, đă giải quyết được những vấn đề căn bản. Bạn không thể nhấm nháp một tấm séc, nhưng thanh sô cô la th́ được và nó rất ngon. Thế là vấn đề được giải quyết.
Ở một cuộc nói chuyện truyền thanh khác, một thính
giả nam giới đặt cho tôi một câu hỏi như sau: “Tôi đă có vợ. Tôi lại
đang có mối quan hệ yêu đương với một người phụ nữ khác, và vợ tôi không
biết. Như vậy có ổn không?"
Lắng nghe thiếu trí tuệ Một tối nọ có chuông điện thoại gọi đến Trung Tâm Phật giáo của chúng tôi. Một giọng nói có vẻ giận dữ hỏi: “Ajahn Brahm có đó không?” Một người phụ nữ châu Á mộ đạo nhấc máy trả lời, “Xin lỗi. Thầy ấy đang nghỉ ở trong pḥng. Xin vui ḷng gọi lại sau ba mươi phút nữa.” “Grr. Trong ba mươi phút nữa th́ ông ta sẽ chết.” Người gọi càu nhàu rồi gác máy. Hai mươi phút sau, khi tôi từ pḥng đi ra, người phụ nữ châu Á lớn tuổi mặt vẫn c̣n trắng bệch và run rấy. Mấy người khác đang vây quanh, cố t́m hiểu xem chuyện ǵ đă xảy ra, nhưng bà ấy bị sốc nặng không nói nên lời. Khi tôi nhẹ nhàng hỏi th́ bà ta bật ra, “Có người sắp tới giết thầy đó.” Gần đây tôi có chăm sóc một thanh niên Úc bị HIV dương tính. Tôi dạy anh ta hành thiền và một số phương pháp dùng trí tuệ để đương đầu. Bây giờ anh ta đang cận kề cái chết. Tôi mới đến thăm anh ta ngày hôm kia và đang đợi điện thoại từ người thân của anh. Tôi nhanh chóng suy ra ư nghĩa của lời nói ấy. Không phải tôi sẽ chết trong ba mươi phút nữa mà là anh thanh niên bị HIV. Tôi vội chạy đến nhà anh ta và kịp gặp trước khi anh ta qua đời. May thay là tôi cũng đă kịp giải thich sự hiểu lầm cho bà già châu Á hoảng sợ kia trước khi bà ta chết v́ bị sốc!
Phải chăng những điều người ta nói và những điều
chúng ta nghe thường khác nhau? Cách đây một vài năm, một số vụ bê bối của các tu sĩ Thái Lan xuất hiện trên báo chí quốc tế. Các tu sĩ, theo giới luật, phải sống độc thân. Trong truyền thống của chúng tôi, ngoài việc tuân thủ chặt chẽ giới luật này, tu sĩ nam không được đụng chạm phụ nữ, và các tu nữ không được đụng chạm đàn ông. Trong những vụ bê bối đăng trên báo, một vài tu sĩ đă vi phạm giới luật. Họ là những tu sĩ xấu. Và báo chí biết rằng độc giả chỉ quan tâm đến những người xấu, chứ không quan tâm đến những người tuân theo giới luật chẳng có ǵ hấp dẫn. Trong thời gian xảy ra những sự kiện này, tôi nghĩ rằng tôi phải làm một cuộc tự thú. V́ thế vào một tối thứ sáu tại tu viện ở Perth, trước một thính chúng vào khoảng ba trăm người, trong đó có một số là đạo hữu lâu năm, tôi thu hết can đảm và nói cho họ biết một sự thật. Tôi bắt đầu: “Tôi cần phải thú nhận một điều. Việc này thật không dễ dàng ǵ. Cách đây nhiều năm . . . Tôi ngập ngừng. “Cách đây nhiều năm,” Tôi cố gắng tiếp tục,” Tôi sống một quăng thời gian hạnh phúc nhất trong đời . . . Tôi lại ngừng một chốc. “Tôi sống một quăng thời gian hạnh phúc nhất trong đời trong ṿng tay yêu thương của vợ của một người khác.” Tôi nói. Tôi thú thật. “Chúng tôi ôm. Chúng tôi vuốt ve. Chúng tôi hôn.” Tôi nói xong, cúi đầu xuống và nh́n tấm thảm đăm đăm. Tôi có thể nghe thấy không khí bị hút vào những cái mồm v́ sốc. Những bàn tay đưa lên che những cái miệng há to. Tôi nghe một vài lời th́ thào, “Ồ, không! Không phải là Ajahn Brahm.” Tôi h́nh dung ra nhiều đạo hữu lâu năm bước ra cửa, không bao giờ quay trở lại. Ngay cả Phật tử tại gia cũng không đi cùng với vợ của người khác. Đó là ngoại t́nh. Tôi ngẩng đầu lên, nh́n về phía khán giả một cách tự tin và mỉm cười. “Người đàn bà ấy,” Tôi giải thích trước khi có người bước ra cửa. “Người đàn bà ấy là mẹ tôi. Khi đó tôi là một đứa bé. Thính giả phá ra cười, dịu lại. “Sự thật là như thế.” Tôi nói lớn qua micro. “Bà ta là vợ của một người khác . . . là của cha tôi. Chúng tôi ôm. Chúng tôi vuốt ve. Chúng tôi hôn. Đó là những giờ phút hạnh phúc nhất đời tôi.” Khi thính giả đă lau nước mắt và thôi cười, tôi chỉ ra rằng hầu như tất cả mọi người đều lên án tôi, một cách nhầm lẫn. Mặc dầu họ nghe những lời nói từ miệng của tôi, và ư nghĩa rất rơ ràng, họ đều vội vàng đi đến kết luận sai. May mắn thay, hay đúng hơn là v́ đă lên kế hoạch cẩn thận, tôi đă có thể chỉ cho họ thấy sai lầm của họ. Tôi hỏi thính giả, “Bao nhiêu lần chúng ta không may mắn như vậy, bao nhiêu lần chúng ta vội vàng kết luận, căn cứ vào bằng chứng có vẻ chắc chắn như thế, để cuối cùng là sai lầm, sai lầm nghiêm trọng?” Phê phán một cách cực đoan – “Cái này là đúng, mọi cái khác đều sai” – không phải là có trí.
Các chính trị gia của chúng ta có tiếng là cởi mở, đặc biệt là khu vực giữa mũi và cằm. Đó là một truyền thống có từ nhiều thế kỷ, có thể thấy được qua những câu chuyện trong bộ kinh Jataka của Phật giáo. Cách đây mấy trăm năm có một vị vua rất bực một vị đại thần. Bất cứ khi nào triều đ́nh có một buổi chầu để thảo luận một vấn đề ǵ th́ vị đại thần này đều phát biểu và khởi sự một cuộc độc thoại hầu như không bao giờ dứt. Không ai, kể cả vua, có thể xen vào một lời nào. Thêm vào đó, những ǵ vị đại thần này nói ra thật vô vị như bên trong một quả bóng bàn. Một hôm, sau một buổi chầu chẳng đạt được kết quả ǵ, nhà vua đi ra vườn cho khuây khỏa nỗi bực bội về chính sự triều đ́nh. Trong một góc vườn dành cho công chúng, nhà vua thấy một đám trẻ em đang reo ḥ một cách hào hứng xung quanh một người tàn tật, tuổi trung niên, đang ngồi bệt trên đất. Lũ trẻ cho người ấy một vài đồng xu, chỉ vào một cây có nhiều cành lá sum sê và đ̣i tỉa thành h́nh dạng một con gà. Người đàn ông lấy ra một túi đựng những viên sỏi nhỏ và một ống thổi. Bằng ống thổi này ông ta bắn rụng hết chiếc lá này đến chiếc lá khác. Trong một thời gian ngắn không ngờ, và với sự chính xác tuyệt vời, ông ta đă tỉa cây thành h́nh một con gà trống. Lũ trẻ đưa cho ông ta thêm tiền và yêu cầu tỉa một bụi lớn hơn thành h́nh dạng con voi. Người tàn tật này lại thổi những viên sỏi và biến bụi cây thành dáng một con voi. Khi những đứa trẻ vỗ tay khen ngợi, nhà vua nảy ra một ư tưởng. Nhà vua đi đến người tàn tật và hứa cho ông ta nhiều của cải vượt ra ngoài mơ ước táo bạo nhất của ông ta với yêu cầu giúp nhà vua giải quyết một vấn đề đang làm nhà vua bực ḿnh. Nhà vua nói nhỏ vào tai ông ta một điều ǵ đó. Người này gật đầu đồng ư và nhà vua mỉm cười – lần đầu tiên trong suốt nhiều tuần lễ. Sáng hôm sau, triều đ́nh bắt đầu buổi chầu như thường lệ. Không ai để ư ở trên một bức tường có treo một bức màn mới. Triều thần đang bàn bạc về việc tăng thuế. Nhà vua mới vừa công bố chương tŕnh nghị sự th́ vị đại thần to mồm này bắt đầu lên tiếng. Khi bắt đầu há miệng nói, vị này cảm thấy có một vật ǵ đó nhỏ nhỏ, mềm mềm bắn vào cuống họng và trôi tuột xuống dạ dày. Ông ta vẫn tiếp tục nói. Một lát sau, lại một vật nhỏ và mềm bay vào mồm. Ông ta lại nuốt chửng và tiếp tục nói. Cứ như vậy ông ta nuốt phải nhiều hạt mềm mềm, làm ông ta bực ḿnh, nhưng vẫn không ngừng nói. Sau khoảng nửa giờ diễn thuyết dông dài, và chốc chốc lại nuốt một vật ǵ đó ông ta cảm thấy rất buồn nôn. Nhưng do tính bướng bỉnh, ông ta vẫn không chịu ngừng phần phát biểu của ḿnh. Sau một vài phút, mặt ông ta trở nên xanh lè, bụng dạ quặn thắt v́ buồn nôn, và cuối cùng ông ta phải ngừng lại. Một tay ôm bụng đang đau dữ dội, một tay bịt miệng để ngăn không cho cái ǵ đó gớm ghiếc trào ra, ông ta cuống cuồng chạy ra ngoài. Nhà vua lấy làm sung sướng đi đến bức màn, kéo ra, để lộ người tàn tật năy giờ núp phía sau cùng với ống thổi và túi sỏi. Nhà vua phá ra cười khi thấy túi đạn rất to giờ đă cạn – đó là những viên phân gà, đă được thổi với sự chính xác tuyệt vời, bắn vào miệng ông quan đại thần. Ông quan này nhiều tuần không quay lại triều đ́nh. Trong thời gian ông ta vắng mặt, triều thần đă giải quyết được rất nhiều việc. Khi trở lại, ông ta hầu như không nói được lời nào. Và khi ông ta nói, ông ta luôn luôn đưa tay phải lên che miệng. (8)
Có lẽ trong những phiên họp quốc hội, nghị viện của chúng ta, nếu có sự
hiện diện của một tay thổi ống thiện xạ như vậy chúng ta sẽ làm thêm
được rất nhiều việc. Có lẽ chúng ta nên tập giữ im lặng ngay từ thuở nhỏ: nó có thể giúp ta tránh được nhiều rắc rối về sau. Khi các trẻ em đến trung tâm của chúng tôi, tôi thường kể câu chuyện này để các em lưu ư tầm quan trọng của việc giữ im lặng. Thuở xưa trong một hồ nước trong rặng núi có một con rùa lắm mồm. Bất cứ khi nào gặp một con vật sinh sống xung quanh hồ nước, nó bắt đầu nói chuyện. Nó nói rất nhiều, rất lâu, không hề ngừng nghỉ phút nào, đến độ người nghe đâm ra chán, bực ḿnh và nổi cáu. Họ thường thắc mắc không biết làm sao mà con rùa này có thể nói mà không cần ngưng một chút để thở. Họ cho rằng con vật này có thể thở ra lỗ tai v́ không bao giờ nó dùng tai để nghe. Con rùa lắm mồm này hành hạ láng giềng đến nỗi hễ mấy con thỏ thấy nó đang đi đến gần th́ liền nhảy xuống hang, chim th́ bay lên tận ngọn cây, c̣n cá th́ bơi đi núp sau những tảng đá. Chúng biết rằng chúng sẽ bị mắc kẹt hàng mấy tiếng đồng hồ nếu để cho con rùa bắt đầu nói. V́ thế con rùa lắm chuyện này rất cô đơn. Mỗi năm, khi hè đến, có một đôi thiên nga trắng đẹp lộng lẫy, ghé qua hồ để nghỉ lại. Chúng rất tốt bụng và để cho con rùa nói cho thỏa thích. Hay có lẽ chúng nghĩ rằng chỉ sống ở đây vài tháng thôi. Con rùa rất thích đánh bạn với đôi thiên nga. Nó có thể nói chuyện với đôi thiên nga cho đến khi sao trời hết nhấp nháy, và những con chim này vẫn lắng nghe một cách kiên nhẫn. Vào lúc cuối hè, khi trời trở lạnh, đôi thiên nga chuẩn bị quay về nhà. Con rùa lắm mồm bắt đầu khóc. Nó ghét cái lạnh và không muốn mất bạn. Nó thở dài, “Ước ǵ tôi có thể đi cùng với hai bạn. Đôi lúc, khi tuyết bắt đầu bao phủ sườn núi và hồ bắt đầu đóng băng, tôi cảm thấy rất lạnh và cô đơn. Loài rùa chúng tôi không bay được. Và nếu đi đâu th́ mới đi được một đoạn đường ngắn đă phải quay về rồi v́ chúng tôi đi quá chậm.” Đôi chim thiên nga giàu ḷng từ bi cảm thấy xúc động trước nỗi buồn của con rùa. Cho nên chúng muốn giúp đỡ. “Bạn rùa thân mến. Đừng khóc nữa. Chúng tôi có thể đưa anh đi cùng miễn là anh giữ một lời hứa.” “Được, được, tôi hứa.” Con rùa lắm chuyện nói một cách phấn khởi mặc dầu chưa biết phải hứa điều ǵ. Loài rùa chúng tôi luôn luôn giữ lời hứa. Thật vậy, cách đây mấy ngày tôi đă hứa với thỏ giữ im lặng sau khi tôi kể cho nó nghe các loại mai rùa khác nhau và . . .” Một giờ sau, khi con rùa ngưng nói và đôi thiên nga có thể mở miệng, chúng nói, “Anh rùa à, anh phải hứa giữ im lặng.” “Dễ mà!” Con rùa lắm chuyện nói, “Quả thật là loài rùa chúng tôi nổi tiếng về việc ngậm miệng. Chúng tôi rất hiếm khi nói chuyện. Ngày hôm kia tôi đă giải thích cho một con cá về vấn đề này. . . “ Một giờ sau đó, con rùa lắm chuyện mới lại ngừng nói. Những con thiên nga bảo con rùa ngậm ở chỗ giữa một cây gậy, và dặn ngậm cho chặt.” Một con thiên nga ngậm lấy một đầu cây gậy, và con thứ hai dùng mỏ quặp vào đầu kia. Chúng vỗ cánh – nhưng không thể bay lên được. Con rùa lắm mồm nặng quá. Những kẻ nói nhiều thường ăn nhiều. Nó béo quá cho nên đôi lúc không thể rút thân h́nh vào cái mai của nó được. Đôi thiên nga kiếm một cái que khác nhẹ hơn. Rồi, đôi chim dùng mỏ, mỗi con quặp một đầu, con rùa ngậm cái que ở giữa, chúng cố vỗ cánh mạnh hết sức để bay lên. Và cuối cùng đôi thiên nga đă nâng được cái que bay lên cao. Và cùng với cái que là con rùa. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử thế giới một con rùa bay được. Càng lúc chúng bay càng cao. Hồ nước của con rùa lắm chuyện trở nên càng lúc càng nhỏ. Thậm chí dăy núi khổng lồ trông từ xa cũng trở nên nhỏ xíu. Chú rùa đă ngắm được cảnh tượng mà không có con rùa nào khác có thể thấy được. Nó cố gắng ghi nhớ mọi điều để kể chuyện cho bạn bè nghe, tất nhiên là khi về đến nhà. Chúng bay qua rặng núi và xuống vùng đồng bằng. Mọi chuyện diễn ra một cách tốt đẹp cho đến khoảng ba giờ rưỡi chiều, khi chúng bay ngang qua một ngôi trường vào lúc bọn trẻ con vừa ra khỏi lớp. Một thằng bé t́nh cờ nh́n lên. Bạn nghĩ xem nó thấy ǵ? Một con rùa bay! “Ê!” nó la toáng lên với chúng bạn.” Hăy nh́n con rùa ngu ngốc kia, nó đang bay ḱa!.” Con rùa không thể ngậm miệng được nữa. “Mày nói ai là đồ ngu. . .u. . .u!” “Ối!” con rùa la lên khi rơi xuống đất. Đó là âm thanh cuối cùng mà con rùa phát ra.(9)
Con rùa lắm mồm chết v́ không thể giữ mồm ngậm lại
vào lúc cần thiết. V́ thế cho nên nếu như các bạn không tập được việc
giữ im lăng đúng lúc th́ khi rất cần im lặng các bạn không thể nào ngậm
miệng được. Các bạn có thể trở thành một khúc hamburger dẹt, giống như
con rùa lắm mồm tội nghiệp kia. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy ngôn luận vẫn c̣n được tự do trong các nền kinh tế thị trường hiện đại của chúng ta. Chắc chỉ là vấn đề thời gian thôi trước khi các chính phủ luôn thiếu hụt tiền bạc xem ngôn luận là một loại hàng hóa và áp đặt một thứ thuế nữa trên quyền được nói. Nghĩ lại, th́ đó là một ư kiến không phải là dở. Im lặng, một lần nữa, sẽ trở thành vàng. Những đường dây điện thoại sẽ không c̣n trong t́nh trạng tắc nghẽn v́ những cuộc chuyện tṛ của giới trẻ, và những dăy người xếp hàng ở quầy tính tiền siêu thị sẽ di chuyển dễ dàng hơn. Các cuộc hôn nhân sẽ kéo dài lâu hơn v́ các cặp vợ chồng trẻ không chịu nỗi chi phí căi cọ. Và thật là sướng khi thấy những bạn bè quen biết đóng góp vào nguồn thu công cộng đủ để cung cấp máy trợ thính miễn phí cho những người bị điếc do nhiều năm tháng bị nghe. Nó sẽ chuyển gánh nặng thuế má từ những người làm việc siêng năng sang những người siêng nói. Tất nhiên, những người đóng góp hào phóng nhất cho loại sắc thuế tuyệt vời kia lại chính là những nhà hoạt động chính trị. Họ càng tranh luận gay gắt tại quốc hội hay nghị viện th́ sẽ góp phần gây quỹ cho các bệnh viện và trường học. Một ư nghĩ thật là lư thú. Cuối cùng, đối với những người nghĩ rằng một loại sắc thuế như vậy là không khả thi, th́ ai có đủ tiền để trả cho việc tranh căi phản bác nó?
|