Trần Ngọc Bảo

 

 

 

 

KHÁM PHÁ BẠCH MĂ #2



          Đây là một ngă ba dẫn đến hoặc Ngũ Hồ, hoặc thác Đỗ Quyên.



Cái biển báo này hơi bị cây cỏ che khuất cho nên du khách cần phải lưu ư nếu không muốn bị lạc đường.

Nhóm B chọn đi thác Đỗ Quyên.

Một trong những loài ḅ sát "thường trú" trong rừng BM

Đây là hoa tre



Phải chăng đây là rừng nguyên sinh thật? Có lẽ phải ghi lại h́nh ảnh để hỏi lại những nhà chuyên môn.





Đây là con đường ṃn trong rừng. Có lẽ đường được khai quang cho du khách dễ đi và cũng có lẽ là rừng phục hồi sau khi bị tàn phá chứ không phải rừng nguyên sinh v́ không có cây lớn hay cổ thụ nào.





Đây là hồ hay thác mà nước chỉ xao động nhẹ nhàng, không hề nghe tiếng róc rách?





Đỉnh thác kia rồi. Có thể ngồi xuống đây nghỉ chân và chụp h́nh lưu niệm.

Vào mùa xuân, khắp vùng này phủ đầy hoa đỗ quyên màu đỏ thắm, và các loại lan rừng nhiều sắc màu.





Khi dừng chân, người ta thường ăn, uống những thứ mang theo, mà như vậy sẽ có . . . rác.
Thế cho nên có những biển báo thú vị về rác: Ở đây không có thùng rác đâu - xin vui ḷng tự mang rác ra khỏi rừng!





Có một số biển báo đọc nghe rất "tây" - hơi khó hiểu đối với "người Việt gốc thành phố", những người hay đi du lịch!

Chẳng hạn: "Không giết ǵ ngoài thời gian." Vậy là quí vị đừng giết các động vật và cả thực vật ở đây, có nghĩa là đừng săn bắn, đặt bẫy, đốn cây.

"Không lấy ǵ ngoài những bức ảnh". Vậy th́ có gặp hoa đỗ quyên, hoa lan rừng quí vị cứ chụp h́nh, nhưng đừng tự tiện "rinh" về nghe!

"Không để lại ǵ ngoài những dấu chân": quí vị đừng để lại chai, lọ, bao b́ thực phẩm nhé!





Đây là biển báo về thác Đỗ Quyên. Nếu muốn đi tới chân thác th́ khách nhàn du phải cẩn thận: có 689 bậc thang, thường phải mất hơn 60 phút đi về, và phải tự hỏi xem ḿnh liệu có đủ sức khỏe không v́ mỗi bậc thang có thể cao khoảng 30 cm, có bậc 50cm. Trước đây, hai bên có lan can bằng sắt để du khách có thể vịn cho chắc khi xuống và níu kéo ḿnh khi bước lên, nhưng hiện nay lan can đă bị hư hỏng nhiều, có đoạn không c̣n nữa, do đó những người muốn thử thách ḿnh phải cẩn thận...

Dũng Silk cùng một vài "bô lăo" nhóm A thử bước xuống, nhưng chỉ đi khoảng hơn 200 bậc đă phải quay lên v́ liệu rằng sức già "chịu không xiết" và mặt khác, thấy bóng chiều bắt đầu sẫm lại th́ ḷng đâm ra hoang mang.

Chúng tôi gặp một nhóm người dân Đá Bạc, trong đó có hai người phụ nữ, lên đây tham gia nhóm MIA, đi t́m hài cốt phi công Mỹ. Họ đă trải qua gần 60 ngày làm việc ở đây. Họ bước thoăn thoắt và cho biết họ đi xuống mất 15 phút và đi lên mất 16 phút! Thật là đáng nể.





Đây là một trong số mấy bức ảnh thác Đỗ Quyên do một nhóm thanh niên mà chúng tôi gặp trên đường, họ xuống tận nơi, ghi h́nh và gửi tặng.





Đây là một h́nh khác cho thấy rơ hơn những người đứng ở chân thác.

Thác cao khoảng 300m, quá hùng vĩ! Vào mùa mưa chắc nước đổ xuống đây khủng khiếp lắm!





Các "cận bô lăo" ung dung cởi bớt áo ngoài cho mát, và nhàn nhă tạo dáng bên thác nước.





Ngồi mà ngắm những sợi dây leo trong rừng và nhớ phim Tarzan, trong đó có nhiều cảnh anh chàng người rừng này theo lũ khỉ đu từ dây này bay sang dây khác.

Chiều xuống thật rồi, trời bắt đầu tối. Các nhóm du khách nhập bọn với nhau và trở về.





Khi trở về biệt thự Đỗ Quyên, mới gần 6 giờ chiều mà trời đă tối và khách sạn đă lên đèn.





Bàn ăn trong nhà hàng: các du khách thuộc hai nhóm A và B ăn cơm tối chung.

Nhà hàng nằm trong biệt thự có tên Bạch Mă, đối diện với biệt thự Đỗ Quyên.





Có cả du khách lăo niên thuộc lứa U 70 đời cuối.





Nhà hàng có trần rất cao, với các trụ đá và tường không tô, khá độc đáo, nhưng bàn ghế th́ thuộc loại "b́nh dân".

Sau bữa cơm tối, chúng tôi nghỉ ngơi đến 8:30 và bắt đầu chơi lửa trại ngay trước sân của biệt thự Đỗ Quyên.





Do phó nháy là "tay ngang" cho nên h́nh có ánh lửa th́ không thấy người.





H́nh thấy người th́ không có lửa, giống như ngồi trước đống tro tàn.





Có những chiếc ghế bằng tre để du khách ngồi quanh đống lửa.





H́nh này rơ hơn cho thấy Bác sĩ Tôn Thất Kỳ, người đứng, mặc áo sơ mi ngắn tay, một cựu Hướng đạo sinh đang làm MC hay quản tṛ cho buổi lửa trại.

Anh Kỳ là phu quân của chị Hoa, mà chị Hoa lại là em gái của anh Phước.

Đây là giờ phút lửa gần tàn, nhưng lại có thêm những vị khách trẻ không mới mà tới. Họ từ Đà Nẵng ra, đi bộ lên núi Bạch Mă ở lại một đêm, qua hôm sau đi bộ xuống...

Câu chuyện ở bếp lửa xoay quanh đề tài Bạch Mă được khám phá vào năm nào, so với Bà Nà ở Quảng Nam th́ khu du lịch nào được khám phá và xây dựng trước. Hiện trạng và tương lai của hai khu du lịch này ra sao.

Một số bô lăo đoán rằng Bạch Mă được khám phá ra trước, nhưng theo sử liệu th́ Bà Nà, khu du lịch nằm trên Núi Chúa, được khám phá vào năm 1901 (sau Đà Lạt, 1900) nhờ công của đoàn thám hiểm do Đại Úy quân đội Pháp là Debay chỉ huy, lúc đó được Toàn Quyền Đông Dương là Paul Doumer cử đi t́m địa điểm nghỉ mát, dưỡng sức cho công chức người Pháp. Năm 1912 người Pháp quyết định xây dựng Bà Nà thành khu bảo tồn lâm nghiệp và những nhà nghỉ đầu tiên xuất hiện vào năm 1919. Cho đến năm 1921, khoảng 36 lô đất đă được cấp phép xây dựng, và khu nghỉ dưỡng này đă có ngân hàng, bưu điện, khách sạn, v.v. C̣n Bạch Mă được kỹ sư cầu đường người Pháp là Girard phát hiện năm 1932. Trong khoảng thời gian 1937 - 1939 th́ người Pháp đă xây dựng khoảng 139 công tŕnh , bao gồm biệt thự, ngân hàng, bưu điện. Ngoài ra, c̣n có các sân chơi thể thao như quần vợt, vũ cầu, và cả hồ bơi. Người Pháp đă xây dựng con đường một chiều, rộng 4,5 m. Năm 1955 chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, với chính sách di dân lập ấp, cũng đă đưa dân lên Bạch Mă để định cư, canh tác. Nhưng năm 1968 do chiến tranh lan rộng, chính phủ buộc phải di dời dân và Bạch Mă trở thành một điểm tranh chấp khiến cho các biệt thự, khách sạn bị tàn phá nặng nề. Năm 1991 chính quyền quyết định thành lập Vườn Quốc Gia Bạch Mă, với diện tích khoảng 22.031 ha lúc ban đầu, nay mở rộng thành 37.487 ha trong địa bàn các huyện Phú Lộc, Nam Đông của tỉnh Thừa Thiên - Huế và huyện Ḥa Vang của TP Đà Nẳng. Con đường vừa được mở rộng lên thành 5-7m, xe có thể chạy hai chiều.

Nhưng hiện nay, khu du lịch Bà Nà được đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng tốt hơn Bạch Mă rất nhiều và thu hút du khách nhiều hơn. Ở Bạch Mă chỉ một vài biệt thự được tu sửa, tŕnh độ phục vụ của nhân viên c̣n hạn chế, hầu như không có các phương tiện vui chơi nào, băi cắm trại (đất thánh của Hội Hướng Đạo, nơi đào tạo các trưởng, dẫn dắt các đoàn tráng sinh, thiếu sinh, ấu sinh) chưa được phục hồi, tương lai Bạch Mă có lẽ chỉ giới hạn là nơi bảo tồn đa dạng sinh học, nơi dành cho một ít du khách thanh niên có sức khỏe để đi xuyên rừng (trekking), sống gần gũi với thiên nhiên (camping) và là nơi nghỉ ngơi cho các du khách lăo niên, thích nơi yên tĩnh, vắng người; và nhất là thời gian nghỉ dưỡng ở đây chỉ giới hạn trong ṿng vài tháng, từ tháng 3 đến tháng 9 - những tháng kia do mưa và lạnh, chắc chắn sẽ vắng người, và các nhà đầu tư du lịch sẽ "chịu sầu".

11 giờ, sương xuống lạnh, khách dự lửa trại quyết định chia tay.





Đây là lối đi trong biệt thự khi du khách lần lượt về pḥng.





Trong khách sạn đă tối om, c̣n ngoài đường th́ sao?

Du khách Bảo phải đi một đoạn đường dốc khoảng 100 m mới tới biệt thự Sao La. Không có đèn đường, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ biệt thự Bạch Mă.

Anh du khách này đă đi ngang qua bậc cấp dẫn lên biệt thự mà không hay. Đến khúc quanh th́ con đường hoàn toàn tối mù. Anh du khách quyết định quay lại nhà hàng để mượn đèn pin. May thay, anh nhận ra bậc cấp lờ mờ và ṃ mẫm bước lên.

Khi vào pḥng th́ phát hiện cửa nhà vệ sinh không đóng được, phải để mở luôn luôn; trong pḥng vệ sinh không có xà pḥng, kem đánh răng (à, th́ ra những thứ này phải yêu cầu th́ nhân viên mới mang đến, và phải nhớ lấy số điện thoại di động của receptionist v́ trong pḥng khách sạn không có điện thoại bàn!); nước nóng mở 15 phút vẫn chưa nóng, cho nên quyết định lên giường, khỏi cần tắm. Tuy nhiên, cũng chưa được yên v́ các du khách pḥng bên kéo nhau ra hiên hát ḥ đến quá nửa đêm. Trời trở lạnh, anh du khách phải lấy luôn tấm mền của giường bên kia đắp thêm mới đi vào giấc ngủ được. Các du khách bên Đỗ Quyên báo cáo máy nước nóng . . chạy tốt - may quá!


Trần Ngọc Bảo
 

Tiếp theo phần III

 

 

art2all.net